Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 140:
Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:42:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ khi ký sinh mới khả năng sống sót, bởi phía Ma Thần.
Dù giao linh hồn cho Bích Tỷ, tương lai của định sẵn. Bất kể xảy chuyện gì, đều sẽ c.h.ế.t trong tay Ma Thần.
Bởi là vật tế. Cho nên khi kết cục ấn định tới, sẽ .
‘Mình còn cảm giác c.h.ế.t là thế nào.’ Du Sóc nghĩ.
Anh còn khi c.h.ế.t Lăng Lăng đau đến mức nào. Nhất định cô độc. Lúc cô đối diện cái c.h.ế.t, trai là Du Sóc vẫn luôn ở bên cạnh.
Ánh mắt Du Sóc lướt qua Ái Dục, chuyển sang Âu Nhĩ, giọng điệu bình : “Nếu mục đích của ông là để g.i.ế.c Ái Dục, lên cấp Song S, tiếc, sẽ thế.”
Âu Nhĩ vòng một vòng lớn như , mục đích chẳng vẫn là Kế hoạch Đại Hành Giả, giống Phán Định Giả .
“Dù rõ tương lai sẽ Ma Thần nuốt chửng?” Âu Nhĩ .
“So với ông, tin Bích Tỷ hơn.” Du Sóc chậm rãi , “Hơn nữa, ông thật sự sẽ g.i.ế.c , Đại Hành Giả duy nhất hiện giờ ?”
Chu Nữ c.h.ế.t. Phán Định Giả đặt bộ cược lên một Du Sóc. Tổng bộ Người Gác Đêm còn lực lượng dư thừa để bồi dưỡng Đại Hành Giả, chính là duy nhất.
Du Sóc cho rằng Âu Nhĩ thật sự sẽ g.i.ế.c . Cho nên để Âu Nhĩ ký sinh chính là phương án tối ưu trong mắt Du Sóc.
Âu Nhĩ chỉ , trả lời nghi vấn . Biểu cảm mặt giống hệt một bức ảnh đóng khung.
“Ái Dục.” Anh với xa lạ, giọng nhẹ, dịu, giống như đây từng đối mặt những dân cứu khỏi khủng hoảng, vẫn còn hoảng sợ cần trấn an, “Tin con.”
Ái Dục giơ hai tay lên che nửa khuôn mặt.
Trong mắt bà chứa đầy nước. Bà còn thấy đứa con từng tồn tại trong ký ức nữa.
Bóng mơ hồ cao lớn lên, biến thành Du Sóc mắt.
“Được.” Ái Dục . Cuối cùng bà thể giơ hai tay, thể chạm khuôn mặt đứa con khi trưởng thành mà cần lo Kẻ Ký Sinh sẽ nhân cơ hội hại con .
Bà từng bước tới Du Sóc. Dưới ánh mắt khó hiểu của Âu Nhĩ, bà giơ hai tay.
Khoảnh khắc những đầu ngón tay run rẩy chạm má Du Sóc, gian dường như bắt đầu vỡ nứt.
Bóng tối đột ngột nuốt chửng tầm của họ, dường như thứ gì đó tách khỏi cơ thể Ái Dục. Du Sóc ngẩng đầu. Giữa khe tối, mặt đất chân Âu Nhĩ bỗng nâng vọt lên, trong chớp mắt kéo xa khỏi Ái Dục.
Cùng lúc đó, dường như thứ gì trong bóng tối quấn lấy eo bụng , kéo trong. Âu Nhĩ theo mảng tối , nhanh chóng áp sát .
“Ma Thần,” Âu Nhĩ với Du Sóc, với nụ khó đoán, “Bích Tỷ.”
Giây tiếp theo, Du Sóc mở mắt.
Anh ngẩng đầu. Ái Dục ôm cổ , giống như ôm đứa con thơ, hát khúc hát ru dỗ ngủ.
Ái Dục cũng mở mắt. Trong ánh mắt Du Sóc là mê mang và kinh hỉ.
Kết giới Hồng Nguyệt biến mất mắt họ, ánh đỏ rút khỏi mặt đất. Tia hoàng hôn cuối cùng chiếu lên tóc mái , mặt trời nơi chân trời chìm xuống đường chân trời, giống như vùng đất rộng lớn nuốt mất chút ánh sáng cuối cùng.
