Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 137:
Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:42:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở phía đám đông, khóe môi trợ lý đội mũ lưỡi trai nhếch lên. Camera điện thoại ghi hình ảnh phía , livestream vẫn đang tiếp tục.
Bình luận chạy trong phòng livestream cả bình thường lẫn dị năng giả, lúc đủ loại phát ngôn hỗn loạn vô cùng.
[Thầy ATM? Đây là ảnh hậu Ngải Ngọc liên động với IP Rìa Thành Phố ? IP Rìa Thành Phố nhà các giờ ghê , đến ảnh hậu cũng mời ?]
[IP Rìa Thành Phố nhà giờ đúng là oách , thầy ATM nhà cũng oách luôn, hợp tác cả ảnh hậu. Thầy Ma Thần , liên động thầy Ma Thần ?]
[Diêm Ma ? Anh chứ?]
[Ma Thần phù hộ!]
Trong khung hình livestream thể thấy rõ Du Sóc vốn đang bỗng như rút mất linh hồn, tứ chi mềm nhũn, hai mắt vô thần quỳ xuống tại chỗ.
Anh cúi đầu, tóc đen trán tự nhiên rũ xuống, giống như mất ý thức tự chủ.
Ái Dục chậm rãi bước tới, dừng mặt .
Ái Dục dường như cũng đang cúi đầu , nhưng vì cô từ từ nửa xổm xuống, đỡ lấy vai Du Sóc.
Cô giơ tay. Trong tay là một con d.a.o găm sắc bén, lúc mũi d.a.o đang chạm vị trí tim phía lưng Du Sóc.
“Người Gác Đêm, đều đáng c.h.ế.t.” Ái Dục .
Hình ảnh livestream đồng thời xuất hiện màn hình chiếu. Người đàn ông trung niên tóc vàng vắt chân sofa, bàn điều khiển hình bán nguyệt, màn hình nổi đang chiếu cảnh tượng .
Phía màn hình chiếu nổi là cả một bức tường video giám sát, một phần biến thành màn hình nhiễu.
Ông hình ảnh màn hình nổi, ánh mắt dừng ở con d.a.o găm trong tay Ái Dục. Độ cong khóe miệng giống hệt trợ lý đang cầm điện thoại livestream.
“Tít tít tít…”
Tiếng chuông vang lên trong khu vực , Âu Nhĩ nhận cuộc gọi.
Ông còn gì thấy một giọng nữ.
“Nếu Du Sóc c.h.ế.t, hợp tác của chúng hủy bỏ.”
Là U Linh. Giọng cô lạnh lẽo đến mức gần như vô cảm.
Livestream ai cũng thể xem, cô thấy cũng lạ.
Âu Nhĩ : “Chỉ là chút biểu diễn để Ma Thần buông lỏng cảnh giác…”
“Đừng động .” U Linh lạnh giọng .
Âu Nhĩ khựng . Ông ngẩng đầu, ánh mắt quét qua một mảng lớn màn hình nhiễu.
Mỗi hình ảnh giám sát bức tường đều kết nối với vật thí nghiệm ông thả . Trên bức tường mắt, gần một phần ba màn hình còn hình ảnh.
“U Linh, Du Sóc cũng thể trở thành Đại Hành Giả.” Âu Nhĩ , “Yêu cầu của cô quá nhiều .”
“Anh sẽ .” U Linh , “Hơn nữa Ma Thần sẽ lập tức nuốt .”
“Cũng đúng.” Âu Nhĩ .
Nếu Ma Thần ăn Du Sóc, kéo dài đến tận bây giờ.
Âu Nhĩ dường như trầm ngâm một thoáng, chân mày hạ xuống giãn .
“Được, nhưng nếu ngay cả Du Sóc cũng thể động, khó tránh khỏi bó tay bó chân.” Âu Nhĩ .
Cùng lúc đó, ở đầu dây bên , Du Lăng tới cạnh trường học. Trời tối, cô ngẩng đầu. Ánh chiều rực rỡ nơi chân trời biến mất, đó là ánh trăng mờ tối.
Cô đầu. Bên tay trái là một con hẻm nhỏ.
Trong điện thoại vang lên giọng Âu Nhĩ: “Chuyện ngoài sáng hiện giờ giải quyết, cô cơ hội xuất hiện. buộc tạo cơ hội, gây thêm chút phiền phức cho họ. Như nhất định sẽ c.h.ế.t.”
