Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 53: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:40:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn hình TV dừng ở mũi d.a.o và m.á.u đang rỉ . Du Sóc màn hình, trong lòng tự nhắc rơi cái bẫy của kẻ địch.

 

Đoạn video khả năng là giả, cũng khả năng là thật.

 

khả năng là thật.

 

“Dị năng giả thể dựa việc nuốt đồng loại để thăng cấp. Phần lớn dị năng giả cấp S đều từng nuốt đồng loại. Ngay cả Người Gác Đêm mà tin tưởng, những kẻ cấp S ở tổng bộ cũng đều chất lên từ mạng . Họ giữ bí mật, để của điên cuồng thăng cấp. Họ , nhưng cho chúng , thậm chí cho .” Dị năng giả , “Bởi vì họ dám. Họ dám để rằng cấp A mà đạt ngay khi bước Người Gác Đêm là cấp bậc cao đổi bằng cách nuốt sinh mạng của Lâm Tuyền.”

 

“Có bao nhiêu Người Gác Đêm giống Phù Hoa Tẫn? Các liều mạng để duy trì cái gọi là quy tắc, nhưng tổng bộ chỉ coi các là vật tư tiêu hao. Các là Phù Hoa Tẫn tiếp theo, hoặc Lâm Tuyền tiếp theo. Hoặc c.h.ế.t một đòn tiện tay của dị năng giả cấp cao, hoặc biến thành thức ăn cho những Người Gác Đêm khác.”

 

“Họ chỉ biến thành con cừu ngu ngơ sự thống trị của họ giống chúng . Họ chăn cừu, để những nhân viên tuyến đầu như các ch.ó chăn cừu.” Dị năng giả , “Còn dị năng giả như chúng chính là những con cừu bịt mắt, tước vũ khí, thể tự . Loại quy tắc như thật sự là vì cho chúng ?”

 

“Dựa các tước đoạt quyền lựa chọn của chúng ? Vì khi nguy cơ ập tới, chúng chỉ thể một đám phế vật cầu mong các xuất hiện? Mà các , cũng sẽ tới, đúng !”

 

Hắn chuẩn sẵn lời, tính toán chu mới tới đây. Du Sóc điều đó.

 

Họ mượn truyện tranh để tuyên truyền những lời . Chỉ cần chúng mặt , mục đích của họ đạt .

 

Phủ nhận nửa video là giả? Vô dụng.

 

Đôi khi chân tướng rốt cuộc là gì thật quan trọng. Quan trọng là những “chân tướng” bao hàm lợi ích của bao nhiêu , liên quan lập trường của bao nhiêu , bao nhiêu sẵn lòng tin “chân tướng” thể mang cho bao nhiêu lợi ích, và nó thể khiến bao nhiêu giương lá cờ mang tên “đạo đức lương tri” để chất vấn khác.

 

cần “chân tướng”, mà là một cái cớ để danh chính ngôn thuận.

 

Phải nghĩ cách!

 

lúc , cảm thấy cổ tay kéo nhẹ.

 

Anh đầu, thiếu niên tóc trắng mở đôi mắt xanh .

 

Lúc Du Sóc mới phát hiện tay vẫn luôn run. Trước mắt như vẫn còn một mảng đỏ máu. Rõ ràng trong tay chẳng gì, thể tưởng tượng dáng vẻ bàn tay đang siết chặt con d.a.o găm.

 

Nếu là thật, nếu là thật, g.i.ế.c ân nhân đầu tiên gần như đổi cuộc đời tồi tệ của .

 

Không Lâm Tuyền, bao giờ mới kiếm một trăm nghìn, càng đừng đến mức lương cao ngất về của Người Gác Đêm. Anh bao giờ mới thể dẫn Du Lăng khỏi tầng hầm, một căn nhà thuộc về hai em.

 

Cha họ c.h.ế.t quá đột ngột. Anh vẫn nhớ ngày đó, họ : “Anh Sóc của nhà , dẫn em gái theo nhé, chúng chuyển nhà thôi!”

 

Thế là họ đưa Du Sóc và Du Lăng rời khỏi nhà cũ, lái xe sang đầu bên thành phố. Trên xe chở đồ đạc và ký ức sắp mang tới nhà mới. Du Lăng khi còn quá nhỏ, mở đôi mắt như hạt lựu, ôm chặt cánh tay Du Sóc buông.

