Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 142: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:42:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mình đang mơ.

 

Phương Viện nghĩ như .

 

Cô chắp hai tay ngực, an tường sofa, nhắm mắt .

 

Nếu đây là mơ, cô hy vọng giấc mơ kéo dài thêm chút nữa.

 

Phương Viện vẫn luôn cho rằng chỉ là bình thường. Cô cũng từng đồng nhân nhân vật xuyên ngược tới nhà cô gái thích , nhưng đó chỉ là đồng nhân, ai cũng là giả.

 

Không ngờ ngày cô cũng nữ chính đồng nhân!

 

“Ừ ừ đúng , từ manga .” Ma Thần chớp đôi mắt xanh biếc trong suốt. “ cô thích nên tới tìm cô chơi.”

 

Một luồng nóng xộc thẳng lên đầu Phương Viện. Hốc mũi cô nóng ran, cảm giác như thứ đỏ đỏ gì đó chảy .

 

Ma Thần hỏi: “Bình thường giờ gì?”

 

“Ngủ, ngủ ?” Phương Viện .

 

Thế là đêm nay kết thúc đột ngột như .

 

Ma Thần chiếm giường cô. Phương Viện chắp tay nhường . Xin , chuyện để bias ngủ sofa cô !

 

Sinh vật mèo mắt biếc thì thứ nhất. Ma Thần mạnh nhất gì thì , ngoài Du Sóc và Du Lăng, Ngài vốn chẳng ràng buộc gì với thế giới.

 

Thật cô nên run rẩy lo sợ thêm chút. Dù Ma Thần thật sự ăn .

 

Khi não trái xuất hiện suy nghĩ đó, não lập tức nhảy một tí hon hung hăng gõ đầu Phương Viện: “Ăn cái gì mà ăn! Mèo mắt biếc bao giờ vô duyên vô cớ ăn ! Hơn nữa Ngài chỉ chiếm giường của mày! Ngoài chẳng gì cả!”

 

Moe quá… , mạnh quá, Ma Thần thật đáng sợ, cô nhất định chú ý lời ăn tiếng !

 

Phương Viện càng nghĩ đầu càng tỉnh, lăn qua lăn ngủ , mở điện thoại trong nhóm chị em: [ gặp Bích Tỷ, mấy bà tin ?]

 

Nhóm chị em trả lời: [Trong mơ ?]

 

[Tối nay chúng uống rượu , Phương Viện ?]

 

[Hí hí cũng gặp , trong file chữ của , canvas của , trong tình yêu của ~]

 

[Nếu là thật thì ? Phương Viện~ Gặp mèo mắt biếc nhất định ước với Ngài một điều, ước Kẹp Giọng bình an!]

 

Phương Viện trả lời chị em đó: [ cần mạng nữa ?!]

 

Ai ước với Ma Thần sẽ c.h.ế.t, cô mấy cái mạng mà chơi kiểu đó?

 

Sau đó Phương Viện bắt đầu suy nghĩ tính khả thi của chuyện , càng nghĩ càng kích động, càng ngủ .

 

Bầu trời ngoài cửa sổ dần sáng, cô vẫn ngủ.

 

Ngày hôm vận động lâu, cộng thêm thức đêm mệt mỏi, cuối cùng Phương Viện vẫn ngủ khi trời gần sáng.

 

Mười phút , cô đột ngột tỉnh .

 

Gương mặt Ma Thần phóng đại mắt cô, tua rua đỏ rủ xuống thậm chí chạm lên má cô.

 

“?!” Phương Viện giật b.ắ.n tỉnh dậy, suýt sặc thở.

 

Ma Thần bất động xuống cô: “Sáng . Bình thường giờ các gì?”

 

Đôi mắt xanh biếc của Ngài nheo , âm cuối kéo cao, như thể tin nổi: “Ôi chao, vẫn ngủ ?”

 

“Ma Thần còn vòng vo âm dương quái khí chuyện ngủ nướng?” Đây là suy nghĩ đầu tiên của Phương Viện.

