Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 22: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-01 18:15:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chơi thì chơi cho chơi, nghỉ ngơi thì cũng nghỉ ngơi cho đàng hoàng.

 

Cô còn sống tận bảy ngày, hai hôm nay công chui bận đến bay , cũng nên tự thưởng cho chút thư giãn .

 

Du Lăng thu xếp thỏa cho bản thể, để bản thể trong thư viện đeo tai xem khóa học trực tuyến, dồn bộ tinh lực sang bên .

 

Ban nãy Du Sóc sẽ mua quần áo mới cho cô, cô thấy rõ ràng.

 

Mua cho ai chẳng là mua, Bích Tỷ cũng thể đồ mới.

 

“…Trung tâm thương mại đông lắm.” Ban đầu Du Sóc tình nguyện, thiên về những nơi ít hơn, “Chẳng thích khác thấy ?”

 

Nào là cái bí mật, cái bí mật, ngày nào cũng thần long thấy đầu chẳng thấy đuôi, hỏi một cái tên thật còn chẳng hỏi nổi.

 

Du Lăng khép quạt, vỗ lòng bàn tay, cố ý vẻ ngạc nhiên: “Ai thế? Ta xưa nay vốn rộng lượng, hề ngại khác ngưỡng mộ . Ta xứng đáng mà.”

 

Biểu cảm của Du Sóc giống hệt đang ăn cơm c.ắ.n trúng sạn, ê răng sụp đổ.

 

Đó chính là lý do ba mươi phút , hai xuất hiện ở trung tâm thương mại lớn nhất thành Kim Ly.

 

“Bộ hợp với vị đây!” Nhân viên tư vấn bên cạnh, mặt mày tươi rói. Rõ ràng cô truyện tranh, trong mắt chỉ một giá treo đồ sống và bộ đồ cực kỳ hợp với giá treo .

 

Du Lăng xoay một vòng gương. Bộ đồ thường ngày do nhân viên phối quả thật , màu đen vốn chiếm phần lớn Bích Tỷ bằng màu trắng. Đôi hoa tai tua đỏ và kính râm đỏ dùng điểm neo tạo hình vẫn giữ nguyên, áo khoác phong cách hiện đại khoác hờ vai, qua cực kỳ tao nhã lịch thiệp, nhưng mỗi khi cô lên vẫn lộ chút quỷ dị.

 

“Du Sóc, trả tiền.” Du Lăng đội chiếc mũ nhân viên chọn cho, càng càng thấy hài lòng.

 

Đẹp trai, trai chấn động trời đất. Xét về nhan sắc, cô đáng lẽ hạng nhất bảng nhân khí.

 

nhân vật khác là hàng thiên nhiên, còn cô là hàng gia công tinh chỉnh.

 

Du Sóc sofa. Anh ngủ hai tiếng nên tinh thần dịu xuống đôi chút, bề ngoài cũng thấy vấn đề gì. Chỉ cần cho thời gian, thể tự xử lý cảm xúc của . Anh chỉ thắc mắc: “Sao đột nhiên đổi một bộ?”

 

Du Lăng giơ tay, đầu ngón tay chống bên khóe môi, hừ một tiếng rõ vẻ bất mãn: “Gần đây nhiều thấy trốn, cứ như là đại ác nhân đáng sợ lắm . Ta mặc cả cây đen thật, nhưng lòng đen.”

 

Rồi cô ném câu hỏi ngược : “Ngươi xem, là vấn đề của của quần áo?”

 

Ánh mắt Du Sóc lảng sang bên. Nếu đoán sai, những đều là dị năng giả truyện tranh.

 

Người truyện thì ai mà sợ Bích Tỷ. Rõ ràng đây là vấn đề của .

 

Du Sóc : “Vấn đề của quần áo.”

 

“Bộ của thế nào?” Du Lăng xoay một vòng, vạt áo khoác tung lên giữa trung, vẽ thành một đường cong.

 

“Chính khí lẫm liệt.” Du Sóc mặt đổi sắc, tim đập nhanh, móc một tấm thẻ trong túi đưa cho nhân viên, “Quẹt thẻ.”

 

Trời lớn đất lớn, ma quỷ lớn nhất. Bích Tỷ vui là quan trọng nhất.

 

Nhân viên tư vấn vui vẻ ở cửa vẫy tay, cung tiễn hai vị khách sộp.

 

Ra khỏi cửa hàng quần áo, tỷ lệ ngoái đầu vẫn cao. Ban đầu Du Sóc còn căng thẳng, sợ ma quỷ vì thế mà khó chịu, nhưng độ tự tin của ma quỷ rõ ràng cao hơn nhiều. Hoàn là hình mẫu tiêu chuẩn của tâm lý “chúng sinh đều nên cúi đầu xưng thần ”, chẳng những thản nhiên hưởng thụ mà còn vui vẻ vẫy tay với những qua đường đang kinh ngạc hoặc trầm trồ.

 

Đi một lúc, trái tim treo lơ lửng của Du Sóc chậm rãi hạ xuống. Quả thật ở chợ đêm Bích Tỷ cũng chẳng gì, chỉ đơn thuần dạo, vui chơi, cũng đưa yêu cầu gì với , giống như thật sự chỉ cần một cùng dạo phố.