“Ông định gì?” Du Lăng hỏi.
“Thả sương đen.” Âu Nhĩ , “Sương đen thật sự.”
Du Lăng lập tức trả lời. Âu Nhĩ tự tiếp: “Ngoài Ma Thần , ai thể giải quyết sương đen. Lần sẽ còn ai ảnh hưởng đến màn xuất hiện của cô nữa.”
Du Lăng những bài dị năng giả đăng diễn đàn, cũng họ gì.
Đáng tiếc, kiến hôi cuối cùng vẫn là kiến hôi. Với những như Âu Nhĩ, phiền phức do họ liên hợp tạo chẳng qua chỉ cần ông thả thêm chút thứ là thể giải quyết.
“Được.” Du Lăng , “Chỉ cần , những khác c.h.ế.t thì c.h.ế.t.”
Cuộc gọi ngắt. Cô đầu Liệp Khuyển.
Sợi chỉ vàng Liệp Khuyển dường như sắp chạm da, cô thu về.
Tình hình hiện tại, nhất đừng để Âu Nhĩ cảnh giác.
Âu Nhĩ lừa cô là vì dị năng U Linh biểu hiện ngoài sáng liên quan đến cái c.h.ế.t của bản , khống chế, càng thao túng. Âu Nhĩ dị năng của cô cùng loại với ông .
Du Lăng Âu Nhĩ ký sinh Liệp Khuyển nữa , cô sẽ mạo hiểm chuyện .
“Anh , để điện thoại .” Du Lăng , “ ở đây một một lúc. Đến giờ sẽ tự liên hệ Âu Nhĩ.”
Liệp Khuyển qua giữa mặt cô và con hẻm bên cạnh, gật đầu.
[Lâu .] Du Lăng với hệ thống.
Liệp Khuyển rời . Cô nhấc chân bước con hẻm.
Nơi hẻo lánh, . Cô ngẩng đầu, giữa hai bức tường chật hẹp là bầu trời đen.
Giống như đêm mưa . Khi đó cô thề sống , trở thành mạnh nhất thế giới , cho dù dùng lừa dối, dùng lời dối. Hiện tại cô vẫn nghĩ như .
“Giao dịch linh hồn?” cô thấp giọng , như đang nhạo điều gì, “ hạnh phúc mà.”
Hai ngày nay đều mưa. Cô cần một ngày mưa để diễn những chuyện xảy khi c.h.ế.t. Chỉ là hôm nay trời quang, trông cũng cơ hội .
Du Lăng c.h.ế.t ở đây, U Linh cũng tiêu vong ở đây, một kết cục bao.
Nếu thứ sống ở đây là một con quái vật, quái vật trở về nơi đời chính là mệnh của cô.
…
Du Sóc vì đột nhiên thấy ký ức của bản . Chỉ là lúc dường như trở thành một xem, thể tự do hành động.
Cơ thể chịu khống chế bước lên mấy bước. Trên sofa hai bóng đen mơ hồ.
Sau khi tới gần, hai bóng mơ hồ cuối cùng dần rõ nét, biến thành dáng vẻ của Du Sóc hồi nhỏ trong ấn tượng của và dáng vẻ Du Lăng hồi nhỏ.
Du Sóc nhỏ tuổi ôm Du Lăng, mắt TV, trong đồng t.ử phản chiếu màu sắc sặc sỡ. Du Lăng bé xíu chớp chớp mắt, trai cũng phim hoạt hình thu hút sự chú ý.
nhanh, bên cạnh xuất hiện một bóng cao lớn hơn, ngang qua , tới phía sofa, lưng Du Sóc lúc nhỏ.
“Anh Sóc, con thích ai trong phim hoạt hình?”
Là giọng cha. Du Sóc khựng . Anh lâu thấy giọng , trầm dày mà uy nghiêm, giống như một ngọn núi lớn.
Cậu bé vốn đang tập trung xem TV ngửa cổ đầu. Em gái trong lòng cũng theo, đôi mắt đỏ lựu chớp chớp, sáng lấp lánh.
Du Sóc bé kích động : “Diêm Ma! Anh lợi hại lắm! Giúp nhiều , bảo vệ chính nghĩa, đ.á.n.h bại kẻ !”