Những bình thường xung quanh thoát khỏi ảnh hưởng của kết giới Hồng Nguyệt, bắt đầu tốp năm tốp ba hai giữa đường.
“Ảnh hậu?!”
“Đây chẳng thầy ATM ? Sao ở giữa đường?”
“ , vở kịch đồng nhân họ livestream! Không hổ là ảnh hậu, mà biểu diễn trực tiếp luôn.”
Ngoài bình thường, các dị năng giả tự phát chắn tầm của thường hướng về hai : “Xin , buổi biểu diễn kết thúc …”
Du Sóc chống một tay xuống đất. Vết thương ở n.g.ự.c xử lý sơ qua, là Cấm Giả . Bên cạnh dị năng giả ùa lên, đỡ và Ái Dục dậy.
Một dị năng giả thấp giọng : “Diêm Ma, lợi hại! Không hổ là nhân vật chính, mà thật sự thắng Âu Nhĩ, một Song S!”
“ thắng?” Du Sóc chậm rãi , dường như vẫn ngẩn .
“ , sương đen đều biến mất !” Dị năng giả . Hắn cũng sợ hai cấp cao là Ái Dục và Diêm Ma, giống những dị năng giả khác, mặt mày hồng hào, hưng phấn vô cùng, “Chúng đều sống sót !”
Ái Dục hồn . Bà sắc mặt trắng bệch của Du Sóc. Cảm xúc mới dâng lên lập tức như dội một chậu nước lạnh: “Du Sóc, con ?”
Du Sóc : “Không đúng.”
Quá thuận lợi. Không đúng.
Hoàn đúng.
Niềm vui thành công , khi thấy những sống sờ sờ nhảy nhót mắt, biến thành sợ hãi.
Trên mặt mỗi đều là hưng phấn vui mừng. Dị năng giả vui vì họ sống qua khủng hoảng, bình thường hưng phấn vì gặp nổi tiếng. Họ tụ , vui vẻ, trong những tiếng ồn ào là hoan hỉ.
Giống như cảnh tượng bộ khống chế, cận kề cái c.h.ế.t cách đây lâu chỉ là ảo giác.
Không thể. Du Sóc nghĩ.
Anh Người Gác Đêm nhiều năm như , từng nhiều công việc, tái thiết t.h.ả.m họa, sắp xếp cho nạn nhân, đều từng . Anh cảnh tượng thể xuất hiện.
Sao thể máu, tiếng hét, cái c.h.ế.t.
Sao thể khi trở hiện thực, những chuyện khiến Người Gác Đêm sứt đầu mẻ trán đều kết thúc. Không tiếng , tuyệt vọng và đau khổ, giống như bước một thế giới đau đớn và tuyệt vọng.
Sao thể chứ, thực tế.
Dù họ mỹ đến , cũng nhất định sẽ nhiều c.h.ế.t trong t.a.i n.ạ.n . Họ thể cứu tất cả . Đây mới là hiện thực!
Du Sóc thậm chí hoảng hốt. Anh đột nhiên thô bạo đẩy đang đỡ . Trong khoảnh khắc thậm chí còn dư sức khuôn mặt Ái Dục cũng bắt đầu kinh sợ.
Anh chạy . Tai rơi từ lâu, điện thoại rung ù ù. Du Sóc thấy Tri Thiên Mệnh gửi cho một tin.
[Vân Thiên Chướng liên lạc với , nhắc chúng rằng dị năng của Âu Nhĩ chỉ cần thể gặp trong mơ là thể chuyển ký sinh. Không cần hai bên đương sự đồng ý, cũng cần tiếp xúc cơ thể.]
Trong giấc mơ của Ái Dục bốn , Âu Nhĩ, Ái Dục, , còn Du Lăng.
Dù đó chỉ là một ảo ảnh nhỏ tuổi, chỉ mở đôi mắt đỏ lựu thật to, chớp chớp họ tranh cãi trong hồi ức của giấc mơ, cô vẫn ở đó.
“Tri Thiên Mệnh,” gọi cho Tri Thiên Mệnh, “giúp tìm xem Lăng Lăng ở !”
Khuôn mặt đường gần đó mờ nhòe mắt. Dường như va , nhưng lảo đảo dậy, vẫn tiếp tục chạy.
