Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 114: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:41:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Niệm cảm động nâng điện thoại lên, cô chương mới để xem .

 

Mì gói còn ăn hết, cô hút mì đặt điện thoại lên giá đỡ, bắt đầu manga.

 

“Lần cũng về em gái ?” Ôn Niệm khung hình, lẩm bẩm.

 

Thật cô cực kỳ tò mò về nhân vật em gái .

 

Trước đây Ôn Niệm thật sự cho rằng Du Lăng thuộc kiểu thiết lập ngây thơ hoạt bát. Trong những đoạn hồi ức thỉnh thoảng của Du Sóc và các góc nhỏ rải rác trong manga, hình tượng cô thể hiện giống với lời Du Sóc kể.

 

Nói cách khác, chính là một “em gái ngoan” đúng khuôn mẫu.

 

Cô sẽ ủng hộ sự nghiệp của Du Sóc, cũng sẽ lo lắng cho Du Sóc suốt đêm, sẽ để đèn chờ , sẽ với Du Sóc lúc đau khổ, xua nỗi u ám của .

 

Khi cô nở nụ , Du Sóc cũng sẽ cảm thấy vui theo.

 

Em gái đồng hành cùng Du Sóc vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất, nhưng ấn tượng của độc giả về cô sâu, bởi cô cá tính nào đủ để ghi nhớ.

 

Cô quá phù hợp với hình tượng nhân vật khuôn mẫu. Một em gái mỹ, một em gái ngoan. Qua góc xoay quanh Du Sóc, chỉ thể thấy mặt của cô, nhưng những điều quá hư ảo, chỉ là một hình tượng đơn điệu phủ thêm bộ lọc.

 

nhiều fan nhân vật chính gọi em gái là cục nợ, cũng ít độc giả cô chỉ là phụ kiện kèm.

 

Hoàn điểm gì đáng để ghi nhớ. Nếu Du Sóc lúc nào cũng nhắc “em gái, em gái”, khi chẳng ai nhớ nổi còn một như tồn tại.

 

Bị đẩy rìa trong cốt truyện, bản nhân vật điểm nổi bật, lúc chú ý nhất chính là lúc g.i.ế.c.

 

khi , nhiều độc giả đau lòng là vì nhân vật chính Du Sóc. Người c.h.ế.t là em gái của nhân vật chính, chỉ mà thôi.

 

Ôn Niệm tương đối bác ái, cô cũng vì thích nhân vật chính nên mới hy vọng hai em nhân vật chính thể sống .

 

cú sốc mà cuối quyển mang đến thật sự quá lớn. Ai ngờ đeo mặt nạ trăng khuyết chính là em gái.

 

thậm chí còn g.i.ế.c Phán Định Giả. Quá chấn động, mà thật sự chuyện như thế.

 

Điều chẳng khác nào một nhân vật giấy đúng khuôn mẫu bỗng bật dậy. “Em gái mỹ” luôn nhốt trong lớp filter cuối cùng đá vỡ lớp filter , lộ dáng vẻ chân thật.

 

Độ thảo luận về em gái tăng vọt theo đường thẳng. Hiện giờ ngay cả những thật sự cốt truyện diễn đàn cũng đang tranh luận về tuyến của em gái. Lần bình chọn nhân khí , phiếu của em gái cũng từ tên bảng nhảy thẳng lên hạng mười.

 

Ôn Niệm cũng khơi dậy lòng tò mò. Cô thật sự tại em gái , con thật của cô và hình tượng trong bộ lọc của Du Sóc rốt cuộc khác những gì.

 

Rốt cuộc cô là thế nào?

 

Vì tò mò, Ôn Niệm mở chương cập nhật . Chương dùng vài câu dựng lên thiết lập “chán đời” của em gái, còn phần mở đầu chương vẫn là góc của em gái.

 

Thậm chí còn là chuyện từ lâu đây, tương đương với quá khứ của em gái.

 

Cô bé nhỏ cổng trường đông qua . Những khác xử lý mờ bằng bóng đen, khiến cô trông phần lẻ loi.