 

Xe nửa đường, cha nhận một cuộc điện thoại, đó ghé tai nhỏ vài câu đầy áy náy với : “Công ty của cha đột nhiên việc. Con dẫn em trong xe chờ cha một lát nhé.”

 

Họ đỗ xe ở bãi cùng rời .

 

Du Sóc trong xe chuyện với Du Lăng. Trong xe quá bí, Du Lăng khó chịu. Anh : “Lăng Lăng, chờ một chút, cha sẽ về nhanh.”

 

Du Lăng : “Anh ơi, ở với em.”

 

“Ừ, ở đây.” Du Sóc .

 

Hai em chờ cả ngày, cuối cùng chờ một cuộc điện thoại.

 

“Các cháu là trực hệ của chủ nhân chiếc điện thoại ? Rất tiếc thông báo, cặp vợ chồng gặp t.a.i n.ạ.n giao thông, t.h.i t.h.ể hiện đưa tới nhà hỏa táng.”

 

Thật Du Sóc thậm chí cha cuối. Nhà cũ chủ mới chuyển , nhà mới ở cũng . Thứ chỉ là một chiếc xe và vài ký ức chẳng đáng tiền.

 

Anh từng nghi ngờ. Vì cha c.h.ế.t nhanh như ? Vì đến t.h.i t.h.ể cũng thấy? Vì trùng hợp như thế, đúng thời điểm đó, ngoài một xe đồ đạc, và em gái trong một ngày bỗng trắng tay?

 

Quá hoang đường, ai thể chấp nhận. Vì vẫn luôn điều tra, điều tra.

 

Quãng thời gian quá khó chịu đựng. Anh từng đủ việc, nhưng trong một thành phố lớn, và em gái chẳng khác gì hai con kiến bên đường, cho dù đột nhiên biến mất cũng sẽ ai phát hiện.

 

Cho tới khi gặp Lâm Tuyền. Lâm Tuyền cho một công việc, dẫn bước thế giới ẩn.

 

Đó là quý nhân đầu tiên gặp.

 

Anh khống chế suy nghĩ của . Anh nghĩ, vì gặp nên Lâm Tuyền mới c.h.ế.t ?

 

Thế giới ẩn nhiều dị năng giả trị liệu như . Nếu , liệu Lâm Tuyền thể sống tiếp ?

 

“Đội trưởng Du?” Tầm Dao hỏi, “Có cần cái ôm yêu thương của ? thể an ủi , miễn phí.”

 

Câu lộn xộn kéo suy nghĩ Du Sóc trở về hiện thực. Anh ngẩng đầu hít sâu, ngay cả thở dường như cũng đang run.

 

“Không cần.” Anh , “Mấy tên tội phạm gần đây đều thích thách thức sức chịu đựng tâm lý của , hết bịa bộ lời tới bộ lời khác.”

 

“Việc boss giao xong, tin tùy .” Dị năng giả đạt mục đích. Hắn nở nụ kỳ quái, “Vĩnh biệt, Diêm Ma.”

 

Màn hình TV tối đen, khuôn mặt dị năng giả biến mất. Cùng lúc đó, cả gian rung chuyển. Tường dịch trong, cách ít ỏi giữa họ và sofa đột nhiên kéo dài, sofa cùng TV vọt xa như một sợi dây cao su kéo căng.

 

Căn phòng trong chớp mắt biến thành hành lang. Lần trong hành lang chỉ bóng tối.

 

Ánh đèn pin của Du Sóc chiếu lên tường, những con d.a.o găm cắm kín mặt tường phản chiếu ánh sáng trắng lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-53.html.]

 

Hai bức tường hai bên ngừng ép giữa, d.a.o găm dày đặc như chọc ở trung tâm thành một miếng bọt biển.

 

“Gãy.” Anh .

 

Lưỡi d.a.o găm đồng loạt gãy ngang, nhưng ngay giây tường hiện những lưỡi d.a.o mới.

 

Những con d.a.o giống hệt con d.a.o trong tay Lâm Tuyền ở video.

 

Chủ nhân lĩnh vực bắt đầu tay với họ. Lần là sát chiêu thật sự.

