Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 11: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-01 18:14:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đầu gặp bạn cùng phòng mới, cách nhanh nhất để kéo gần quan hệ chính là cùng ăn một bữa gần cổng trường.

 

Buổi trưa Ôn Niệm mua cơm, nên lịch hẹn ăn chuyển thành giờ học buổi tối.

 

Gà hầm cay gần trường đại học, địa điểm hảo để .

 

thật đấy, từng thấy ai gương mặt như xé truyện tranh bước thế .” Ôn Niệm Du Lăng ăn ngon lành. “Bảo bạn là nhân vật truyện tranh sống dậy cũng tin.”

 

Du Lăng thì rụt rè hơn nhiều, cô mỉm che giấu sự lúng túng: “Bạn thế đáp nữa. Từ nhỏ tới lớn, bạn là đầu tiên khen như .”

 

“Người mắt như mà chỉ một ?” Ôn Niệm kinh ngạc.

 

, chỉ bạn thôi, vì cũng mới thành nhân vật truyện tranh lâu.

 

Du Lăng thở dài trong lòng. Bạn cùng phòng mới trông dễ ở chung, ham dò hỏi quá mức chuyện riêng tư như nơi ở gia đình khác, nhưng hễ nhắc tới truyện tranh là thao thao bất tuyệt.

 

“Bạn thật sự truyện tranh ?” Ôn Niệm hỏi.

 

Du Lăng đảo mắt lên góc , một tay chống má: “Cũng , nhưng ít.”

 

“Bạn thích kiểu nhân vật nào?” Ôn Niệm bày vẻ nhiệt tình đề cử.

 

Mắt Du Lăng đảo một vòng. Cô nảy ý mới, bắt đầu moi chuyện: “ thích kiểu… lợi hại.” Sợ Ôn Niệm hiểu lệch, cô còn thêm giới hạn, “Kiểu mạnh nhất .”

 

Ôn Niệm vỗ tay: “ hiểu, mê kẻ mạnh.” Rồi quả nhiên bắt đầu đề cử, “Bộ truyện nhân vật trông giống bạn , nhân vật mới xuất hiện cực kỳ mạnh. Độc giả đều sập hệ thống chiến lực vì mạnh quá mức.”

 

“Tên cũng lắm, Bích Tỷ, giống tên đá quý.” Nói tới đây Ôn Niệm phanh gấp, “Không đúng, hình như nó đúng là một loại đá quý.”

 

Vành tai Du Lăng đỏ. Cô ho một tiếng, giả vờ để ý nhưng ánh mắt lơ lửng: “Bạn cảm thấy… nhân vật đó thể bùng nổ độ nổi tiếng ?”

 

Nghe câu hỏi , Ôn Niệm ngược bình tĩnh hơn, nghiêm túc phân tích kèm cảm xúc: “Thành nhân vật hot của bộ truyện chắc khó, nhưng lấy hạng nhất nhân khí hoặc nổi ngoài fandom thì khó. Có bùng thì nhân vật chính Du Sóc cũng bùng . Du Sóc vẫn quá mạnh ở khoản hút fan, miễn họa sĩ tự phá thiết lập thì thể TOP 1 từ đầu tới cuối.”

 

“…” Sắc đỏ tai Du Lăng lập tức biến mất. Ánh mắt đang lơ lửng hạ xuống, cô cúi đầu lộ vẻ hung dữ.

 

Anh ruột, giỏi hút fan thế? Ông trời phái xuống khắc em đúng ?

 

Nhắc tới đây, Du Lăng nhịn hỏi hệ thống trong đầu: [ tăng độ hot để thu thập năng lượng, nhưng như cũng chỉ kéo dài thời lượng hồi sinh của thêm vài giờ hoặc vài ngày. Có cách nào giải quyết một cho xong ?]

 

Hiện tại cô thấy điểm cuối của việc thu thập nhân khí. Cảm giác như hệ thống treo một quả táo phía còn cô là con lừa dắt mũi. Cũng giống hệ thống là tên tư bản độc ác, luôn bảo đảm Du Lăng liên tục nối thời gian sống, kiếm chút thời gian nhanh chóng tiêu sạch, cặm cụi thuê cho nó.

 

Giống lao động chui, loại chính quy.

 

Hệ thống chứng minh tư bản độc ác: [Mỗi khi một quyển truyện kết thúc sẽ một vòng bình chọn nhân khí. Mỗi độc giả đăng ký theo dõi truyện bỏ một phiếu. Ký chủ chỉ cần giành hạng nhất trong một bình chọn là thể hồi sinh vĩnh viễn.]

 

Mỗi quyển đều một bỏ phiếu. Chỉ cần thắng một thể hồi sinh vĩnh viễn.

