Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 108: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:41:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ranh giới thành phố một đường phân chia rạch ròi, mà là một vùng đất hoang, ngoại ô gần như ở. Thỉnh thoảng vài ngôi nhà nông cũ , nhưng càng đến gần giới hạn thì càng thưa thớt, cho đến còn dấu vết con .

 

Con đường lớn nối thành phố vẫn kéo dài tới đây, chỉ là mặt đường nhựa mọc đầy cỏ dại, dấu vết sử dụng.

 

Giới hạn là một cảm giác, chứ vật thể tồn tại hữu hình.

 

ngoài bốn thành, như một vòng vây bao quanh cả bốn thành phố.

 

Ấn tượng đầu tiên của Du Lăng là hoang vu. Càng gần giới hạn càng hoang vu, cỏ dại ngang nhiên mọc đường cũng dần biến mất khi tới gần giới hạn. Du Lăng ngẩng mắt, ngoài giới hạn là một vùng trơ trụi, sự sống.

 

“Hình như thể ngoài.” Du Lăng nghĩ.

 

Có hệ thống bên , cô sợ c.h.ế.t. Để con rối ở ngoài, cô buông tay nó, bước vùng đất hoang.

 

Bước đầu tiên, bước thứ hai. Không khí xung quanh từ từ lạnh . Khoảng cách rõ ràng xa, nhưng hai phía như hai thế giới khác biệt.

 

Du Lăng mặt đất hoang vu, trong đầu lóe lên một từ.

 

T.ử khí.

 

Một cảm giác khó chịu tràn trong khí, tim cô cũng bất giác đập nhanh hơn vài phần.

 

Dị năng [Thương Vận Mệnh] của Kiêu tác dụng trăm phần trăm trúng sinh vật sống, ngoài còn khai phá thêm khả năng lơ lửng.

 

Khi mục tiêu rõ, trường thương hiện thực hóa thể nổi , chờ mệnh lệnh chủ nhân.

 

Đi từng bước thăm dò quá chậm. Du Lăng giơ tay hiện thực hóa trường thương nhảy lên.

 

Tốc độ tăng, cảm giác khó chịu cũng càng lúc càng nồng. Du Lăng đường chân trời phía , giữa vùng hoang vu trơ trọi cuối cùng cũng thấy “kiến trúc”.

 

Cô tới một “thành phố”.

 

Phần của những tòa nhà cao tầng đập xuyên, mặt đất nứt toác, dường như từng chịu va chạm cực mạnh.

 

Khắp nơi đều là khu sụp đổ. Thời gian qua lâu, đáng lẽ nơi mọc cỏ dại rêu xanh, thiên nhiên tu sửa. , chỉ bụi cát trơ trọi.

 

“Không giống vũ khí nóng…” Du Lăng cân nhắc.

 

trường thương lơ lửng giữa trung, cúi mắt thành phố chân.

 

Du Lăng giáo d.ụ.c ở thế giới bề nổi. Trước khi dị năng tồn tại, cô về vũ khí nóng. Dù hiện tại lịch sử tô vẽ thành giả, một diễn biến lịch sử còn đáng tin, nhưng những thứ quen thuộc với thế giới bề nổi như súng, pháo, tên lửa, cô đều .

 

tòa nhà cắt ngang, mặt cắt dù trải qua thời gian dài phong sương vẫn phẳng lì.

 

Giống như thứ gì đó rõ trong một khoảnh khắc c.h.é.m ngang, chứ do vũ khí nóng tạo .

 

Du Lăng dừng một ngọn đồi nhô lên bất thường giữa thành phố. Cô giơ tay, dùng tái cấu trúc hạt gạt bụi và bùn cát, mở một lỗ nhỏ để thấy thứ bọc bên trong.

 

Một sân vận động giấu trong bụng đồi.

 

“Là dị năng.” Du Lăng tự , “Nơi từng xảy đại chiến dị năng.”

 

thành phố bỏ hoang. Không sự sống, dấu , khí mang cảm giác ngột ngạt. Từ lúc rời giới hạn, nhịp tim Du Lăng vẫn luôn cao.

 

Cô cảm thấy cực kỳ khó chịu.

 

Du Lăng ngẩng đầu. Bầu trời phía nhuốm màu đen bất tường, cuồng phong rít gào như tiếng .

 

Cô tiếp tục tiến lên. Tiếng gió càng lúc càng lớn, tiếng như ảo giác cũng càng rõ.

 

Không đúng, ảo giác.

 

Đồng t.ử Du Lăng đột ngột mở lớn. Cô thấy những lời thì thầm xì xào.

 

Những âm thanh khi thì gần, như kề sát tai cô trò chuyện, khi đột nhiên kéo xa.

 

Cuồng phong thổi tung tóc cô. Trường thương đang lao nhanh đột nhiên dừng .

