Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 12:
Cập nhật lúc: 2026-09-01 18:14:49
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 56:34:12]
Chuỗi “xẹt” một tiếng, méo mó như màn hình hỏng.
[Khấu trừ 24 giờ năng lượng để sửa chữa cơ thể.]
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 32:29:10]
Những sợi chỉ vàng tung lên từng đường cong trong bóng tối như tà áo bay, đan xen thành lưới.
Nỗi sợ bùng nổ tức khắc. Trong con hẻm tràn ngập cảm giác kinh hoàng đặc quánh.
Một sợi, hai sợi, ba sợi. Du Lăng rũ mắt. Trong con ngươi xanh biếc, những sợi vàng co thành đồng t.ử dọc của thú săn cắm cơ thể kẻ tay cô.
“Ái chà, thật chẳng lịch sự. Không thấy đang gọi điện ?” Cô nhẹ giọng.
Đầu ngón tay nhọn lướt qua cổ , để một vệt m.á.u rõ ràng. Dị năng giả trong vòng tay cô há miệng nhưng chỉ phát những tiếng ú ớ thành lời.
Ba điều kiện cần cho dị năng đều tất. Cô siết hai tay, ôm món đồ chơi con rối mới tinh như cự mãng quấn lấy con mồi.
, Du Lăng chỉ là bình thường. Cô thể tạo sợ hãi, chẳng ai sợ cô. bọn chúng sẽ sợ Bích Tỷ.
Khi sát thủ buông lỏng cảnh giác, cho một bất ngờ.
Quá trình vẫn một phút để gián đoạn. một kẻ cú bất ngờ mắt dọa đến mất hồn, còn phân nổi tâm trí mà nghĩ cách thoát ?
Vì thế, cô thể tạm thời vứt bỏ xác của . Dù đó vốn chỉ là một thi thể. Còn độ hot, cô còn tồn tại.
Sợ hãi chính là dưỡng chất nhất. Một khi sợi chỉ kết nối, đó sẽ là thời khắc săn g.i.ế.c của cô.
Con mồi và thợ săn, đến lúc đổi vị trí.
Dị năng kết nối năm giác quan của con rối với Du Lăng. Nhãn cầu kinh hoàng của con rối đảo lên, dường như cô.
Du Lăng giơ tay che mắt .
Liên kết càng lúc càng sâu. Cô thấy vỏ não lớp da thịt của con rối.
Thật cô nghĩ, nếu thể kích thích tế bào của con rối, lẽ cũng thể thử thăm dò não bộ.
Ngay đó, hồi hải mã trong não con rối kích thích. Cánh cửa ký ức nối với vỏ não mở Du Lăng.
Cảnh tượng, ánh sáng, âm thanh, mùi vị. Những mảnh ký ức lóe qua mắt. Trong biển cảnh tượng mênh mông, cô thấy một bóng méo mó.
“…G.i.ế.c mục tiêu của . Du Sóc động tĩnh, sẽ báo cho rút bất cứ lúc nào.”
[Giảo Thố]?
Du Lăng tăng mức kích thích. Da thịt tay nóng lên, trạng thái con rối rõ ràng , nhưng cô rõ .
Bóng méo mó càng lúc càng gần. Hắc ảnh mơ hồ như phủ một lớp mosaic, thứ duy nhất rõ ràng là…
Trên mặt đó đeo chiếc mặt nạ nanh quỷ của Người Gác Đêm.
“ sẽ luôn theo dõi Du Sóc.”
Ký ức đột nhiên sụp đổ. Du Lăng khựng . Toàn bộ mảnh ký ức của con rối tan vỡ. Não đang nóng lên, như mất ý thức, lòng trắng mắt lật , lưỡi thu miệng .
Dị năng cho Du Lăng , con rối hỏng .