Diêm Ma…
Thì nhân vật chính phim hoạt hình mang biệt danh ? Anh quên mất .
Du Sóc im lặng. Anh thể điều khiển bản lúc , cũng thể điều khiển tầm . Anh ép đầu, thấy khuôn mặt cha.
Cha giống hệt trong ký ức của , : “Vậy Sóc nhà cũng một chính nghĩa. Mãi mãi giữ trái tim hướng về chính nghĩa .”
Theo ký ức của , đoạn hồi ức đến đây đáng lẽ kết thúc. Du Sóc chỉ nhớ những điều .
thực tế đoạn ký ức còn dài hơn. Anh thấy cha chuyển sang , tới kéo tay .
Họ ngoài mấy bước. Cha : “Chu Nữ thích hợp Đại Hành Giả.”
Du Sóc giọng phát từ miệng , là một giọng nữ: “Đó là chuyện của Người Gác Đêm các , với gì. Chúng hẹn , can thiệp công việc của . Bất kể bên ngoài là thế nào, về nhà chỉ một đôi vợ chồng bình thường.”
Đây hẳn là của họ. Du Sóc mà nhớ nổi giọng trong ký ức rốt cuộc như thế nào.
Mẹ đầu sofa thêm nữa. Du Lăng nhỏ từ trong lòng trai ló đầu , đôi mắt chớp chớp họ.
“Ra ngoài , đừng ảnh hưởng bọn trẻ.” bà .
Cha : “ để Du Sóc Đại Hành Giả.”
“Không thể!” Giọng đột ngột cao lên. Du Sóc cảm thấy cơ thể lập tức căng cứng, “Ai chẳng Đại Hành Giả là vật tế đẩy ngoài, g.i.ế.c nó !”
“Mẹ?”
Bên sofa, bé dậy, tay nắm tay em gái, cạnh sofa nghi hoặc sang đây.
Điều khác với ký ức của Du Sóc, khác.
Dường như ý thức điều gì, nhưng điều khiển cơ thể , chỉ thể sự việc ngừng phát triển về hướng .
Cha : “Đây là vì đại nghĩa, Du Sóc sẽ đồng ý.”
Mẹ : “Không thể! Du Định Sưởng, nếu dám , lập tức g.i.ế.c sạch tất cả Người Gác Đêm của các !”
Cậu bé bước về phía : “Mẹ, bố cãi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-137.html.]
Cha tới, xoa đầu bé: “Không, . Bố đôi chút bất đồng, nhưng sẽ đồng ý với bố.”
“ tuyệt đối đồng ý. Chuyện thể nào. Anh đang đẩy con của chúng c.h.ế.t!”
“Âu Nhĩ đang ở đây.” cha .
Không khí đông cứng trong nháy mắt. Cậu bé dường như cũng cảm nhận bầu khí khác thường, siết c.h.ặ.t t.a.y em gái, che em phía .
Âu Nhĩ đang ở đây? Câu nghĩa là gì?
Giây tiếp theo, Du Sóc hiểu câu đại diện cho điều gì.
Tầm của đột nhiên đổi. Sofa, TV, cha, bản lúc nhỏ đều biến mất.
Trước mặt đột ngột xuất hiện một thiếu niên tóc vàng. Hắn giống đàn ông trung niên tóc vàng trong manga đến cực điểm, từ mày mắt, độ cong khóe môi đến thần thái đều cho thấy chính là Âu Nhĩ.
Thiên Lý Giáo Phái, Kẻ Ký Sinh, dị năng giả Song S Âu Nhĩ.
Hắn xuất hiện trong nhà , mà lúc xuất hiện mặt .
Không, là xuất hiện mặt .
Hắn mặc bộ tuxedo trắng, chống gậy, nở nụ chứa chút ác ý nào với Du Sóc.
Âu Nhĩ : “Lâu gặp, con của cô lớn thế .”
“Hai đứa trẻ, đều thích.” Dường như chỉ đang lịch sự chào hỏi.
Giây tiếp theo, Âu Nhĩ biến mất khỏi tầm . Du Sóc thấy sofa, TV, bản lúc nhỏ và cha.
Dị năng của Kẻ Ký Sinh thể trực tiếp ký sinh thông qua mạng lưới quan hệ. Sau khi ký sinh thể điều khiển sinh mạng của đó.