 

“Không đúng, Du Sóc ngủ nướng, vốn chẳng ngủ!” Đây là suy nghĩ thứ hai của Phương Viện.

 

Người Ma Thần tiếp xúc nhiều nhất là Du Sóc. Vậy lấy Du Sóc tọa độ tham chiếu so sánh với nhân loại hình như cũng bình thường.

 

“Không ai cũng là Kẹp Giọng.” Phương Viện tự thuyết phục , mò mẫm dậy khỏi sofa, khoa tay , “Anh Kẹp Giọng chính là Diêm Ma, Du Sóc. Loại ngày nào cũng dậy sớm ngủ như mới là thiểu , bình thường ngày nghỉ đều ngủ nướng!”

 

Cô dịch về phía cuối sofa, thấy Ma Thần vẫn chống sofa, ánh mắt di chuyển theo cô.

 

Ma Thần : “Du Lăng cũng dậy sớm.”

 

Được , vật tham chiếu sai còn bé em gái, vua cuốn đầu tiên của Rìa.

 

Mức độ cuốn của Du Lăng càng vượt quá thường. Phương Viện tê : “Đừng so lười như với cặp em vua cuốn đó chứ. Nếu như họ thì bây giờ còn bình thường !”

 

Nói xong, Phương Viện do dự một lát, cảm giác giọng hình như hỗn.

 

Ma Thần chỉ chớp mắt, cũng tức giận.

 

Giống lời Du Sóc từng trong manga, Ngài thật rộng lượng đến cực điểm.

 

“Vậy cô ngủ tiếp ?” Ma Thần hỏi.

 

Phương Viện cũng chớp mắt theo. Sau tiết mục kinh hãi buổi sáng như , cô tỉnh hẳn.

 

Bias ở trong nhà mà cô thật sự ngủ tới giữa trưa, chẳng lãng phí thời gian !

 

Phương Viện xuống lầu mua đồ ăn sáng. Ma Thần ngoài, Phương Viện cũng dám để Ma Thần ngoài, lỡ Ma Thần đường cảnh sát dẫn thì ?

 

Thế là cô lén lút mang đồ ăn sáng về nhà.

 

May mà mèo mắt biếc là một ông cụ theo kịp thời đại, thích tiếp xúc với thứ mới, cũng kén ăn. Phương Viện mua vài món, Ngài chê món nào, ăn sạch hết.

 

“Hạnh phúc quá.” Phương Viện nghĩ.

 

Có ai như cô, ăn nhan sắc thần thánh của Ma Thần đ.á.n.h thẳng mặt!

 

Cô ăn mà khống chế bản thành tiếng là định lực khổng lồ !

 

Tâm Phương Viện bay lâng lâng, mãi mới phát hiện Ma Thần đối diện bàn ăn, chống cằm lâu.

 

“Xin …” Phương Viện lập tức xin .

 

“Không .” Ma Thần khẽ gật đầu. “Dù cô thích .”

 

Phương Viện nghĩ sẽ vĩnh viễn đẩy Bích Tỷ, coi c.h.ế.t như về, quá vĩ đại, Ma Thần thật sự quá vĩ đại.

 

Một nhân vật 2D chiều fan như thế gian hiếm . Cô vĩnh viễn đẩy Bích Tỷ, Bích Tỷ là nhân vật 2D vĩ đại, Bích Môn!

 

Ngay đó, cô thấy miệng Ma Thần khép mở: “Tại ?”

 

“…?” Trong chớp mắt, trái tim Phương Viện lạnh toát.

 

Không yêu công việc giống Kẹp Giọng thật sự xin .

 

Không công việc giống Kẹp Giọng cũng thật sự cực kỳ xin .

 

“Xin , thật sự tư cách so với Du Sóc. Xin Ngài, đừng so nữa.” Phương Viện chắp hai tay giơ quá đầu. “Công việc của sa thải , bây giờ đang trống việc, gia đình chu cấp nên vẫn chơi, xin , là phế vật.”