 

rõ những âm thanh đang gì, chỉ cảm nhận tim đập càng lúc càng nhanh.

 

Cuối cùng, cô rõ lời thì thầm.

 

“Nó” : “Du Lăng, mày g.i.ế.c Phán Định Giả chính nghĩa. Không ai ngăn tận thế nữa, đều sẽ c.h.ế.t hết.”

 

“Nó” : “Mày là tội nhân.”

 

Bầu trời đen kịt. Dưới bầu trời , đầu cô đau như nứt.

 

Là sương đen! Cô lập tức nhận .

 

Trường thương lập tức đổi hướng. Cô ôm trán nhanh chóng lui về, đôi mắt đỏ như lựu lóe vẻ hung ác.

 

Ở thành Song Lưu, khi sương đen tụ lên cô, cô trả giá bằng cái c.h.ế.t của thể xác để kết thúc đau đớn.

 

Bởi khi cô cho rằng một khi sương đen ăn mòn não thì chắc chắn c.h.ế.t. Những dị năng giả đó Du Sóc và Người Gác Đêm cứu cũng đều c.h.ế.t, ai sống sót.

 

Phán Định Giả từng tác dụng của Đại Hành Giả là áp chế những thứ , nghĩa là trong dự tính của , Du Sóc cấp Song S thể chịu đựng thứ gần trăm năm.

 

“Thử xem.” Cô nghiến răng nghĩ.

 

Dựa Du Sóc mà cô . Hôm nay cô nhất định đấu đến cùng với sương đen .

 

Trường thương bay nhanh về. Cô cảm giác thần kinh đều giật từng hồi, nổ tung từng nhịp. Những tiếng thì thầm biến mất vì cô rời , trái càng dữ dội.

 

“Mày sống nổi, nên kéo tất cả c.h.ế.t chung.”

 

Những lời thì thầm , d.ụ.c vọng phá hủy dâng lên trong lồng ngực.

 

Một giây, hai giây. Thành phố nhanh chóng biến mất khỏi tầm , vùng hoang địa xuất hiện mắt cô.

 

Đầu đau quá. Cô nghĩ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-108.html.]

 

[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 286:38:43]

 

[Khấu trừ 24 giờ năng lượng để sửa chữa cơ thể.]

 

[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 262:38:42]

 

Du Lăng mở mắt, lúc dậy phát hiện giữa đất hoang. Xung quanh vài dấu vết va chạm. Cô bàn tay đầy m.á.u của chậm rãi hồi phục.

 

Sinh vật thể chảy m.á.u ở đây hình như chỉ cô, là cô tự bê bết máu?

 

Cô ngẩng đầu. Con rối dừng mặt, đôi mắt trống rỗng cô, mới chạy tới.

 

[Đã xảy chuyện gì?] Du Lăng hỏi.

 

Hệ thống : [Ký chủ mất lý trí. may mắn là sức chiến đấu của ký chủ mạnh, dị năng nhắm con mà xung quanh cho ký chủ khống chế. Ký chủ triệu hồi con rối tới, nhưng may mắn hơn nữa là khi con rối tới, ký chủ c.h.ế.t.]

 

… Vậy đúng là may thật. Nếu lúc mất trí cô phá hủy con rối thì cô ói m.á.u mất. Con rối cơ động cao tiện dùng để màu thế khó kiếm, cái c.h.ế.t , cái tới năm khỉ tháng ngựa nào mới .

 

Du Lăng dậy tay , suy nghĩ một lúc.

 

Vẫn c.h.ế.t, hơn nữa cô nhớ trạng thái khi mất lý trí tệ.

 

Khá điên cuồng nhỉ. Nếu ở khu đô thị, e là sẽ c.h.ế.t ít .

 

Hệ thống đúng, thật sự may, cô c.h.ế.t khi về trong giới hạn.

 

Nơi cách phía trong giới hạn tới một cây , thật sự chỉ thiếu chút nữa.

 

tay một lát. Vết m.á.u rút . Cô chậm rãi giơ tay che trán, cúi đầu mấy tiếng.

 

Tệ thật, cô vẫn thắng nổi sương đen.

 

Là cấp bậc cô thấp ? Bắt buộc Song S? Hay loại đầy tư d.ụ.c như cô vốn thể chiến thắng sương đen, thể trở thành Đại Hành Giả vĩ đại?

 

Lượng sương đen nhiều bằng ở thành Song Lưu, cô cảm nhận . Nơi cô đến còn cách trung tâm thật sự xa, nhưng chỉ chút dư uy đủ khiến cô mất kiểm soát.

 

Con thể ở nơi như một trăm năm?

 

“Cảnh Chu Nữ thấy chính là khe nứt nhỉ.” Giọng Du Lăng buồn bực vọng lòng bàn tay.

 

Trong ký ức Chu Nữ, giám hộ cho cô xem phim t.h.ả.m họa, e rằng chính là cảnh thật Người Gác Đêm khe nứt.

