Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 54: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:40:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Lăng vòng tay qua cổ Du Sóc. Cô nâng ngón tay, những sợi tơ vàng kéo dài từ đầu ngón chui vách tường.

 

Giữa con rối và bản thể của cô sợi tơ kết nối, nên cô thể tìm vị trí bản thể.

 

Con rối ở bên ngoài bản thể ở , cũng Du Sóc ở . Vừa cô treo máy một lúc, để con rối vòng ngoài một vòng, đại khái nắm tình hình hiện tại. Bây giờ thể thử đưa Du Sóc ngoài, nhưng khi thông tin còn hạn chế, hành động liều lĩnh rủi ro. Du Lăng chắc chắn hơn.

 

“Bên ngoài loạn , Du Sóc .” Cô nghĩ.

 

Du Sóc ở đây phong tỏa thông tin. Anh đoạn video Chu Nữ tung bên ngoài, cũng đến giờ Người Gác Đêm vẫn khống chế tình hình.

 

Xét từ góc độ truyện tranh, hành động điên cuồng của Chu Nữ thể lướt qua. Con rối của Du Lăng ở ngoài, cô thấy những trong thành Sí Dục thứ vô hình dính chặt.

 

Mục đích thật sự của Chu Nữ là tiêu đề của cả một arc, Cá Béo thể chỉ dùng vài nét bỏ qua. Sự điên cuồng, kế hoạch của cô , chắc chắn sẽ thể hiện trong truyện tranh.

 

Sự cố lớn của thành Sí Dục nhất định sẽ xuất hiện manga.

 

góc của Du Sóc thiếu thông tin quá nghiêm trọng, thậm chí còn hỗn loạn bên ngoài. Muốn bộ sự việc rõ ràng hơn, manga thể sẽ chọn góc của hai dị năng giả cấp S còn của Người Gác Đêm để bổ sung.

 

May mắn hơn nữa thì cả góc Chu Nữ.

 

“Tăng thêm tình tiết, thúc manga cập nhật, đó căn cứ bản cập nhật để tiếp tục hành động.” Du Lăng nghĩ.

 

Cô cần thông tin, nhiều thông tin hơn. Tính toán mới hành động.

 

Và lúc Plan D của cô khéo đất dụng võ.

 

Cô cúi đầu, chuyển phần lớn ý thức từ phía con rối về, chuẩn cho bước tiếp theo.

 

Xin nhé Du Sóc, cô buộc đẩy nhanh tiến độ.

 

Người cô yêu nhất lẽ chỉ là chính .

 

“Trước đó nhiều giống , sẵn lòng vứt bỏ mạng sống vì trân quý nhất’, là chỉ chuyện ?” Cô hạ giọng hỏi.

 

Suy nghĩ Du Sóc rối loạn một nhịp. Anh : “Nhớ rõ ?”

 

“Ừm hừm.” Du Lăng , “Những gì đều nhớ.”

 

“…” Du Sóc im lặng một lát , “ .”

 

“Lúc bắt đầu Người Gác Đêm, đội trưởng Lâm c.h.ế.t . Ông Lam với c.h.ế.t. Vì c.h.ế.t, vì chọn , đều .” Du Sóc , “ nên là trân quý.”

 

Anh chậm rãi dừng bước. Khoảng cách giữa hai bức tường chỉ còn hai mét.

 

đáng để cô .” Du Sóc , “Y Lạc Kỳ, Tuế Tiểu, bất kể ai trong hai họ cũng hiểu cô hơn . thậm chí bình thường cô dẫn đội thế nào.”

 

“Anh cho rằng cô là đối với ?” Du Lăng hỏi.

 

“Có lẽ.” Du Sóc .

 

Lúc thành thật khác thường. Có lẽ cho rằng giấu , nên nghĩ gì nấy.

 

Hiện giờ thể đưa đáp án nào, bởi vì dám nghĩ.

 

Chỉ cần đào sâu một chút, lòng bàn tay như nhét thứ gì đó lạnh cứng, mắt dường như hiện một mảng đỏ máu.

 

Du Sóc cố đè những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Hiện tại vẫn thể hành động, nhân lúc còn gì đó mà .

 

Bây giờ lúc truy xét sâu. Chờ chuyện Chu Nữ kết thúc, nhiều thời gian để suy nghĩ rốt cuộc gì.

 

Không nghĩ, .

 

Anh dừng bước. Đường hầm hành lang mắt như vĩnh viễn cuối.

 

Đây là con đường chủ nhân lĩnh vực chuẩn cho . Tiếp tục cũng vô dụng, thể tìm thấy cửa sinh.