“Bói toán, tra camera, gì cũng , giúp tìm…”
Anh nghẹn ngào : “Em gái ở ?”
…
Chuông điện thoại vang một tiếng tắt.
Dưới hàng vạn màn hình giám sát, đàn ông trung niên tóc vàng sofa, hai tay đặt lên cây gậy. Điện thoại bàn , màn hình sáng hiển thị một cuộc gọi nhỡ.
“Cuối cùng cũng tới .” Âu Nhĩ lên, “Kết cục thế nhất định hợp ý ngươi nhỉ, Ma Thần.”
Nhân vật chính tràn đầy lòng tin thể cứu tất cả tính sai nữa.
Người c.h.ế.t là em gái của chính …
Ngay từ đầu Âu Nhĩ lựa chọn thành kế hoạch thông qua Du Sóc, bởi Ma Thần tạm thời sẽ g.i.ế.c . Nhân vật chính là Du Sóc, Ma Thần coi trọng nhất cũng là Du Sóc. Chỉ quyền miễn tử, những khác .
Tại Ma Thần từ chối nuốt Du Lăng lúc ?
Âu Nhĩ nhắm mắt. Cùng lúc đó, Âu Nhĩ thiếu niên trong mộng dường như lao về phía Du Sóc.
Giấc mơ vỡ nát. Linh hồn thuộc về ông cảm nhận vị trí của cô gái trong mộng ở thế giới bên ngoài.
Linh hồn màu đen ai thấy giống băng, vạch một đường cong trung, lao thẳng tới thành Kim Ly, tới con hẻm ai .
Linh hồn đen giống một ngọn lửa đen đặc. Ông thấy hình Du Lăng mặt đất đang bùn đen bò lên, sắp phủ kín .
“Bích Tỷ, ngươi là quái vật do tạo .” linh hồn , “Quái vật sinh vì .”
Khi quan sát Quy Khư, mỗi khe nứt sâu bên trong rung động đều khiến ông ăn ngủ yên. Ông vẫn luôn chú ý Quy Khư, dâng hiến bộ thời gian, bộ tinh lực, cả đời chỉ vì Quy Khư.
Chỉ vì thông qua Quy Khư, lên cấp Tam S.
Dị năng ký sinh mạnh đến mức đáng sợ. Chỉ cần thông qua giấc mơ kết nối là thể ký sinh dị năng của bất kỳ ai, thể mạnh. Ông thể bất tử, mượn hết sống đến sống khác để tiếp tục tồn tại, lấy linh hồn của mỗi , nhai nát, thu dị năng của họ.
Ông sinh nên trở thành dị năng giả mạnh nhất. Nếu ông thể trở thành Tam S, chính là bi ai của thế giới .
Giới hạn duy nhất là ông ký sinh nhất định linh hồn chỉnh.
Cho nên Bích Tỷ cũng nhất định một linh hồn chỉnh, mà hiện giờ nó .
Linh hồn đen dừng lao thẳng xuống, chui cơ thể con bùn đen bao phủ.
Những năm chờ đợi , bao nhiêu lớp ngụy trang, Âu Nhĩ cũng nhớ. Bao nhiêu năm, bao nhiêu ngày đêm mong ngóng, hợp tác bên cạnh hết đến khác, ông cũng lừa bao nhiêu .
Âu Nhĩ hưng phấn đến cực điểm: “Cuối cùng…”
Cuối cùng ông tới ngày hôm nay, chờ Quy Khư nở hoa kết quả.
Linh hồn tiến cơ thể, trong chớp mắt tiếp quản bộ xác .
Âu Nhĩ thấy sương đen trong cơ thể gào thét. Những mảnh linh hồn hỗn loạn tru lên: “ về nhà!”
“Tại các ! Đều tại các ! Nếu c.h.ế.t!”
“Tại c.h.ế.t là , các cũng chôn cùng !”
Toàn bộ sương đen Âu Nhĩ thả trong ranh giới đều co cụm trong cơ thể . Những linh hồn vỡ vụn đồng thời giống kính đập nát, mép sắc của từng mảnh biến thành lưỡi dao, cắt linh hồn bên trong cơ thể.
Linh hồn đen trong cơ thể cô gái dường như rung lên một cái. Ngay đó nhịp tim cơ thể cũng bắt đầu tăng tốc.