 

Nghe thì khó, nhưng thực tế chẳng dễ chút nào.

 

[Thế chẳng vẫn Du Sóc đè đ.á.n.h ?] Du Lăng ôm hy vọng hỏi, [ thể sửa truyện tranh để thiết lập nhân vật Du Sóc sụp đổ ?]

 

Hệ thống: [Ký chủ thể tùy ý sửa tác phẩm truyện tranh chiều gian cao hơn bản . Bất kể ký chủ gì, chỉ cần hành động đó thoát khỏi logic câu chuyện, họa sĩ ở thế giới hiện thực thể lựa chọn bỏ qua hoặc tự điều chỉnh.]

 

Nói ngắn gọn, bút trong tay , quyền giải thích cuối cùng về tác phẩm cũng thuộc về .

 

Du Lăng thở dài. Được thôi, trai cô chính là chướng ngại lớn nhất con đường hồi sinh.

 

Bữa cơm khiến cô ăn mà chẳng ngon. Hơi nóng từ nồi giữa bàn bốc lên phủ mờ cửa kính. Du Lăng đầu ngoài, trời tối.

 

Đêm tối gió lớn, thời điểm thích hợp g.i.ế.c phóng hỏa. Nếu sát thủ, chắc cũng nên tới nhỉ.

 

“Tối nay bạn về , việc.” Du Lăng . Cô Ôn Niệm, một bình thường thuần túy, cần kéo cô chuyện .

 

“OK.” Ôn Niệm đáp. Bữa cô ăn vui, vô cùng hài lòng với bạn cùng phòng từ trời rơi xuống.

 

Du Lăng và Ôn Niệm tách cửa quán. Du Lăng phương hướng bắt đầu về con hẻm nơi c.h.ế.t hôm qua.

 

Cô đang câu cá. Lần đầu [Khoái Đao Thủ] g.i.ế.c cô cũng chọn nơi vắng vẻ , chứng tỏ bọn chúng lớn chuyện.

 

Du Lăng chủ động cho [Giảo Thố] cơ hội. Cô rời khỏi trường và nơi đông . Chỉ cần vẫn g.i.ế.c Du Lăng, thể bỏ qua cơ hội .

 

Xe cộ qua đường, đèn đường sáng lên điểm xuyết màn đêm. Du Lăng sát phần bóng tối bên tường, nghĩ nếu câu cá thì sẽ trực tiếp dùng phận Bích Tỷ tìm Du Sóc tán gẫu.

 

Đang nghĩ, điện thoại cô vang lên. Người gọi là Du Sóc.

 

Vừa bắt máy, giọng Du Sóc truyền tới: “Ở ký túc thế nào? Bạn cùng phòng mới ? Có ai bắt nạt em ?”

 

Du Lăng để ý kỹ một chút. thật, Du Sóc chuyện với cô cố tình mềm giọng.

 

Cô cúi đầu mặt đường, bước từng bước lên chiếc bóng của đèn: “Em mới ký túc, còn ngủ qua đêm thì thế nào ? Bạn cùng phòng , nhiệt tình. Bọn em hẹn tối cùng phòng tự học. Cô còn hâm mộ em vì một trai đặc biệt ưu tú trai.”

 

“Du Sóc, yêu thích ? Cho em một lý do .” Du Lăng đầy oán niệm.

 

Nếu là khác chắn đường cô, g.i.ế.c là xong. là Du Sóc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-11.html.]

Du Sóc cô đang nghĩ gì, chỉ lo lắng dặn: “Đừng học muộn quá, về ký túc sớm. Gần đây an lắm.”

 

“Vâng, em .” Đương nhiên cô an , còn an .

 

Nhìn cửa hẻm càng lúc càng gần, bước chân cô trở nên nhẹ nhàng, giẫm lên bóng về phía : “Còn gì nữa ? Không thì em cúp nhé.”

 

Một tia sáng lóe lên từ trong con hẻm tối đen. Cô dừng ở cửa hẻm, như tò mò , bước trong một bước.

 

“Không còn gì.” Giọng Du Sóc dần thấp xuống. “Có chuyện gì nhất định với …”

 

“Đoàng.”

 

“…Lăng Lăng?” Du Sóc hỏi.

 

Du Lăng cúi đầu. Ngực cô thành một mảng m.á.u thịt be bét. Xem đối phương là dị năng giả, dùng vũ khí lạnh mà trực tiếp dùng dị năng.

 

Cách tay quyết đoán gọn gàng, phù hợp để một kích đoạt mạng.

 

Dị năng giả trong sâu con hẻm giơ tay, lòng bàn tay chĩa thẳng về phía cô. Vừa chính từ đó b.ắ.n một luồng sáng xuyên qua n.g.ự.c Du Lăng.