Âu Nhĩ thông qua ai ký sinh , còn bây giờ thể thông qua ký sinh ai?
Là bé đang chắn em gái bên và cô em gái nhỏ đến mức chẳng chuyện gì đang xảy . Đây là uy hiếp. Âu Nhĩ bất cứ lúc nào cũng thể chuyển khỏi để ký sinh hai đứa trẻ.
“Anh điên ?” Giọng run rẩy, “Anh lấy con uy h.i.ế.p ? Anh để Âu Nhĩ ký sinh ?! Rõ ràng vấn đề!”
“Vì tương lai của tất cả , buộc lựa chọn. Hợp tác với Âu Nhĩ là phương án nhất của hiện giờ.” cha , “Xin .”
“Bố? Bố đang gì ?” Cậu bé hoảng, cố gắng che em gái, nhưng cũng chẳng cao lớn, huống hồ còn quá nhỏ.
“Ngủ , Ái Dục.” Giọng Âu Nhĩ vang lên, “Chờ cô tỉnh , thứ sẽ trở về quỹ đạo.”
Tầm bắt đầu mơ hồ, dường như một cơn buồn ngủ quét qua đầu óc, kéo chủ nhân cơ thể giấc mơ.
Một khi trúng chiêu, ai thể thoát khỏi dị năng của Kẻ Ký Sinh.
Du Sóc cố gắng chống cơn buồn ngủ, nhưng chủ nhân cơ thể. Anh cố mở to mắt, giống như chính chủ nhân cơ thể đang .
Âu Nhĩ gọi bà là Ái Dục.
Đây ký ức của , .
Là ký ức của Ái Dục. Bà là .
Cha, Người Gác Đêm, , Ái Dục, Âu Nhĩ, Đại Hành Giả…
Rất nhiều manh mối nối thành một chuỗi, từ đầu đến cuối đều nối với . Những suy đoán của , những ý nghĩ của , dường như khoảnh khắc chứng thực thành đáp án.
Dường như một lực hút đẩy khỏi đoạn ký ức . Anh cố chống , chằm chằm hình ảnh cuối cùng.
Anh thấy cửa nhà mở . Kiêu thời trẻ túm cánh tay bé, mặc kệ giãy giụa, đưa tay về phía cô bé. Giống như đối xử với một con vật nhỏ, chẳng hề thương xót, cũng lòng đồng cảm của con . Biểu cảm mặt chẳng khác Kiêu mà Du Sóc là bao, tùy tiện và khinh bạc như .
Anh thấy cha thở dài thật sâu với , dường như đang xin .
Kiêu : “ đưa hai đứa tẩy ký ức.”
Du Sóc cha. Lúc đàn ông giống hệt mỗi họp, tất cả , ở vị trí đầu bàn hội nghị.
Kiêu với cha: “Phán Định Giả.”
Mọi chuyện rõ. Anh đàn ông đeo mặt nạ, chiếc mặt nạ thuộc về Phán Định Giả.
Lúc ông cha họ, cũng chồng của , mà là Phán Định Giả của Người Gác Đêm.
Thật lúc nhận lá thư , Du Sóc .
Phán Định Giả trong thư: [Nếu gặp con, hãy chuyển tới bà một câu xin .]
Mẹ Du Sóc còn sống, cho nên mới thể gặp bà.
Nếu còn sống, cha thì ?
Du Lăng sẽ hại . Cô g.i.ế.c Phán Định Giả, nhất định là Phán Định Giả chuyện với .
Lăng Lăng , cô thậm chí là một cô gái , đồng cảm. Cô sẽ vô duyên vô cớ g.i.ế.c cấp đối xử với , trừ phi là vì .
Dòng ký tên trong thư là [Yêu con, Phán Định Giả]. Có lẽ thật Phán Định Giả [Yêu con, cha], nhưng cuối cùng ông như , bởi ông Du Sóc thể tha thứ cho .
Phán Định Giả đoán đúng. Du Sóc thật sự sẽ .
Thì họ vẫn còn sống. Sống, khoanh tay tất cả chuyện xảy .
‘Tại đưa Lăng Lăng ?’ Anh hỏi đàn ông , ‘Nếu Đại Hành Giả là con, tại đưa Lăng Lăng ? Tại cho em cuộc sống ? Rõ ràng em cần Đại Hành Giả!’