Khi cô điều khiển, con rối vẫn cần não bộ để tự sắp xếp hành vi, giống như con vẫn đang sống. Hoặc nên , đó là một cái vỏ “phản xạ điều kiện” còn lưu trong não nguyên chủ thao túng, điều khiển nhưng vẫn tưởng đang sống, đang tự việc.
khi Du Lăng kích thích não quá mức, não hỏng . Mất não điều khiển, con rối mắt giờ chỉ còn cái vỏ rỗng, đến dị năng cũng sử dụng , thậm chí thể bình thường. Cô tự điều khiển lúc mới miễn cưỡng giả thành sống.
Khôi Lỗi Sư cần thứ phế phẩm .
Xem đ.á.n.h giá giá trị của con rối mới cân nhắc nên khai thác não quá mức . Du Lăng nheo mắt. Nếu tỷ lệ hao tổn con rối của cô sẽ quá cao. Đây là con rối cô c.h.ế.t thêm một mới đổi đấy.
dù cũng lấy thông tin quan trọng, tính là quá lỗ.
[Giảo Thố] đeo mặt nạ Người Gác Đêm.
[Giảo Thố] là Người Gác Đêm.
[Giảo Thố] ở bên cạnh Du Sóc, hiểu rõ Du Sóc.
Những vấn đề khó hiểu đó cuối cùng cũng lời giải. Vì khi bộ truyện xuất hiện mạng, [Giảo Thố] tên thật của Du Sóc và vị trí của Du Lăng.
Những thông tin thể đều do chính Du Sóc với [Giảo Thố].
Thậm chí tối hôm đó, việc [Khoái Đao Thủ] vượt ngục lẽ cũng là trong ứng ngoài hợp. Nếu , nhà tù gian khác chiều của Người Gác Đêm thể dễ dàng phá như ? Người thuộc Người Gác Đêm cách rời khỏi đó?
Không dị năng giả thông tin cấp S nào cả, chỉ là ở bên cạnh Du Sóc thôi.
Du Sóc bao giờ phòng bên cạnh.
Anh sẽ tiết lộ chuyện của Du Lăng, nhưng chỉ vài câu vụn vặt thôi, với ở cạnh cũng đủ để khóa định sự tồn tại của Du Lăng.
Haiz, ruột . Du Lăng lắc đầu liên tục.
Nếu cô c.h.ế.t hẳn, chẳng Du Sóc sẽ sụp đổ tuyến ? Nghĩ thử xem, em gái ruột c.h.ế.t, kẻ tay là tin tưởng, tin tức về em gái cũng do chính vô tình tiết lộ.
Thảm thật. Ngay cả Du Lăng cũng thấy Du Sóc quá thê lương. Có lẽ đây chính là phận t.h.ả.m đạm mà một nam chính , mạnh, t.h.ả.m đối diện.
Cá Béo rốt cuộc là thần thánh phương nào mà thể ngược đãi nam chính ngòi bút đến mức ? Chẳng lẽ càng ngược càng độ hot? Chẳng lẽ cô thử thi xem ai t.h.ả.m hơn với Du Sóc? Phải t.h.ả.m hơn Du Sóc mới đè nhân khí của , bùng nổ ngoài fandom?
Thiết lập của cô chẳng là mạnh nhất ? Mạnh nhất cũng t.h.ả.m ?
Sao cảm giác cứ thế thì tương lai của cô cũng ảm đạm . Muốn t.h.ả.m hơn Du Sóc thật sự khó. Cô vô duyên vô cớ tin ai đ.â.m lưng một cú chí mạng.
Trong đầu Du Lăng nghĩ lung tung, nhưng tay hề chậm. Cô buông tay, con rối quả nhiên còn điều khiển tứ chi, “bịch” một tiếng ngã xuống đất.
Khi ngã, điện thoại cũng rơi . Du Lăng cúi xuống , màn hình vẫn hiển thị đang gọi.
“Ái chà, ai đang lén nhỉ?” Du Lăng kẹp điện thoại bằng hai ngón tay, nhấc lên.
Cô là ai, nhưng cố ý hỏi.
[Giảo Thố] ở đầu bên bao lâu. Tiếng dòng điện lẫn với thở nặng nề. Giọng của [Giảo Thố] là âm điện t.ử tổng hợp phân biệt nam nữ, nhưng lúc vẫn rõ nỗi sợ.