“Chuyện gì ?” linh hồn đen kinh hãi kêu lên.
Linh hồn ông những mảnh linh hồn cắt thương.
“Là ngươi ? Là ngươi hại c.h.ế.t chúng ?”
“Kế hoạch Đại Hành Giả là giả! Hy sinh của chúng ý nghĩa!”
“Ngươi sửa lịch sử chúng ghi chép! Ngươi lừa tất cả chúng !”
Âu Nhĩ cố tìm kiếm: “Linh hồn ban đầu của cơ thể ? Linh hồn Du Lăng ?!”
Rõ ràng ông dùng dị năng Thuật Sĩ xác nhận, trong cơ thể Du Lăng linh hồn! Cô là một sống linh hồn!
Chính vì xác định cô linh hồn, ông mới lựa chọn tay từ cô, nuốt chửng Bích Tỷ!
hiện giờ linh hồn cô ?
Bùn đen nuốt chửng bộ ông . Âu Nhĩ giống con cá c.h.ế.t đuối, chìm bóng tối vô biên.
Người Âu Nhĩ ký sinh nhất định linh hồn chỉnh. Nếu , ông sẽ trở thành linh hồn duy nhất trong cơ thể đó.
Dị năng mất hiệu lực, ông thể ăn chính .
Mà Ma Thần xác, cũng linh hồn, chỉ khi dung hợp với Đại Hành Giả mới thể quan sát.
hiện giờ trong cơ thể Đại Hành Giả dấu vết Ma Thần, cũng linh hồn Đại Hành Giả. Linh hồn trong cơ thể là Âu Nhĩ ông .
Dị năng mất hiệu lực sẽ kéo theo phản phệ. Các điểm ký sinh của Âu Nhĩ rải rác bên ngoài trong khoảnh khắc đồng loạt mất liên kết, linh hồn ông nhốt trong cơ thể .
Bùn đen đang rút . Cuối cùng Âu Nhĩ thấy ánh sáng. Ông thấy cặp kính râm ánh đỏ mắt, khóe tầm thấy tua rua đỏ dài bay lên, đung đưa theo gió.
Ma Thần…!
Linh hồn đen gào thét. Âu Nhĩ cố trốn khỏi cơ thể , nhưng xác trở thành nhà tù, ông nhốt trong m.á.u thịt.
Giống những ông từng ký sinh, thoát nhà tù là cơ thể, chỉ thể chờ ông nuốt hết linh hồn họ.
Sương đen trong xác gào thét: “C.h.ế.t cùng chúng !”
Ma Thần giơ tay. Rõ ràng trong cơ thể linh hồn Âu Nhĩ, cơ thể đáng lẽ chịu ông điều khiển, nhưng lúc bàn tay giống quái vật chịu ông khống chế, cứ thế nâng lên, đầu ngón tay cong , lướt qua môi.
Nó chậm rãi l.i.ế.m đầu ngón tay, giống như ăn no một bữa.
“Ôi chao, lâu lắm gặp nhiệt tình đến , tự nguyện dâng linh hồn cho , đến cả cơ hội thực hiện nguyện vọng cũng cần.” Ma Thần , “Ta sẽ lịch sự với ngươi một câu, cảm ơn chiêu đãi, bởi cũng là .”
Sợi chỉ vàng nối với cơ thể . “Đoàng” một tiếng, pháo hoa ở quảng trường cách đó xa bay vút lên trời.
Ánh trắng lóe lên trong chớp mắt, bóng Ma Thần biến mất một thoáng.
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 532:00:00]
[Khấu trừ 24 giờ năng lượng để sửa chữa cơ thể.]
[Thời gian hoạt động còn của ký chủ: 507:59:59]
Phân giải, nuốt chửng. Linh hồn Âu Nhĩ và bộ sương đen ông thả trong ranh giới đều trở thành chất dinh dưỡng của Du Lăng.
Linh hồn cô ở trong cơ thể con rối, bình tĩnh dựa theo kế hoạch, điều khiển từng bước trật tự.
Sống , cơ thể tái cấu trúc, Ma Thần vẫn giữa đất trời .
Nó ăn no một bữa.
“ .” Ma Thần dường như lúc mới nhớ . Nó nghiêng đầu, lên, “Linh hồn của U Linh nhỏ là của , sẽ cho bất kỳ ai trong các ngươi. Còn cô , là đồ của .”