 

“Gia đình chu cấp?” Ma Thần .

 

“Tức là ăn bám cha , thật sự vô cùng xin , là gánh nặng.” Phương Viện .

 

Nói xong cô đổi ý nghĩ, cặp em nhân vật chính hình như từng gia đình chu cấp, càng khỏi ăn bám cha .

 

Em gái tương còn gia đình hại c.h.ế.t. Nói thành chuyện địa ngục. Phương Viện tổ chức ngôn ngữ, cố khoa tay: “Tức là những gia đình, cha sẽ nâng đỡ con cái, ai cũng như Du Sóc tự lực cánh sinh.”

 

“Cha cũng sẽ lớn còn chơi, hiểu chuyện gì đó, nhưng họ chỉ thúc miệng thôi.” Phương Viện nhún vai. “Hồi học từng trầm cảm, nên nhà càng mong thể vui vẻ.”

 

“Du Sóc và Du Lăng lợi hại.” Phương Viện chậm rãi , nghĩ, “ họ lợi hại, vĩnh viễn thành như họ.”

 

“Ừm… tức là cô nguyện vọng ?” Ma Thần chống hai tay lên bàn ăn, thò về . Trong khoảnh khắc , cách giữa Ngài và Phương Viện tới mười centimet.

 

Phương Viện thể thấy đường vân trong đồng t.ử xanh biếc kính râm đỏ.

 

Ma Thần : “Cho dù thể thực hiện bất kỳ nguyện vọng nào, cô cũng thứ gì lấy từ ?”

 

Phương Viện dụ dỗ trong chớp mắt. Theo bản năng cô , nhưng nhanh tìm lý trí.

 

“Không cần.” Cô lắc đầu. “ bình an chính là điều nhà mong nhất, cũng thích cuộc sống hiện tại. Dù bình thường.”

 

Ma Thần rời mặt . Trái , Ngài càng tới gần. Phương Viện thậm chí thấy bản trong đồng t.ử Ngài.

 

Ma Thần hỏi: “Cho dù ngày mai là tận thế?”

 

“Vậy hôm nay sẽ mua vé về nhà.” Phương Viện , “Tiện thể gọi trai . Khoảng thời gian cuối cùng ở cạnh gia đình, thấy khá .”

 

Nói xong câu , Phương Viện cảm thấy trâu bò nổ trời.

 

Ai thể từ chối nguyện vọng của Ma Thần? Anh Kẹp Giọng còn , bao nhiêu trong thế giới manga đều , nhưng cô .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-142.html.]

 

Sau đó cô thấp thỏm ngẩng đầu: “Ngày mai thật sự là tận thế ?”

 

“Đương nhiên…” Ma Thần kéo dài giọng, đó trở ghế của , “ .”

 

Khóe môi Ngài cong lên. Sâu trong đồng t.ử xanh biếc dường như ánh u tối lóe qua, khiến đoán cảm xúc.

 

hôm nay cô bắt buộc chơi với cả ngày. Bởi vì cô từ chối , buồn.” Ma Thần . “ buồn là ăn chút gì đó. Cô cho ăn linh hồn thì ít nhất cũng chơi với chứ.”

 

“Không vấn đề!” Phương Viện lập tức .

 

Phương Viện nghĩ còn chuyện như , cô ăn lấy ?

 

Sướng ?!

 

Nói là chơi, nhưng phòng thuê Phương Viện chẳng .

 

Phương Viện lấy máy tính và bàn phím rời , tìm một trò hai thể chơi.

 

Game thể cày điểm tranh bảng xếp hạng khu vực. Trước đây cô từng liên cơ với một cao thủ game khác để cày, cũng xem như khá kỹ thuật.

 

Thao tác game phức tạp, luật đơn giản. Cô suy tính sẽ cho Ma Thần trải nghiệm game thật , dẫn mới một chút.

 

Sau đó Phương Viện trơ mắt Ma Thần lúc đầu mò mẫm c.h.ế.t một , lập tức thao tác như bật vô song, nghiền nát cô, một chơi lâu năm.