 

Đầu gối mềm . Máu tràn khỏi khóe môi, nhưng Du Lăng vẫn cầm điện thoại, thong thả : “Không gì, bạn cùng phòng giục em . Em cúp .”

 

Trước khi ngắt máy, cô còn : “Anh cứ lo việc của , cần lo cho em.”

 

Du Lăng cúp máy.

 

 

G.i.ế.c một bình thường thì gì khó với dị năng giả?

 

Khi nhận nhiệm vụ, [Điện Thương] cũng nghĩ như . Điểm khó duy nhất là dị năng giả cấp A [Diêm Ma] thể xuất hiện, nhưng trong tay lịch trình của [Diêm Ma], tránh dễ dàng.

 

sót duy nhất là tin tức đầu tiên nhận cho mục tiêu đang ở khu Kim Lập, chung cư Hân Thịnh. Ban ngày vất vả lắm mới khóa địa chỉ cụ thể nhà [Diêm Ma], kết quả trong nhà trống , mục tiêu chẳng ở đó.

 

Hắn báo vấn đề cho [Giảo Thố]. [Giảo Thố] nhanh chóng trả lời: “Mục tiêu chuyển vị trí, hiện đang ở ký túc xá Đại học Kim Lập.”

 

[Điện Thương] cảm thấy đang giở trò với , nhưng là ai.

 

[Điện Thương] bắt đầu điều tra ở Đại học Kim Lập. Thông tin hiện tại chỉ mục tiêu thuộc khối y khoa, rõ chuyên ngành và môn học cụ thể, cũng phòng ký túc xá.

 

May mắn là mục tiêu đang nhắm tới, còn chủ động rời trường, tự chui ngay mắt [Điện Thương].

 

Khi tay, [Điện Thương] còn nghĩ quá trình tuy vòng vèo nhưng kết quả dễ dàng hơn tưởng. Hắn thậm chí cần lo dị năng giả cấp A [Diêm Ma] lập tức phát hiện chạy tới hiện trường.

 

Mục tiêu chỉ chủ động rời khỏi phạm vi che chở của [Diêm Ma], mà còn tự khiến chuyện trở nên đơn giản hơn.

 

Cô thậm chí báo cho [Diêm Ma] rằng tập kích, còn chẳng hiểu báo bình an.

 

? Vì tình em sâu đậm?

 

[Điện Thương] khịt mũi coi thường. Mục tiêu chỉ là một nữ sinh bình thường, vết thương mức tới vài giây là c.h.ế.t hẳn.

 

Hắn cầm điện thoại, kết nối với [Giảo Thố]. Sau ba tiếng tút, giọng điện t.ử tổng hợp phân biệt nam nữ của [Giảo Thố] truyền tới: “Nói ngắn gọn.”

 

Không vì sóng điện từ lý do khác, đèn đường “xẹt” một tiếng tắt. Cả khu vực chìm bóng tối.

 

“Nhiệm vụ thành.” [Điện Thương] . Trong bóng tối mí mắt giật một cái, dường như thấy thứ gì màu đen đang chảy mặt đất. “Mục tiêu xử lý bên ngoài Đại học Kim Lập…”

 

“Không đúng!” Giọng đột nhiên biến điệu.

 

Mục tiêu đang với .

 

Rõ ràng giữa n.g.ự.c thủng mất một mảng, mặt cô vẫn treo một nụ quỷ dị.

 

Như thể mắt con , mà là…

 

Một con quái vật.

 

Bùn đen chảy tràn. Ngay mắt , thứ bùn leo lên cơ thể mục tiêu, tụ , chồng chất, nâng cao, dần tạo thành một chiều cao bất thường.

 

[Điện Thương] lùi một bước, hai bước. Đồng t.ử mở lớn, cơ thể bất giác run rẩy. Trong mắt phản chiếu gương mặt lộ khi lớp bùn đen tan .

 

Mái tóc đen xõa rộng hòa bóng tối, như thể lớp xác dùng để ngụy trang lột bỏ.

 

Những tua đỏ dài khẽ lay động. Đôi mắt xanh biếc trong đêm tối giống hệt mãnh thú lúc săn mồi.

 

“Ái chà, thật chẳng lịch sự chút nào.” Quái vật .

 

“Xảy chuyện gì? Mau trả lời!” [Giảo Thố] dường như nhận bất thường, quát qua điện thoại. “Đừng nửa chừng!”

 

[Điện Thương] còn tâm trí để ý. Ác quỷ mỉm với , khóe miệng kéo rộng như cự mãng đang thè lưỡi. Những móng vuốt sắc nhọn đ.â.m . Ác quỷ cúi đầu, ánh xanh lục chảy trong đôi mắt rũ xuống.

 

“BÍCH TỶ!!!”

 

 

Loading...