 

Đi mua sắm trong thành phố chuyện khó . vẫn chẳng hiểu nổi, chẳng thấu .

 

Bích Tỷ phía , đổi quần áo mới nên tâm trạng rõ ràng , dùng cây quạt gõ nhẹ lên cánh tay. Mái tóc đen dài rủ xuống lưng, khẽ lay động theo từng bước chân.

 

Sau đó bước chân bỗng nhanh hơn, thẳng một cửa tiệm. Du Sóc ngẩng đầu , là tiệm chụp ảnh.

 

Trong lòng dâng lên một dấu hỏi to đùng.

 

Đây là đang…?

 

 

Mục đích Du Lăng đến trung tâm thương mại chỉ một, kiếm ít ảnh Polaroid.

 

Chiều nay hội truyện tranh bắt đầu. Quà miễn phí cô chuẩn , cách nhanh nhất hiện tại là chụp ít ảnh phát quà.

 

Kéo cả Du Sóc đến đây chính là để chụp chung với , cọ độ hot!

 

Cọ, cọ thật mạnh. Có nhiệt mà cọ thì đúng là đồ ngốc.

 

Cô ghi nhớ thiết lập nhân vật, biểu hiện hiểu mấy thứ hiện đại : “Cái thứ chụp một tấm là nhả một tấm ngay gọi là gì?”

 

Du Sóc phía : “Máy ảnh lấy liền. Cậu cần bao nhiêu?”

 

Du Lăng suy nghĩ một lát. Cô sẽ bao nhiêu chịu nhận, dù cô cũng từng hội truyện tranh, nhiều lắm chỉ mới chút công tác chuẩn sáng nay. Cô đưa một con bảo thủ: “Một trăm tấm.”

 

“Cậu…” Du Sóc gần như buột miệng hỏi “cần nhiều thế gì”, nhưng nhanh nhịn , “Xin , cửa hàng cho thuê máy ảnh lấy liền ? Chúng mua hai trăm tờ phim.”

 

Giọng nhân viên run rẩy: “Có, cho thuê, cần tiền.”

 

Du Sóc liếc một cái, chỉ một ánh mắt nhận đây là dị năng giả chuyện.

 

Cái vẻ sợ dám sang bên cạnh , như thể cạnh đang một Cổ Thần thể diễn tả bằng lời, quá mức kinh điển.

 

Hiện tại đang nghỉ phép, đối phương cũng phạm tội gì, chỉ ngoan ngoãn thêm trong thế giới bề nổi. Anh định khó : “Quẹt thẻ.”

 

Sau đó Du Lăng cúi , ghé sát bên tai : “Quan uy lớn ghê~”

 

Du Sóc: “…?”

 

Cái “uy” rốt cuộc là của ai? Cậu thật sự giả vờ ?

 

Du Sóc nghĩ đến em gái, nghĩ đến nhiệm vụ, nhịn.

 

 

Sau khi hai rời , dị năng giả việc trong tiệm chụp ảnh run run lấy điện thoại .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-22.html.]

[Mèo mắt biếc! thấy mèo mắt biếc !]

 

Bạn trong nhóm trả lời nhanh đầy quan tâm: [Cần đến nhặt xác ?]

 

[Nói cái gì , c.h.ế.t mèo mắt biếc còn để xác cho nhặt ?]

 

[Cũng đúng, xác sẽ biến thành mèo mắt biếc.]

 

[?]

 

[Mấy chuyện quỷ dị quá, đổi cách gọi ? sắp PTSD với mèo , nhưng mèo vô tội, mèo con mắt xanh càng vô tội!]

 

Cũng thành viên thông minh hỏi: [Cậu thấy Ngài , Ngài đang gì, đang chuẩn kế hoạch tà ác nuốt chửng bộ giới dị năng ?]

 

Ngón tay nhân viên vẫn run, dám nhập giọng , trốn quầy như ăn trộm mà gõ chữ, tốc độ chậm: [[Diêm Ma] cũng ở đó, quan hệ giữa họ trông !]

 

[Hay lắm Người Gác Đêm! Ăn tiền thuế của chúng ! Rồi chơi gia đình yêu thương với Ma Thần!]

 

[[Xuyên Toa Giả] đang thất vọng họ từ trời.]

 

Giữa một mớ hỗn loạn, vẫn kiên trì hỏi: [Thế rốt cuộc họ gì?]

 

Nhân viên xóa sửa hồi lâu, cuối cùng gửi tin quan trọng nhất nhóm: [Họ mua một máy ảnh lấy liền và hai trăm tờ phim!]

 

Tin gửi, cả nhóm lập tức im bặt.

 

[…?]

 

[Là ? ngộ . Ma Thần nhét cả thế giới phim ảnh, biến chúng từ ba chiều thành giấy hai chiều!]

 

[Không hổ là nam quỷ một Rìa Thành Phố, phản diện một Rìa Thành Phố, Ma Thần một Rìa Thành Phố. Ngài khống chế cả thế giới!]