Nếu họ còn sống, bất kể theo Phán Định Giả Ái Dục, Du Lăng đều thể một tuổi thơ bình thường, cuộc sống vật chất đầy đủ. Cô cần chờ trong căn hầm , cần chờ trong căn nhà trống , cô thể một cuộc đời hơn!
Đau đớn truyền tới từ lưng. Du Sóc đột ngột ngẩng đầu, năm giác quan trở về cơ thể, dường như linh hồn cũng theo đó trở về vị trí.
Anh thấy Ái Dục. Cô đỡ vai . Cùng lúc đó, Du Sóc cúi đầu, thấy mũi d.a.o xuyên khỏi ngực.
Du Sóc thở dốc dữ dội. Anh ngẩng đầu, ở cách gần thấy đồng t.ử Ái Dục đang run rẩy.
Dường như cô cũng thấy thứ gì đó, bàn tay rời khỏi cán dao.
“Cậu…” cô mở miệng.
Giây tiếp theo, bóng tối quen thuộc ập tới. Du Sóc thấy chiếc sofa .
Trong phòng khách tối mờ, cha, cũng trở thành ai, vẫn là chính .
Anh thấy Ái Dục, Du Lăng nhỏ đang một sofa, còn Âu Nhĩ tóc vàng.
“Ái Dục, cô đang tìm ai?” Âu Nhĩ với Ái Dục.
Hắn tới mặt Du Sóc. Rõ ràng câu hỏi dành cho Ái Dục, nhưng là Du Sóc.
“Thiên Lý Giáo Phái và Phán Định Giả hợp tác ?” Du Sóc hỏi.
Đau đớn thể xác biến mất, nhưng đau đớn tinh thần thì .
Ánh mắt dán chặt Âu Nhĩ. Sau khi thấy mỉm gật đầu, hỏi chuyện quan tâm nhất.
“Cái c.h.ế.t của Du Lăng liên quan đến các ?”
Âu Nhĩ vô cùng lịch thiệp xoay một vòng, trực tiếp trả lời, chỉ : “Phán Định Giả ngay từ đầu Y Lạc Kỳ là Giảo Thố, Khuẩn Ty cũng vẫn luôn ở địa bàn của ông .”
Ông chỉ còn sống, mà vẫn luôn lừa . Du Sóc nghĩ.
Cha họ còn sống, nhưng tẩy ký ức của họ, khiến họ nhà để về, một xu dính túi.
Cướp của họ, cướp cuộc đời hạnh phúc mà lẽ Lăng Lăng thể .
Thậm chí còn hợp tác với Thiên Lý Giáo Phái, thế lực gây thương vong khổng lồ, coi mạng như cỏ rác, chỉ để Đại Hành Giả .
Chính nghĩa? Quy tắc? Đại nghĩa?
Phán Định Giả dốc hết sức cũng thể cho Du Lăng hạnh phúc, còn cướp cô khỏi tay .
Họ lừa , cho nên Lăng Lăng g.i.ế.c họ.
Lăng Lăng mãi mãi đúng.
…
[Manga ‘Rìa Thành Phố’ bạn theo dõi cập nhật~!]
…
Tần Nguyệt Lai xem những dị năng giả khác giúp đỡ lẫn đến sôi nổi. Cô ăn vội cho lưng bụng : “Ôn Niệm, việc, nhé.”
Cô cũng tham gia, ít nhất một chút chuyện thể .
Như trái tim treo cao của cô mới một điểm tựa, chút an tâm.
lúc , chuông cập nhật vang lên.
“Ừ ừ.” Ôn Niệm cúi đầu đáp. Cô vẫn đang lướt điện thoại, trông như bấm thẳng chương mới.
Tần Nguyệt Lai kéo trở nhóm chat dị năng giả, trao đổi xem khu vực nào gần đó cần hỗ trợ. Tần Nguyệt Lai và dẫn đầu chốt đồng đội lẫn khu vực phân công, đang định dậy rời thì thấy trong nhóm đột nhiên xuất hiện một câu.
[Mọi xem chương mới ?]
Cùng lúc đó, Ôn Niệm đối diện bật một tiếng kinh hô: “Đệt?!”
Ngay đó là câu thứ hai: “Con nó, đây còn là ?”