“…Không thể nào. Rõ ràng đó chỉ là một truyền thuyết.”
Xem Giảo Thố nhiều. Du Lăng nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-12.html.]
Du Lăng “truyền thuyết” trong miệng [Giảo Thố] là gì, nhưng [Giảo Thố] c.h.ế.t.
Bịt miệng, báo thù, gọi thế nào cũng .
Du Lăng thể để kẻ g.i.ế.c tiếp tục nhởn nhơ bên ngoài, càng thể để khả năng liên hệ Bích Tỷ với Du Lăng tiếp tục ở bên cạnh Du Sóc.
[Giảo Thố] nhất định c.h.ế.t.
Tới lúc đó, cô thể trực tiếp thiêu hỏng não [Giảo Thố], tự xem những gì .
Cô sẽ cẩn thận hơn một chút, cố gắng đừng để não hỏng quá nhanh.
Còn bây giờ, cô ngại khiến Giảo Thố càng kinh hãi.
“Suỵt.” Cô hạ giọng, với điện thoại, “Đây là một bí mật.”
Sợ , kinh hoàng , cho tới khi cô tìm .
Hy vọng hiểu ý ngầm của cô.
Đừng hòng tiết lộ với Du Sóc dù chỉ một chữ.
“Xẹt.”
Đèn đường bên ngoài phát tiếng rè rè, cuối cùng khôi phục điện.
Trong thế giới mắt thường bình thường thấy, con rối tức khắc những sợi chỉ vàng nhấn chìm. Giây tiếp theo, những sợi chỉ vàng phình lớn bằng ngón tay, mang theo dưỡng chất hút chui đầu ngón tay Du Lăng.
Nơi con rối vốn giờ trống , như từng ai tồn tại.
Con rối vô dụng, phân giải .
Không ăn gì bổ nấy , khi phân giải con rối, cô cảm thấy một luồng năng lượng sung mãn bao lấy cơ thể, ấm áp dễ chịu như phơi nắng chiều.
Cô nghĩ một chút l.i.ế.m đầu ngón tay.
“Ái chà ái chà, thời đại thật nhiệt tình.” Cô nheo mắt, cảm giác thế càng giống ác quỷ ăn thịt . “Cảm ơn khoản đãi.”
Thiết lập . Sau cô chính là đại ma quỷ siêu cấp.
Còn là [Giảo Thố]. Cô cho rằng [Giảo Thố] thể phát hiện phận , nhưng nếu phát hiện thì cứ phát hiện thôi.
Không ai sợ Du Lăng. Em gái nam chính chỉ đồng nghĩa với kẻ vô tri bảo vệ. Thứ bọn họ sợ chỉ là Bích Tỷ rõ lai lịch, truyện tranh tô đậm thành vô cùng mạnh mẽ.
Với Du Lăng, đây là lựa chọn cần suy nghĩ nhiều. Vì thế nếu thật sự đến ngày đó, cô sẽ từ bỏ phận Du Lăng.
Từ khoảnh khắc c.h.ế.t , cô chuẩn tinh thần cho c.h.ế.t tiếp theo. Hạng nhất bình chọn nhân khí khó lấy. Trong bộ truyện mà nam chính ôm trọn trung tâm, nhân vật phụ đè nam chính khó. Du Lăng tự tin thể liều một phen, nhưng cũng thừa nhận khả năng thất bại của lớn.
Du Sóc bây giờ chấp nhận nổi, nhưng sớm muộn gì cũng cuộc đời mới.
Vì thế Du Lăng đang kéo dài thời gian. Nếu cuối cùng vẫn lấy hạng nhất, ít nhất hãy trì hoãn ngày thất bại càng xa càng .
hiện tại, cô nắm chắc phận mới. Cô cần Bích Tỷ, cần nỗi sợ, cũng cần sống sót.
Nếu thể, chẳng ai c.h.ế.t.