 

Thậm chí vì cô thao tác theo kịp, Bích Tỷ còn “ôi chao” mấy tiếng.

 

Bực thật, nhưng Ma Thần thể cố ý chứ, Ngài hiểu cảm xúc loài . Phương Viện cố thuyết phục .

 

thì chắc chắn là của theo kịp tiết tấu Ma Thần như cô!

 

Ui, vẫn bực quá.

 

Phương Viện kích dậy ý chí chiến đấu, càng đ.á.n.h càng hăng, quyết theo kịp nhịp Ma Thần. Tới khi chuông điện thoại vang lên, cô mới phát hiện tới trưa.

 

“C.h.ế.t , trưa nay bạn tới!” Phương Viện vỗ đầu, tắt BGM game, vội nhận điện thoại.

 

Người chị em bên : “Mở cửa! Gõ mấy phản ứng?”

 

Người tới. Phương Viện đầu, Ma Thần đang cô chằm chằm. Cô sang phía còn , quả nhiên tiếng gõ cửa.

 

“Cái đó, Ma Thần…” Phương Viện khó xử chỉ cửa, “Mấy bạn tới, ?”

 

Ma Thần kéo dài một tiếng “ừm”: “Tùy thôi, dù các cô đều thích .”

 

Vậy là rộng lượng .

 

Nói phép, trong lòng Phương Viện vẫn thấp thỏm.

 

Khi cô mở cửa, nhóm chị em mở miệng hung hăng phê bình cô chậm, Phương Viện lập tức “suỵt” một tiếng: “Nghe , tối qua trong nhóm là thật!”

 

“Trong nhà thật sự mèo mắt biếc!”

 

Nhóm chị em: “Thật giả? Cho xem cho xem!”

 

Họ tiện tay dúi túi lớn túi nhỏ mang theo cho Phương Viện. Phương Viện lập tức ôm đống nguyên liệu nặng trĩu, chặn ở huyền quan. Cả đám ùa , thế mà vẫn quên cởi giày.

 

Vừa đầu, họ thấy một giống hệt nhân vật manga sofa phòng khách. Thấy họ, Ngài thậm chí nghiêng đầu, với họ.

 

Nhóm chị em lập tức túm tay nhảy lên: “Đây chẳng thầy coser Ma Thần ! Phương Viện, bà thuyết phục thầy nhận commission kiểu gì !”

 

“Là mèo mắt biếc thật!” Phương Viện cố giải thích.

 

“Thầy ơi chúng em chụp ảnh chung !” Nhóm chị em xông lên.

 

Ma Thần : “Đều , từng một nhé.”

 

Ngài thành thạo bày pose, đó : “Bình chọn nhân khí nhớ bầu…” Nói tới đây, Ngài dừng một lát, “Ừm, bầu U Linh , cô cố gắng .”

 

 

Du Lăng cứ thế ăn vạ ở nhà fan cả ngày.

 

Bạn của fan cũng là fan. Họ đều coi cô là thầy coser, chỉ một Phương Viện coi cô là Ma Thần thật.

 

[ cảm thấy đây mới là gia đình bình thường.] Du Lăng với hệ thống.

 

Phương Viện cha , trai. Anh trai gia đình nhỏ của riêng , nhưng vẫn chào đón Phương Viện.

 

Cha cũng luôn quan tâm cô . Thậm chí Phương Viện một sống bên ngoài, chứ canh chặt đến mức chỉ cần rời chịu nổi.

 

Giữa họ liên hệ huyết thống, nhưng mỗi cũng cuộc sống riêng.

 

Du Lăng cuộn sofa, chống cằm Phương Viện nhóm chị em vây quanh chất vấn, khóe môi cong lên.

 

, bạn bè, đây mới là cuộc đời bình thường.

 

Không tồn tại chuyện ai rời ai thì sống nổi, cũng tồn tại chuyện ai c.h.ế.t thì sống nổi.