 

Chủ nhân lĩnh vực chắc chắn sẽ chọn một nơi thể tìm thấy để ẩn nấp. Hiện giờ đường là một chiều, thì ?

 

Anh xoay . Lối phía khác gì phía , tối đen, thấy điểm cuối, như một dải Möbius vô tận. Chạy thế nào cũng tìm lối .

 

Du Sóc vươn tay, áp khe hở giữa những con d.a.o tường gõ nhẹ.

 

Rỗng.

 

“Phá.” Anh .

 

Giây , một mảng tường ầm ầm đổ sập, lộ gian phía .

 

Du Sóc cầm đèn pin, bước khu vực .

 

Không , , chính là bên cạnh.

 

Tầm Dao nhảy khỏi lưng , theo trong.

 

Hai bức tường phía va phát tiếng ầm vang. Họ bước trong bóng tối, ánh đèn pin quét qua một bóng đen chợt lóe.

 

“Ra đây!” Du Sóc , lập tức bước nhanh tới. Không ngoài dự đoán, bóng chính là chủ nhân lĩnh vực đang ẩn nấp.

 

Bóng đen chạy nhanh. Anh đuổi theo, nhưng kỳ lạ là nó chỉ chạy theo một đường thẳng, còn mặt đất cũng theo bước chân nó mà ngừng kéo dài.

 

Đột nhiên bóng đen dừng .

 

Du Sóc cảm thấy , bước chân dừng theo. Đèn pin chậm rãi dời lên, đầu tiên chiếu tới một đôi chân.

 

Ánh sáng tiếp tục nâng cao. Anh thấy chiếc quần dài quen thuộc, chiếc áo ba lỗ, cùng con d.a.o găm cắm giữa ngực.

 

“Lâm Tuyền” ngã bức tường, . Khi cô , con d.a.o n.g.ự.c cũng phập phồng theo thở: “ c.h.ế.t vì , yêu cầu duy nhất là dẫn dắt Tiểu đội Rìa. thì ? Cậu cảm thấy đội trưởng ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-54.html.]

Trong chớp mắt, thở Du Sóc ngừng .

 

Máu trào khỏi khóe miệng “Lâm Tuyền”: “Cậu phát hiện bất thường của Y Lạc Kỳ, đội trưởng. Bây giờ còn đẩy Tuế Tiểu xa, khiến đội hữu danh vô thực, tan .”

 

“Du Sóc, rốt cuộc gì?” Khóe mắt “cô” chảy xuống huyết lệ.

 

Không đúng, cực kỳ đúng.

 

Du Sóc lùi một bước. Anh xoay , nhưng chẳng từ lúc nào, phía biến thành một con hẻm dài.

 

Máu lan , dính lên đế giày .

 

Mưa rơi xuống. Anh cúi đầu, đồng t.ử run rẩy.

 

Anh vĩnh viễn quên ngày , thể quên. Hơi thở Du Sóc trở nên gấp gáp. Gần như trong sợ hãi, ngước mắt lên, thấy đôi đồng t.ử đỏ giãn đang hướng về bầu trời.

 

Hạt mưa rơi hốc mắt, hàng mi sẽ bao giờ còn rung như cánh bướm.

 

“Anh Sóc của nhà , vì bảo vệ em gái?”

 

Hai bóng xuất hiện lưng , một nam một nữ, khuôn mặt gần như mơ hồ.

 

Người phụ nữ hỏi: “Chẳng con sẽ cha để em gái hạnh phúc ?”

 

Người đàn ông hỏi: “Vì để khác con bé? Vì để đồng đội con g.i.ế.c con bé?”

 

Giọng họ chồng lên : “Con trai kiểu gì ?”

 

Không đúng!

 

Du Sóc nghiến chặt răng, cố khống chế suy nghĩ. Tất cả đều là giả. Lâm Tuyền sẽ chất vấn như , cha c.h.ế.t cũng thể đột nhiên xuất hiện, Du Lăng cũng sống . Những và chuyện đều là giả.

 

chúng giả, bởi chúng từng xuất hiện trong ác mộng của Du Sóc, từng xuất hiện trong những cơn ác mộng do chính tưởng tượng .

 

Có thể chúng là ảo tưởng do suy nghĩ khuếch tán. Phải ngừng nghĩ, tưởng tượng thêm những chuyện tồi tệ. Anh thể rơi vòng xoáy cảm xúc lúc , một khi tiếp tục nghĩ sẽ càng lún sâu, thậm chí biến tất cả thành “hiện thực” mắt!

 

suy nghĩ của vẫn ngừng tản , như một quả bóng nước chọc thủng nổ tung.