 

Người mật danh [Tuyết Ưng] hẳn là Người Gác Đêm. Phán Định Giả từng họ đang quan sát sự mở rộng của khe nứt.

 

Trong hình ảnh Chu Nữ thấy, [Tuyết Ưng] thể đóng quân phim ở cách đủ gọi là cực gần. giờ cô còn thấy bóng khe nứt c.h.ế.t một .

 

Họ đúng, khe nứt đang mở rộng, thời gian đủ nữa.

 

Thời gian đủ.

 

Vĩnh viễn hồi sinh còn xa vời, hạng nhất nhân khí thấy bóng, giờ Phán Định Giả c.h.ế.t, kế hoạch Đại Hành Giả mắc cạn, ai giải quyết khe nứt, tất cả đều sẽ c.h.ế.t.

 

Giữa đất hoang chỉ tiếng gió rít. Con rối mất điều khiển, đôi mắt trống rỗng cụp xuống Khôi Lỗi Sư cong lưng cúi đầu.

 

Một phút , Khôi Lỗi Sư ngẩng đầu: “ vẫn còn cơ hội.”

 

Trên mặt cô dấu nước mắt, cũng chẳng biểu cảm gì, ánh mắt kiên định: “Ban đầu sương đen xuất hiện trong Đĩa Nuôi Cấy của Thiên Lý Giáo Phái. Chúng ý thức nghiên cứu sương đen. Nghiên cứu lâu như , kiểu gì cũng thành quả chứ.”

 

Trước đó Thiên Lý Giáo Phái lấy nâng cấp dị năng mồi, bắt cóc nhiều dị năng giả vật thí nghiệm. Sau khi sự thật về nguyên nhân dị năng thăng cấp phơi bày, hành vi ban đầu của Thiên Lý Giáo Phái, một tổ chức rõ ràng cách nâng dị năng và còn quan hệ hợp tác với Người Gác Đêm, trở nên vô nghĩa.

 

nếu thí nghiệm là để phân tích sương đen, thì hợp lý.

 

Người Gác Đêm nuôi dưỡng Đại Hành Giả nhằm áp chế sương đen, còn Thiên Lý Giáo Phái thì thử nghiên cứu sương đen.

 

Thiên Lý Giáo Phái xem.

 

Con rối cụp mắt chìa tay.

 

Du Lăng ngẩng đầu, nắm lấy bàn tay . Trong chớp mắt, hai bóng biến mất khỏi chỗ cũ.

 

 

[Manga ‘Rìa Thành Phố’ bạn theo dõi cập nhật~!]

 

Tần Nguyệt Lai do dự cả buổi chiều giữa luận văn và tận hưởng thật vui ngày tận thế. Nói chính xác là lướt điện thoại cả buổi, điện thoại bật thông báo như .

 

“Đang trong kỳ bình chọn nhân khí mà vẫn cập nhật?” Tần Nguyệt Lai khó hiểu.

 

Cô liếc Ôn Niệm. Quả nhiên cô bạn cùng phòng fan Ma Thần của thế giới bề nổi nhận gì sai, vui vẻ “oa” một tiếng cầm điện thoại xem manga.

 

Trên mạng vẫn đang bàn chuyện phim. Nhờ livestream, đỉnh lưu Vu Việt tham gia, cộng thêm vụ đá xéo xóa bài khi livestream bắt đầu, Vân Thiên Chướng thành công đưa ‘Rìa Thành Phố’ giai đoạn dân đu cập nhật.

 

Nói dân khoa trương, nhưng quả thật giờ ngay cả xem manga, đu cũng từng qua chuyện IP Rìa Thành Phố. Thậm chí chuyện Vu Việt chỉ là một chiêu quảng bá. Dù thế nào, Vân Thiên Chướng một chiến dịch tuyên truyền thành công.

 

Rìa Thành Phố bùng nổ.

 

Diễn đàn manga thì yên tĩnh hơn nhiều, vẫn chủ yếu là fan truyện, phe em gái và phe Ma Thần-em gái đang đ.á.n.h túi bụi.

 

Với dị năng giả, từ lúc em gái Diêm Ma lên livestream, chiến thắng của phe “em gái là Ma Thần” xác định.

 

Không vì gì khác. Nếu đó thật sự là em gái Diêm Ma, thể giống Ma Thần, chút khúc mắc cùng trai và Ma Thần lên chương trình chơi?

 

Đùa , sinh vật hình cảm xúc bình thường của con kiểu đó chỉ Ma Thần.

 

Vậy nên hiển nhiên, Diêm Ma đúng là Ma Thần như chong chóng.

 

Mặc niệm cho nhân vật chính một giây. Tần Nguyệt Lai lặng lẽ mở chương mới.

 

“Tên quyển là… U Linh?”

 

 

Loading...