…
[Manga ‘Rìa Thành Phố’ bạn theo dõi cập nhật~!]
…
Hình ảnh đổi. Từ lúc Du Sóc bắt đầu chạy, khung tiếp theo đột nhiên biến thành nền đen chữ đỏ.
[Đây tính là hùng gì chứ, rõ ràng chỉ là vật tế!]
Nhìn nền đen chữ đỏ quen thuộc, bình luận chạy lập tức bật nhiều: [U Linh! Em gái!]
[Chuyện gì , Kẹp Giọng gấp thế, chẳng lẽ bên em gái xảy chuyện?]
[Không đúng, hình ảnh là hồi ức!]
Sau dòng chữ là càng nhiều chữ hơn.
[Dựa nhất định là Du Sóc, dựa khác ?]
[Chu Nữ ? Bản Phán Định Giả ? Tại nhất định là Du Sóc?]
Giữa vùng đất hoang vô biên, cô gái khom lưng, đầy máu.
[ vật tế ?]
[…Tại những đều bắt nạt ?]
Trước mặt cô, Ma Thần cụp mắt, vui buồn cô.
[…Hóa là !]
Bình luận chạy : [Em gái Đại Hành Giả!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-140.html.]
Khung hình tiếp theo, cô c.h.ế.t.
Cô giữa những viên gạch vỡ, m.á.u nhuộm đỏ bộ mặt đất.
Bùn đen từ gạch men cũ nát đất bò về phía t.h.i t.h.ể cô gái, màu đen phủ kín t.h.i t.h.ể dâng cao.
Khung tranh tiếp theo, màu đen mặt cô gái rút một nửa, nửa khuôn mặt tái nhợt và nửa chất lỏng đen loang lổ. Phía cô xuất hiện đôi đồng t.ử xanh biếc của Ma Thần.
Nó vòng tay qua cổ cô gái, mật thì thầm: [“Làm đây, U Linh nhỏ của . Sao yếu ớt thế , đến bao giờ mới giúp trai?”]
[Vậy thì mạnh lên, mạnh đến mức đủ mạnh, cho tới khi ai thể bắt nạt chúng .]
[Đứng ở nơi cao nhất, lật bàn cờ của họ.]
Bầu trời biến thành màu đen. Bóng lưng Du Sóc về phía xe của Cấm Giả. Anh đầu: [“Cô ?”]
[“Không. Cố lên nhé, đại hùng.”] Người đeo mặt nạ trăng khuyết .
Du Sóc hỏi: [“Sau thể liên hệ cô ?”]
[“ thì thấy lắm. Đi nhanh , đừng lãng phí thời gian.”] Người đeo mặt nạ trăng khuyết .
Cô chiếc xe chở Du Sóc xa, đó Ma Thần xuất hiện.
[“Bận bịu cả buổi như , , yên tâm hơn chút ? Con thật phiền phức, tại nhất định chạy tới vài cái? Nhìn cũng chẳng tác dụng gì, nên thương vẫn thương. Bị thương ngay mặt cô đau lòng, chẳng tự hành hạ ?”] Nó vẫn mật .
Nó tháo mặt nạ của đeo mặt nạ trăng khuyết, lộ gương mặt tái nhợt bên .
Cô giống một con búp bê sinh khí, cũng giống như sinh khí của cô cùng với sự rời của Du Sóc xa theo.
[“U Linh nhỏ, còn ở đây đến khi kết thúc ?”] Ma Thần hỏi.
Cô ngẩng đầu, dường như thấy vầng trăng tròn đỉnh đầu.
[“Về thôi.”] cô .
[ còn nhiều việc .]
Bình luận chạy tràn lên: [Em gái thật sự đặc biệt chuyến vì Kẹp Giọng!]
[Cô thật sự chỉ giúp Kẹp Giọng, âm mưu gì, cũng vì Phán Định Giả!]
[Quan hệ Bích Tỷ với U Linh cũng quá đó, mấy đoạn đều nó?]
Cảnh chuyển đổi. Phòng họp Tổng bộ Người Gác Đêm, mái vòm đầy , Phán Định Giả ở vị trí đầu, còn U Linh đeo mặt nạ ở trung tâm, vị trí Du Sóc từng đây.