 

[Âm mưu đáng sợ bao, Ma Thần kinh khủng bao!]

 

[Mèo mắt biếc khủng khiếp đến !]

 

[Mèo mắt biếc khủng khiếp đến !]

 

[Mèo mắt biếc khủng khiếp đến !]

 

 

Đi loanh quanh một lúc, cũng gần đến trưa. Du Lăng ước lượng tới giờ ăn.

 

“Bình thường các ngươi ăn gì?” Du Lăng hỏi ở cửa trung tâm thương mại.

 

“Lúc việc thì ăn qua loa cho xong, tụ tập thì ăn lẩu.” Du Sóc thành thật trả lời.

 

“Đi.” Du Lăng chốt luôn.

 

Thật nếu chuyện Y Lạc Kỳ, trưa nay Du Sóc vốn cũng định ăn lẩu cùng Tuế Tiểu và . Ai ngờ kế hoạch theo kịp biến hóa, thế sự vô thường, giờ cùng là con ma quỷ .

 

Khi đến quán lẩu lâu đời , Du Sóc quả thật chạnh lòng vì cảnh cũ.

 

Bạn bè mấy năm, chiến hữu thiết nhất trong thế giới ẩn, đột nhiên xảy chuyện như . Lúc tại hiện trường thể ép cảm xúc xuống để xử lý công việc, nhưng qua một đêm trở về nơi đầy ắp ký ức , những ký ức lập tức điên cuồng trào lên.

 

Chấp nhận cần thời gian, điều chỉnh tâm trạng cũng cần thời gian. Điều Du Sóc giỏi nhất là ép cảm xúc xuống, kiểm soát bản nghĩ đến. Càng ép mạnh, lúc phản công càng dữ dội.

 

Anh thật sự hỏi, tại .

 

Đang thất thần, đôi mắt xanh biếc của ma quỷ bỗng phóng đại mắt.

 

Du Lăng nghiêng đầu từ phía , khẽ : “Không vui ? Vậy… gọi bạn tên Tuế Tiểu của ngươi đến luôn?”

 

Mạch hồi tưởng của Du Sóc lập tức đứt phựt, giờ chẳng còn nghĩ gì nữa: “Hai chúng .” Sợ ma quỷ vui, bổ sung, “Cậu quan trọng nhất.”

 

Nói xong, thấy ma quỷ mắt biếc vui vẻ ngân nga, tự rót cho một chén .

 

Nghĩ cũng kỳ lạ. Tối qua tuyệt đối thể tưởng tượng trưa hôm nay sẽ cùng Bích Tỷ xuất hiện ở đây.

 

Thế sự vô thường. Chỉ cần chạm đến giới hạn của , những chuyện còn quen với việc chấp nhận.

 

Nồi lẩu bưng lên. Trong làn nước lượn lờ, khuôn mặt Bích Tỷ trở nên mờ nhòe.

 

Du Sóc gương mặt nghiêng mơ hồ . Thật đến mức căm hận . Anh chỉ vì chênh lệch sức mạnh quá lớn nên sợ hãi, bất an vì đối phương gây hậu quả nghiêm trọng , và bất lực vì thể giao tiếp theo cách bình thường.

 

Sâu trong lòng, lẽ vẫn ơn , bởi mang đến kỳ tích.

 

Linh hồn gì đó giao cũng chẳng , ăn mất như Y Lạc Kỳ cũng . Anh sẽ hối hận. Hôm nay thấy Du Lăng, cô sống , vui, hạnh phúc. Như là đủ .

 

Hơi nước lan . Bích Tỷ nghiêng đáy nồi. Hắn thích chiếc mũ lễ nhỏ màu trắng , mãi đến nãy mới tháo xuống. Tóc ma quỷ dài, trượt theo vai xuống phía . Du Sóc dậy, móc một sợi dây buộc tóc trong túi, gom tóc buộc lên.

 

Trước thường xuyên chải tóc cho em gái, gặp loại tình huống gần như là phản xạ điều kiện.

 

Đến lúc định thần , tóc Bích Tỷ buộc thành đuôi ngựa cao, còn bản ma quỷ thì nghiêng , như như .

 

“Khụ, như ăn cơm tiện hơn.” Du Sóc hổ về chỗ.

 

Vẫn là thả lỏng quá mức, thả lỏng đến mức phản xạ của cơ thể vượt qua lý trí.

 

Có lẽ đây chính là năng lực của ma quỷ. Hắn thể mê hoặc tất cả tin , tín nhiệm , thậm chí ở bên cạnh còn tự buông hết cảnh giác.

 

“Sau đó còn chơi gì nữa ?” Du Sóc đổi chủ đề, uống một ngụm .

 

Bích Tỷ thật lâu, nghiêng đầu mỉm : “Ở đây nhiều thứ thú vị, nhưng bây giờ thứ chơi nhất… để nghĩ xem…”

 

Môi môi chạm , đưa một danh từ: “Hội truyện tranh.”

 

Du Sóc phun thẳng ngụm nước uống .

 

Không , thứ gì đột nhiên phá vỡ bức tường thứ tư ?

 

 

Loading...