 

Một , hai , những gương mặt quen thuộc bước từ bóng tối. Có nhỏ giọng, lớn tiếng chất vấn.

 

Những cảnh từng xuất hiện trong ác mộng ùa như ruồi nhặng. Âm thanh giống cánh côn trùng rung lên, ngừng vo ve, cho tới khi Du Sóc ù tai.

 

Anh bịt tai. Một bước mắt, gương mặt giống hệt nhưng ánh mắt đầy chán ghét.

 

“Anh tệ thật.” “Du Sóc” , “Đến một chuyện cũng chẳng .”

 

Du Sóc “chính ”, tự nhắc bản bình tĩnh, nhưng đôi tai ù đặc đến nỗi thậm chí thở gấp gáp của chính .

 

“Họ đều tin nhầm .” “Du Sóc” , “Nếu , Lâm Tuyền sẽ c.h.ế.t. Nếu , Lăng Lăng sẽ kéo thế giới ẩn. Nếu , cha sẽ yên tâm để Lăng Lăng ở trong xe một , họ cũng sẽ gặp chuyện.”

 

“Chính vì tồn tại, họ tin , nên họ c.h.ế.t.”

 

“Tên Cự Thạch đúng. Nhân vật chính truyện tranh gì chứ, chỉ là tai tinh mà thôi.”

 

Không gian dường như biến thành một bàn xoay. Du Sóc ngẩng đầu, cảm giác trói giữa tâm bàn, cả thể nhúc nhích. Trên đầu là từng con d.a.o găm sắc lạnh.

 

Mũi d.a.o ánh lên sắc lạnh âm u, dày đặc như tổ ong. Hình dáng giống con d.a.o g.i.ế.c Lâm Tuyền, kỹ giống con d.a.o Khoái Đao Thủ dùng g.i.ế.c Du Lăng.

 

lưỡi d.a.o phủ trần, mũi chúc xuống, như thể giây sẽ đồng loạt rơi.

 

Du Sóc chúng. Anh như ở góc thứ ba, thấy chính trói giữa bàn tròn, cảm xúc sụp đổ.

 

Anh im lặng , trong lòng dậy nổi một gợn sóng.

 

Cứ như , những lưỡi d.a.o trần đồng loạt rơi xuống, lao về chiếc bàn tròn như giá hành hình phía .

 

Du Sóc nhắm mắt mở . Anh thấy một màu trắng.

 

Anh đờ đẫn ngẩng lên. Cơ thể Tầm Dao d.a.o xuyên thủng, m.á.u nhuộm đỏ quần áo, dính lên ngọn tóc trắng.

 

Trong đôi mắt xanh hề đau đớn, như thể những lưỡi d.a.o xuyên cơ thể chẳng thể mang tới cho một chút cảm giác nào.

 

“Có thể vứt bỏ mạng sống vì trân quý nhất, cũng .” Thiếu niên tóc trắng cúi mắt, cơ thể chắn những vật sắc phía . Du Sóc nghiêng đầu, thấy một con d.a.o xuyên qua mu bàn tay , ghim tay lên bàn xoay.

 

Thiếu niên tóc trắng nghiêng đầu, dùng giọng nhẹ nhàng hỏi: “ cảm động?”

 

Cậu quá giống quái vật. Không, chính là quái vật.

 

Du Sóc , chậm rãi : “Bích Tỷ.”

 

Cái tên như phá vỡ một bức tường mỏng, khiến tất cả cuối cùng cũng thấy con voi vẫn luôn giữa căn phòng.

 

Bùn đen từ ngoài cơ thể trào tới, bò lên thiếu niên tóc trắng phía . Những vết thương xuyên thủng biến mất với tốc độ mắt thường thấy. Cơ thể thiếu niên kéo dài, cao lên, mái tóc trắng nhuốm m.á.u mọc dài chuyển thành đen như mực.

 

Khi bùn đen rút xuống, để lộ đôi mắt xanh biếc .

 

Hắn cúi đầu Du Sóc, như thật lòng xin chỉ giáo, khẽ hỏi: “Nói xem, sai chỗ nào? Chẳng họ đều như ?”

 

Du Sóc đột nhiên bật một tiếng nhỏ từ cổ họng, lặp cái tên .

 

“Bích Tỷ.”

 

“Ây da, gọi gì?” Ma quỷ đáp.

 

Du Sóc thì thầm hỏi: “Vì lúc như thế , chỉ ở bên ?”

 

Kỳ lạ thật. Giống như con ma quỷ thật sự để ý .

 

 

Loading...