Phán Định Giả ở ghế đầu : [“Cô là vì Du Sóc, đúng ? Cô thử giúp Du Sóc, cùng Thông Minh điều tra tận thế, g.i.ế.c Kiêu, ngăn Du Sóc g.i.ế.c Tuế Tiểu. thế giới thể thiếu Đại Hành Giả. Nó thể hy sinh vì hạnh phúc của tất cả , đó là ước mơ từ nhỏ đến lớn của nó.”]
[“Dựa ông cho rằng đó là ước mơ của ?”] U Linh .
Phán Định Giả : [“Bởi là cha nó, hiểu nó.”]
Gương mặt mặt nạ trăng khuyết biểu cảm, thậm chí mang lạnh lẽo.
[Không. Người hiểu Du Sóc nhất là .]
[ gì, hạnh phúc mong đợi là thế nào. Người hiểu nhất là .]
Khung tranh tiếp theo, Phán Định Giả thua.
Cơ thể ông hóa thành điểm sáng màu vàng, ông kinh ngạc U Linh: [“Rốt cuộc cô là ai?”]
Cô tháo mặt nạ.
Tóc trắng biến thành mái tóc đen mềm mượt. Lúc cô giống như từ đao phủ tóc trắng sát thần biến về cô em gái mềm mại dịu dàng .
[“…Du Lăng?”]
[“Không, cô thể là Du Lăng! Chúng từng quan sát, Du Lăng thích hợp cách sinh tồn của thế giới ẩn. Cô quá ngây thơ mềm yếu, đủ sắc bén, chỉ thể dựa Du Sóc mà sống. Cô chỉ là một bình thường thế giới bề nổi Du Sóc nuôi hỏng.”]
Phán Định Giả : [“Cô Du Lăng, cô là Ma Thần, quả nhiên cô là Ma Thần.”]
[“Cô căm ghét loài , cô dùng phận hủy Du Sóc…”]
Cô : [“Ông mà tin.”]
Ma Thần xuất hiện lưng cô, cằm nó đặt lên vai cô, hỏi: [“Cô ?”]
[“ quen ông , , tại .”] U Linh .
Ma Thần cúi đầu, đưa tay phủ lên tim .
Nó : [“ cô đau .”]
[Đau buồn ý nghĩa.]
Khung hình màu đen, chữ màu đỏ.
[Cuộc đời rốt cuộc là gì, là gì, lý do tồn tại là gì, những cố gắng và đè nén đây rốt cuộc để gì, tất cả những gì bỏ cho mái nhà rốt cuộc là gì, phận của chính là c.h.ế.t theo sắp xếp của họ, Du Sóc tổn thương ?]
[ chấp nhận.]
[ sẽ tàn nhẫn hơn Du Sóc nhiều. Những kẻ tổn thương chúng , cũng đừng hòng sống.]
Một hình dấu chéo khổng lồ. Phía ngoài cùng bên khung tranh là t.h.i t.h.ể U Linh, một, hai, chồng chất lên , đủ loại vết thương.
[Dù c.h.ế.t, nhưng Du Sóc vẫn thể sống tiếp. Anh vẫn thể sống.]
Những t.h.i t.h.ể chồng lên chiếm một phần ba khung tranh. Sau đó là một con đường nhỏ uốn cong, U Linh còn sống con đường , giẫm lên xương cốt của chính mà .
Cuối con đường, Ma Thần đó, dường như đang chờ cô.
[ thể khiến hạnh phúc.]
U Linh về phía Ma Thần.
[Cô c.h.ế.t, Du Sóc … câu nghĩa là gì?]
[Không đúng chứ? Người dâng linh hồn chẳng Kẹp Giọng ? Anh Kẹp Giọng mới là vật tế định sẵn c.h.ế.t!]
[U Linh đau lòng thì đau lòng, Ma Thần đau tim là ? Ma Thần chẳng tình cảm ?]
Khung tiếp theo xuất hiện con hẻm đầu mắt.
[Má má má! nhớ chỗ ! Khi đó em gái c.h.ế.t ở chính con hẻm !]
[Lúc lôi Khoái Đao Thủ quất xác, lật nát đoạn , chính là con hẻm !]
[“Anh vẫn .”] Du Lăng trong hẻm, .