“Tiếp theo gì đây?” Cô trời, lẩm bẩm. Kính đỏ khiến cả bầu trời nhuộm màu máu, mây đỏ, trăng cũng đỏ.
Cô nắm một tay thành quyền, đập lòng bàn tay : “Đi tìm Du Sóc chơi thôi.”
Tối , Bích Tỷ cũng nên tới chỗ Du Sóc lộ mặt. C.h.ế.t thêm một khiến thời gian sống tụt mạnh, cô chui vì độ hot.
Sao c.h.ế.t một tốn hai mươi bốn giờ chứ! Cô ngửa mặt trời.
Sửa cơ thể đắt thế ? Cô ngại n.g.ự.c thủng một mảng, mặc quần áo chẳng thấy…
…
Ban đêm, cứ điểm Người Gác Đêm ở thành Kim Ly, quán bar Cẩm Sắt vẫn mở cửa. Du Sóc vốn ở cứ điểm, nhưng nhận tin từ ông Lam, bartender trong quán.
“Người mắt xanh tới.”
Mắt xanh, đủ khiến ông Lam ấn tượng, chỉ Bích Tỷ.
Du Sóc sẽ tới. Dù tối qua Bích Tỷ chỉ cho một đêm điều chỉnh tâm trạng, mà cả ban ngày hôm nay cũng tìm .
Bích Tỷ trông giống săn sóc cảm xúc khác. Là ma quỷ, vô cùng tùy hứng.
Sợ xảy chuyện, Du Sóc nhận tin lập tức chạy về quán bar Cẩm Sắt.
Trước khi cửa, giờ nhắn cho Du Lăng.
[Muộn , ngủ sớm .]
Khi đẩy cửa, chuông gió vang lanh lảnh. Ma quỷ tóc dài quầy bar đầu như . Du Sóc để ý một cái, đồ uống mặt Bích Tỷ là sữa ngọt.
Không uống rượu nữa? Anh nghi hoặc, nhưng chuyện quan trọng. Có lẽ chỉ thể phân tích Bích Tỷ thích vị ngọt hơn.
Du Sóc hít sâu, tới.
Sau một ngày điều chỉnh cảm xúc, cộng thêm manh mối phát hiện t.h.i t.h.ể [Khoái Đao Thủ], thể bình tâm đối diện Bích Tỷ như đêm qua.
Cho tới hiện tại, Bích Tỷ biểu hiện ác ý rõ ràng. Thứ thể hiện nhiều hơn chỉ là sự tàn nhẫn thuần túy. Du Sóc nghĩ, lẽ thể lợi dụng điểm .
Anh vì Bích Tỷ đối xử đặc biệt với , nhưng ít nhất hiện giờ đó thể là chuyện , giúp tạm thời định con ma quỷ .
Bản hết cứu, ít nhất đừng để bên cạnh trả giá cho sai lầm của .
Dải đèn vàng quầy bar tỏa sáng. Ông Lam tao nhã pha rượu. Chiếc máy hát cũ phát giai điệu khàn khàn, như khiến thời gian cũng trở nên dày nặng.
Bích Tỷ là lên tiếng . Trong lời một cảm giác kỳ lạ, nhưng Du Sóc rõ đó là ý gì: “Chỉ , đồng đội của ? Bỏ ?”
Ánh đèn vàng rơi đáy mắt , khiến màu xanh biếc dập dờn như sóng.
Du Sóc xuống cạnh , dối: “ dám để họ tiếp xúc với .”
Bích Tỷ quả thật tức giận. Có những lúc tính tình đến kỳ lạ.
Hắn chỉ cầm ly sữa ngọt, nghiêng đầu, nheo mắt : “Người tin tưởng chắc đối xử với bằng .” Hắn , “Rùa con.”
Là đang bảo rụt đầu như rùa ? Du Sóc đoán.
“Nếu cầm một ly rượu mà với câu , lẽ sẽ tức giận.” Du Sóc . Anh cẩn thận cân nhắc thái độ, cuối cùng chọn cách tự nhiên nhất, khẽ , “Chứ cầm một ly sữa ngọt.”