 

Du Sóc đầu Tầm Dao. Thiếu niên tóc trắng cảm nhận nguy hiểm, hai tay đút túi, dáng vẻ nhàn nhã. Nói điên thì cũng điên thật, nhưng kỹ, trong đôi mắt xanh sợ hãi, chỉ cảm giác “giống ” kiểu “ bản lĩnh thì g.i.ế.c ”.

 

Với , sống c.h.ế.t chẳng quan trọng.

 

Cũng như sinh mạng, thứ thế giới với đều chẳng đáng là gì.

 

Làm chuyện cho là đúng. Du Sóc nghĩ.

 

Trong lĩnh vực, chủ nhân lĩnh vực thường ẩn ở một khu vực nào đó. Nơi chính là cửa sinh. Chỉ cần tìm cửa sinh là thể rời .

 

Du Sóc vươn tay nắm cổ tay Tầm Dao, kéo chạy dọc hành lang: “Theo sát .”

 

Thứ như Ma Thần vẫn nên đặt ngay mí mắt mới khiến yên tâm.

 

chạy, đội trưởng Du. Hay cõng ?” bản Ma Thần vốn là một thứ phiền phức.

 

Du Sóc: “…”

 

Du Sóc: “Được.”

 

Mệt tim thật. Có lẽ công việc chính là thứ khiến mệt tim như .

 

 

Ở tháp tín hiệu thứ nhất, Cấm Giả dừng xe cách năm trăm mét, kéo cửa bước xuống bãi cỏ úa vàng. Xung quanh tối đen, phía là ánh đèn neon của thành phố sáng tới mức nhuộm sáng nửa bầu trời, khiến đầu cô thấy trăng .

 

“Tín hiệu thế nào?” cô hỏi.

 

“Đang kết nối.” Tri Thiên Mệnh đáp.

 

Cô đóng cửa xe, bộ về phía tháp tín hiệu cao vút tới mây.

 

Trong đêm, tòa kiến trúc màu trắng tối sẫm một cách kỳ lạ, hòa màn đêm phía .

 

Đột nhiên, khi còn cách ba mươi mét, cô dừng bước.

 

Cô cảnh giác gian mặt. Cô cảm nhận sự vặn xoắn, như thể một kẻ quá mạnh vươn bàn tay , chỉ dư uy thôi cũng đủ gian biến dạng.

 

“Tiểu Khúc , đây nơi cô nên tới.”

 

Giọng lọt tai Cấm Giả. Trong chớp mắt, một luồng gió mạnh ập tới, che kín mặt cô.

 

Cô nheo mắt. Gió cuốn cành khô lá rụng, chờ gió lắng xuống, chân cô xuất hiện một hố lõm hình bàn tay khổng lồ.

 

giữa khe ngón tay, giống như suýt một bàn tay vô hình đập bẹp.

 

“Hợp đồng của chúng như .” Cấm Giả , “Vì thể cho chúng thêm chút thời gian?”

 

“Thứ quan trọng nhất chính là thời gian.” Vân Thiên Chướng , “Các cô quá chậm.”

 

Lông mày mặt nạ Cấm Giả nhíu chặt. Không cần nhiều lời, cô lên trời, vị Song S thể nào cho qua.

 

Cô nén khí chân lập tức kéo giãn, cả bật thẳng lên đỉnh tháp tín hiệu.

 

Cô mở lớn mắt, ghi nhớ từng bệ , từng lan can tháp.

 

Chỉ trong chớp mắt, cô lên tới một phần ba độ cao. Đột nhiên, một lực va đập khổng lồ từ phía nện xuống. Cô đ.â.m một trần nhà vô hình, lực phản chấn khiến cô rơi mạnh xuống đất.

 

Cấm Giả chống tay xuống đất, dậy khỏi hố đập .

 

“Tín hiệu vẫn còn.” Tri Thiên Mệnh trong tai .

 

“Đừng khó xử.” Vân Thiên Chướng , nụ biến mất, “Nghĩ cho Người Gác Đêm phía . Người Gác Đêm thể thế.”

 

 

Hành lang giống như con đường một chiều điểm cuối. Dù bao xa cũng thấy tận cùng.

 

Du Sóc suy nghĩ quy tắc lĩnh vực, đồng thời còn rút chút tâm trí để nghĩ Ma Thần mà khá nhẹ.

 

Hắn cũng thể đổi mật độ và thể tích cơ thể ?

 

 

Loading...