[ thật giấu cả đời. Như sẽ đau lòng.]
Cô : [“Bích Tỷ, hy vọng ngài thể cứu những .”]
[Như sẽ vui nhỉ, giống lúc ở thành Song Lưu.]
Độc giả hỏi: [“Giống lúc thành Song Lưu” là thế nào?]
Cảnh chuyển đổi, biến thành thành phố dường như tuyết lớn bao phủ. Khuẩn Ty bay đầy trời, phủ khắp cả thành phố.
Ma Thần : [“Bọn họ đều hại , chỉ sẽ giúp . Chỉ cần trả chút giá. những lúc, thậm chí cần trả giá.”]
Du Sóc khó hiểu : [“Ý gì?”]
Khung hình tiếp theo, sương đen những dị năng giả xâm nhập rời khỏi cơ thể. Chúng về một hướng.
Ngay đó, thành phố màu trắng phủ kín trong manga biến thành thành phố lúc kết giới Hồng Nguyệt, nhuộm sắc đỏ thẫm.
Sương đen của cả thành phố đều ngưng tụ thành dây, lao về nơi , chui cơ thể Du Lăng.
[Đây là chuyện cuối cùng thể cho .]
Âu Nhĩ sofa nhắm mắt, : [“Cuối cùng cũng tới .”]
Linh hồn thoát khỏi thể xác, men theo liên kết giữa Ái Dục và Du Lăng trong mộng, cùng sương đen lao tới con hẻm .
[“Bích Tỷ, ngươi là quái vật do tạo . Quái vật sinh vì .”]
Hắn tiến cơ thể .
Âu Nhĩ nghĩ: [Chỉ cần nuốt chửng Ma Thần, thể trở thành Tam S.]
Mấy dòng chữ nhỏ giới thiệu dị năng Âu Nhĩ. Dị năng ký sinh đủ để độc giả thốt một câu “phạm quy”.
ở khung tiếp theo, màu đen cô gái cuối hẻm rút , biến thành dáng vẻ Ma Thần.
Linh hồn Âu Nhĩ gào thét trong cơ thể, nhưng Ma Thần chỉ thỏa mãn l.i.ế.m qua đầu ngón tay.
Ma Thần : [“Ôi chao, lâu lắm gặp nhiệt tình đến , tự nguyện dâng linh hồn cho , đến cả cơ hội thực hiện nguyện vọng cũng cần. Ta sẽ lịch sự với ngươi một câu, cảm ơn chiêu đãi, bởi cũng là .”]
[ Du Lăng, là gì?]
Khung tranh tối xuống. Chữ đỏ giống như mưa lớn rửa nhạt, màu sắc bắt đầu phai .
[ là quái vật, là Ma Thần. bán linh hồn cho nó từ lâu.]
Trong nền trắng, Du Lăng bước qua những t.h.i t.h.ể của chính chồng chất, về phía Ma Thần.
Cơ thể cô và Ma Thần giao hòa khi chồng lên .
Mưa rơi xuống, bật nảy, dường như thể tiếng giọt nước va mặt đất.
[ thể c.h.ế.t ở đây.]
Giọt mưa từ trời rơi xuống mắt đỏ lựu , đó men theo hốc mắt trượt xuống.
[ nhất định sống. Anh sẽ sụp đổ. thể rời khỏi . Anh cần !]
Bùn đen từ mặt đất bò lên, phủ kín cơ thể cô. Trong màu đen , một bóng cao lớn dần lộ .
Khi màu đen rút , bóng cô gái biến mất. Con quỷ mắt biếc dậy từ thi thể, một tay chống ô giấy dầu, khóe môi nhếch lên, giống một con hồ ly nhỏ giành bảo vật.
[Du Sóc.]
Dòng chữ màu xanh giống đôi mắt biếc của Ma Thần.
[Anh trai.]
Trong nền trắng, cô gái về phía Ma Thần hòa một với nó.
Còn trong con hẻm mưa, chỉ ráng chiều và pháo hoa bay lên ở đường ranh sáng tối.
[ hạnh phúc.]
Ma Thần nghiêng đầu, dường như thấy mảng pháo hoa .
[G.i.ế.c hết những , sẽ hạnh phúc nhỉ.]