 

Cô ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hạt lựu thế giới, trong veo như hai viên bi thủy tinh.

 

Bên cạnh cô là từng đứa trẻ lớn đón . Thân hình những vẫn mờ, nhưng thể lớn dắt trẻ con, cha dắt con .

 

Du Sóc từng hồi tưởng quá khứ của bản . Hồi nhỏ kiếm tiền khó, nhưng em gái nghỉ học cùng .

 

Sở dĩ sống chật vật đến là vì chỉ gánh sinh hoạt phí của hai , còn nuôi em gái học.

 

Đi học mới là thứ tốn tiền nhất.

 

Ôn Niệm trong khung tranh, em gái chằm chằm thật lâu theo bóng lưng một đôi cha đang dắt con rời , nhanh chóng đầu. Du Sóc khi vẫn còn là thiếu niên chạy về phía cô, vạt áo bẩn, vết thương ở khuỷu tay vô cùng rõ ràng, thôi thấy đau, như ngã một cú.

 

Vậy mà còn mặc đồng phục học sinh, thể là “skin hiếm” của Du Sóc.

 

Nhìn từ góc độ của em gái, cũng non nớt quá mức.

 

Anh : [“Lăng Lăng, chúng về nhà.”]

 

Em gái hỏi: [“Anh ơi, tại bọn họ đều ba ?”]

 

Em gái ngẩng đầu mới thấy cằm Du Sóc, nên góc cũng từ hướng lên. Thứ đầu tiên xuất hiện trong khung tranh là giọt nước mắt rơi xuống từ cằm Du Sóc.

 

Ôn Niệm sững . Cô đang bật bình luận chạy, vài giây trễ, bình luận lập tức mọc lên như măng mưa.

 

[Quả nhiên là đồ vô ơn ? Anh trai cho ăn ngon mặc , nuôi cô học, cô còn đòi hỏi.]

 

[Câu hỏi thật sự quá đáng, ba thì Kẹp Giọng cũng biến …]

 

[Hồi nhỏ Kẹp Giọng với em gái thật sự khổ quá!]

 

[Chẳng lẽ vì ba nên cô mới trả thù Kẹp Giọng?]

 

Ôn Niệm phản bác vài lời, nhưng quả thật câu hỏi của em gái đúng lúc.

 

Trong khung tranh, Du Sóc xổm xuống ôm em gái. Từ góc của em gái chỉ thể tiếng nghẹn ngào.

 

[“Xin , xin , xin , xin Lăng Lăng. Anh thật sự vô dụng, xin …”]

 

Trẻ con bình thường gặp chuyện chắc sẽ luống cuống đúng , thậm chí thể kéo theo mà .

 

em gái thì . Cô vẫn mở đôi mắt đỏ hạt lựu về phía , như thể lay động.

 

Một đứa trẻ kỳ lạ.

 

Khung hình chuyển đổi. Du Sóc nắm tay cô, còn trong tay cô xuất hiện một xiên kẹo hồ lô.

 

Hai đường về nhà, Du Sóc : [“Xin Lăng Lăng, sẽ như nữa. Tha thứ cho nhé.”]

 

[“Không .”] Em gái cúi đầu, l.i.ế.m một miếng kẹo hồ lô.

 

Đọc đến đây, phong cách bình luận chạy bắt đầu đổi.

 

[Em gái vấn đề tâm lý gì ?]

 

[Cảm giác kỳ lạ thật.]

 

[ nhớ Kẹp Giọng từng khi đưa em gái học, cô bé cứ ở lì trong nhà . Có nhốt đến vấn đề ?]

 

Ôn Niệm cũng nhớ. Manga đây từng khi mới mất cha , Kẹp Giọng cực kỳ hoảng loạn, việc đầu mối, cũng tiền.

 

Giai đoạn đầu tiên, cứ chạy khắp nơi thuê, để em gái ở trong tầng hầm.