 

Du Sóc nên sống cuộc đời như .

 

[ cần quan sát thêm.] Du Lăng suy tính.

 

Nếu bất trắc, cần tẩy não Du Sóc, cô thể cho Du Sóc một đoạn ký ức giả phù hợp.

 

Du Sóc cũng thích hợp với cuộc sống như hơn. Nếu còn cô, Du Sóc vẫn đồng đội và . Ái Dục thiếu vắng vị trí bao nhiêu năm, hẳn sẽ vì áy náy mà bù đắp gấp bội cho Du Sóc. Tất cả vặn.

 

Thật là, chỉ chơi một ngày thôi. Cô nghĩ, ngẩng đầu.

 

Bên Phương Viện giải thích mãi rõ: “Không , điện thoại của thầy, Ngài thật sự tự tới…”

 

Du Lăng giơ tay, hai lòng bàn tay vỗ .

 

Ánh mắt các cô gái bên lập tức hút tới. Du Lăng thấy Phương Viện lộ ánh mắt cầu cứu.

 

Du Lăng , giơ một tay lên. Trong chớp mắt, những hạt đen hiện lên trong khí, mắt ngưng tụ thành một đám sương đen.

 

“Đệch…” Một cô gái che miệng kinh hô.

 

Đầu ngón tay Du Lăng khẽ lắc. Trong khoảnh khắc, bụi khói đen đột ngột tan , giữa trung xuất hiện một hàng Bích Tỷ chibi.

 

Những mô hình nhỏ rơi xuống từng cô gái. Họ há to miệng, gần như ai cũng duỗi hai tay hứng.

 

Khi rơi tay họ, mỗi mô hình tự bày một pose khác , đó đông cứng thành tượng resin.

 

“Các cô hẳn thích thứ .” Du Lăng .

 

Cô nhớ loại tượng resin bán chạy. Xét chuyện Phương Viện thật sự giúp Du Lăng khá nhiều, cô ngại máy ước nguyện vạn năng một , ngoặc, phiên bản bùn đen.

 

“Đây, dị năng thật?!” Cô gái hai tay nâng mô hình sắp tới nơi. “A a a!”

 

“Ma Thần đại nhân em vĩnh viễn thích Ngài!” Phương Viện cũng sắp . Đời còn tiếc nuối.

 

giây tiếp theo, sofa biến mất mắt họ.

 

Đêm tới, bình chọn nhân khí kết thúc, sắp công bố kết quả.

 

Du Lăng trở sân thượng thành Sí Dục, nơi đây cô từng ăn Chu Nữ.

 

Bây giờ, khi cô xuống thành phố phía tòa nhà cao tầng, khác với cảnh náo nhiệt của lễ hội cuồng hoan, phố còn đèn lồng đỏ rực và hoa đăng mang tới vì lễ hội.

 

đường phố chân vẫn xe cộ như nước, đường như kiến phủ kín mặt đất, đông đúc nhộn nhịp.

 

Một thành phố từng chịu trọng thương nhanh khôi phục sức sống như .

 

Sinh vật gọi là con thật khả năng thích nghi mạnh. Chỉ cần một thở, luôn thể sống tiếp.

 

Luôn thể sống tiếp.

 

Du Lăng giống canh diễn đàn đếm thứ hạng. Cô thậm chí mở diễn đàn, cũng lấy điện thoại, trực tiếp với hệ thống: [Hệ thống, chờ thứ hạng thì trực tiếp tổng kết .]

 

dòng xe và như nước, trong mắt dường như phản chiếu ánh đèn thành phố.

 

[Thứ hạng cao nhất của là bao nhiêu?] Cô hỏi.

 

Gió đêm lướt qua gương mặt, cuốn mái tóc đen bên tai.

 

tiếng động cơ xe, cũng tiếng ồn ào ở chợ đêm.

 

Giữa những tạp âm , tiếng chuông hệ thống vang lên.

 

[Bắt đầu tổng kết…]

 

 

Loading...