[“ . Linh hồn U Linh nhỏ là của , sẽ cho bất kỳ ai trong các ngươi.”] Ma Thần , [“Còn cô , là đồ của .”]
Cảnh tập trung n.g.ự.c nó, xuyên qua lớp vải, để họ thấy một trái tim đỏ tươi.
…
Tri Thiên Mệnh nhanh đưa địa chỉ. Cấm Giả tìm tới, mang Du Sóc nhanh chóng vượt qua hai thành phố.
Con hẻm đó, Du Sóc thể quên địa điểm .
Càng tới gần, sợ hãi trong lòng càng lớn, gần như nuốt chửng chút lý trí còn .
Nhanh!
Nhanh hơn nữa!
giống như đêm mưa , dù chạy, vẫn chạy nhanh hơn thời gian, chạy nhanh hơn cái c.h.ế.t.
“Du Sóc, tới !” Cấm Giả dừng ở đầu hẻm. Du Sóc rút cánh tay khỏi cô. Trong lúc chạy đầu gối mềm nhũn, cưỡng ép chân còn chống đỡ lên.
Anh về phía con hẻm. Hơi thở quá gấp, quá lớn, thậm chí màng nhĩ cũng đau nhói.
Khi ở đầu hẻm, pháo hoa bay lên, ánh lửa rực rỡ chiếu sáng nửa bầu trời.
Du Sóc chỉ thấy Bích Tỷ ở cuối hẻm.
Tiếng ù từ gần xa. Anh chẳng thấy gì, ngay cả tiếng pháo hoa bay lên cũng bắt .
Ma Thần mặt . Pháo hoa nhiều màu chiếu sáng hơn nửa khuôn mặt nó. Du Sóc thấy đôi mắt xanh biếc .
Nó . Trong ba giây pháo hoa rơi xuống, Du Sóc cảm giác dường như nghĩ tất cả thứ, nhưng dường như chẳng nghĩ gì.
“Đây là nguyện vọng của cô đó.” Ma Thần .
Du Sóc đôi môi nó mở khép. Kỳ lạ, mà nó đang gì.
Nó giống như đang giải thích với Du Sóc. nó là Ma Thần, cần giải thích.
“ .” Du Sóc . Anh thấy giọng , trong tai chỉ còn tiếng ù, “Bích Tỷ, . Không cần giải thích với .”
Anh Ma Thần đáng tin, nó kỳ tích.
Nó chỉ tự giải thích nguyện vọng của khác, tùy ý dùng sức mạnh đáng sợ vượt ngoài nhận thức của khác theo ý , biến những nguyện vọng đó thành hình dạng méo mó.
vẫn tin.
Du Sóc Bích Tỷ. Anh lâu nó như . Ma Thần nữa. Con quỷ đôi lúc lắm lời lúc im lặng đến lạ. Trong đồng t.ử xanh biếc dường như cuộn trào cảm xúc thuộc về loài , nhưng Ma Thần thể thứ .
Nó là Quy Khư, là bản sương đen, là quái vật theo đúng nghĩa.
Nó chính là tận thế.
“Bích Tỷ, chỉ vì còn ăn nên thực hiện nguyện vọng của .” Du Sóc . Anh thấy đang gì, cũng đang gì. “ sẽ phối hợp với . Cậu gì đều sẽ . Chờ chơi đủ , sẽ lấy linh hồn , thành nguyện vọng của .”
“ .” Anh .
Cho nên cần giải thích nữa, đều .
“Cậu sẽ trả cô cho .” Du Sóc lẩm bẩm. “Chỉ là bây giờ.”
Ma Thần , nó hiếm khi im lặng như .
Pháo hoa cuối cùng nở rộ trời rơi xuống. Trong hẻm đèn đường, Du Sóc cũng rõ biểu cảm thật sự của Bích Tỷ nữa.
Anh Ma Thần : “Nếu đến lúc đó, vẫn kiên trì nguyện vọng .”
Du Sóc Ma Thần thật sự chỉ là ảo giác thính giác của , nhưng thật sự thấy.
Cùng lúc câu , sợi dây căng chặt trong lòng cuối cùng thả lỏng. Đầu óc choáng váng, bỗng nặng trĩu.
Anh ngất . Trước khi mất ý thức, dường như thấy Ma Thần đưa tay về phía , nhưng chắc đó cũng chỉ là ảo giác.