 

Trước đây Ôn Niệm bọn họ từng nghĩ việc sẽ ảnh hưởng gì. Dù em gái chỉ là “phụ kiện”, lớn lên trông cũng khá hoạt bát.

 

Bây giờ , một đứa trẻ để một trong tầng hầm cả ngày đúng là giày vò.

 

[Bảo là kiểu chán đời.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-114.html.]

 

Ôn Niệm manga. Du Sóc trong truyện cũng chẳng lớn, khi chỉ tầm tuổi cấp hai.

 

Anh nghiêng đầu, đôi mắt sưng đỏ vì khi em gái vẫn dịu dàng.

 

Anh : [“Đừng lo Lăng Lăng, cứ ăn . Sau sẽ nhiều kẹo.”]

 

Em gái ngẩng đầu . Anh : [“Sau sẽ chuyên tâm kiếm tiền, mua thật nhiều đồ cho em.”]

 

Bàn tay cầm kẹo hồ lô của cô khẽ lắc. Trong góc của cô, mặt Du Sóc xuất hiện vẻ như trút gánh nặng và kiên định.

 

Anh giống như đưa quyết định, hơn nữa còn lạc quan cho rằng đó là một quyết định .

 

Du Sóc : [“Ba , nhưng sẽ cho em một cuộc sống .”]

 

Ôn Niệm lập tức đây là giai đoạn nào.

 

Giai đoạn thứ nhất, cả hai em Du Sóc đều học. Du Sóc chạy khắp nơi tìm cách kiếm tiền, đóng học phí cho và em gái, đó mới sang giai đoạn thứ hai, cuối cùng cả hai em đều học.

 

Chỉ là lâu , Du Sóc phát hiện cách khả thi. Một khi học, đủ thời gian và sức lực kiếm tiền, thế là nghỉ học hẳn.

 

Trong manga, em gái cầm kẹo hồ lô, ngoan ngoãn c.ắ.n một miếng.

 

Trong bong bóng suy nghĩ tâm trạng của cô: [Chua, ngon.]

 

Khung tranh tối xuống, xuất hiện một hàng chữ trắng.

 

[ thích như . Sau sẽ nữa.]

 

Ôn Niệm đột nhiên thấy buồn, nhưng cô tại buồn. Có lẽ chỉ đơn thuần là nhạy cảm, cũng thể vì cô thấy một cô bé .

 

Cô tiếp tục lật xuống. Trang tiếp theo là căn tầng hầm .

 

em gái trông lớn hơn chút. Cô cao hơn, gương mặt gầy đến mức rõ chiếc cằm nhọn.

 

Du Sóc ở đây. Chìa khóa đặt bàn. Em gái cầm chìa khóa, chỉ đẩy cửa . Trời tối, nhưng cách đó xa đang b.ắ.n pháo hoa.

 

Lối tầng hầm cách khu phố b.ắ.n pháo hoa một đoạn. Em gái bộ đến đó. Khi cô bước đám đông, những xung quanh đều mờ thành từng bóng đen, còn cô vẫn lẻ loi một .

 

Bên cạnh là những nắm tay , đầu là pháo hoa bung nở. Cô giữa đường phố, suy nghĩ hiện lên trong bong bóng trắng.

 

[Ở đó tối quá, lạnh quá. Không , thể ở ký túc xá. Không , thể để dành nhiều tiền.]

 

[Nếu rời , sẽ hơn ?]

 

lâu. Trong tranh, vị trí mặt trăng liên tục đổi. Đến khi pháo hoa kết thúc, mặt trăng lên chính giữa trời, cô dừng .

 

Cô bắt đầu chạy về. Càng chạy bước chân càng lớn. Đến khi lối tầng hầm, cô thấy Du Sóc.

 

Du Sóc đầy mặt lo lắng, gấp đến gần như bật . Nhân viên bảo vệ mặt thì vẻ mặt mất kiên nhẫn, rõ ràng kỹ. Du Sóc cầm một xấp tiền giấy, đều là tiền thuê dành dụm, trông như đưa hết .

 

Không hề luyến tiếc, chỉ lo lắng và hoảng hốt.

 

Em gái gọi: [“Anh.”]

 

Khi Du Sóc thấy cô, nỗi lo còn tan hết, chạy tới ôm chặt em gái. Tiền giấy rơi tung tóe đầy đất, lấy một .

 

[“Em , ở nhà?”] Du Sóc hỏi, nước mắt cứ chảy mãi, như thể đ.á.n.h mất thứ gì còn quan trọng hơn cả tiền.

 

Em gái ngẩng đầu. Tròng mắt cô xoay một vòng : [“Em quên mang chìa khóa.”]

 

Cô nghĩ: [Mình thể .]

 

Khung tranh tối , vẫn là hàng chữ trắng .

 

[Du Sóc thể thiếu .]

 

Ôn Niệm cảm thấy buồn đến khó chịu, nhưng vẫn tại buồn như .

 

em gái tự rời thì cũng nuôi nổi bản , dù cô còn quá nhỏ.

 

giống một bỏ nhà bình thường, mà giống như một ngã rẽ của cả cuộc đời.

 

Từ đó về , cô sẽ thể rời nữa, trừ phi c.h.ế.t.

 

C.h.ế.t?

 

Ôn Niệm giật . Cô nhớ em gái quả thật từng đối mặt với cái c.h.ế.t, quả thật c.h.ế.t qua một .

 

Khung hình đổi. Ôn Niệm liếc một cái, thấy một gương mặt gần như quên.

 

Khoái Đao Thủ. Vì là đầu tiên Ma Thần g.i.ế.c nên Ôn Niệm và các độc giả mới nhớ . Hắn xuất hiện ở đây, chứng tỏ thời gian tới đêm mưa .

 

Em gái điện thoại, tìm hướng dẫn ở ký túc xá đại học. Em gái cũng mới đại học, khi Du Sóc vui, cô dường như cũng vui, khóe miệng cong lên, chân mày ánh mắt đều là mong chờ tương lai.

 

Rồi đột nhiên, trong con hẻm tối xuất hiện một bàn tay kéo cô bóng đêm.

 

Em gái gương mặt . Khuôn mặt dữ tợn của Khoái Đao Thủ phóng lớn mắt cô. Cô cúi đầu, thấy lỗ m.á.u và hai tay đầy máu.

 

Hắn : [“Cô bé, trách thì trách cô một .”]

 

Đôi mắt em gái vẫn . Màu đỏ hạt lựu trong veo lúc tràn ngập một màu đỏ chói mắt, đó là m.á.u của chính cô.

 

[Du Sóc?]

 

Cô ngã xuống. Dù cô chỉ là một bình thường, dị năng, thậm chí từng chuyên môn học võ. Khoái Đao Thủ chụp ảnh, tiếng màn trập đặc biệt chói tai.

 

Mưa từ trời rơi xuống. Qua miệng hẻm chật hẹp thể thấy bầu trời rộng lớn.

 

[Lạnh quá, đau quá.]

 

Cuộc đời cô kết thúc ở đây. Ở đây qua đường mờ, bởi nơi chỉ một cô.

 

[Đây chính là kết cục của ?]

 

Khung tranh đen, chữ màu đỏ. còn sắc trắng yên tĩnh, màu đỏ trông như ngọn lửa đang cháy.

 

[ tuyệt đối chấp nhận kết cục .]

 

Khung hình tiếp theo, mưa rơi xuống chiếc ô. Tuy thấy âm thanh, nhưng thể tưởng tượng đó sẽ là một chuỗi tiếng leng keng tuyệt , một thứ tiếng ồn trắng êm tai.

 

Ma quỷ mắt xanh lưng về phía con hẻm. Hắn mang dáng vẻ lúc mới xuất hiện, cầm ô giấy dầu, kính râm đỏ là đôi mắt xanh biếc xếch ở đuôi. Hắn xuất hiện ở đầu hẻm, quanh dường như đều phủ nước.

 

Hắn dường như đang .

 

 

Loading...