Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 69: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:41:05
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Còn hai mươi phút nữa mới tới giờ lên sân khấu, Du Sóc mang vẻ mặt kiên nghị như thể sắp thi hành một nhiệm vụ cửu t.ử nhất sinh.

 

Với vẻ kiên nghị , lén ngoài từ hậu trường. Phía sân khấu đông nghịt, kín đặc đầu , thậm chí còn thấy giơ bảng in ảnh .

 

Nhìn thêm nữa, giữa đám đông còn mấy bán hàng rong chen qua chen . Họ đeo những chiếc thùng nhỏ, bán ảnh Du Sóc, quạt cổ vũ và đủ loại vật phẩm khác cho xung quanh.

 

Anh chậm rãi lùi về phòng nghỉ hậu trường, mặt trống rỗng Bích Tỷ đang sofa chơi điện thoại, phát câu hỏi chân thành nhất từ tận đáy lòng: “Tại nhiều như ?”

 

Du Sóc ngày hội kiểu sẽ đông, nhưng một sân khấu đường phố đơn giản cũng đến mức kéo tới nhiều thế chứ?

 

Cứ như bộ du khách ở thành Sí Dục đều dồn tới đây . Chẳng lẽ minh tinh lưu lượng nào sắp xuất hiện?

 

ngoài bảng cổ vũ in ảnh , thấy vật phẩm tiếp ứng của ai khác.

 

Bích Tỷ đang chơi trò c.h.é.m hoa quả. Từ khi từng khoác da Tầm Dao, dường như mê luôn thứ gọi là game điện thoại.

 

Nghe , thuận miệng đáp: “Vân Thiên Chướng quảng bá rằng ngươi sẽ tới.”

 

Bích Tỷ nghiêng đầu nghĩ một lúc, động tác tay vẫn ngừng, liên tiếp vang lên mấy tiếng hiệu ứng perfect, : “Sau đó , nhiều tới đây, xem ngươi hát. Ây da, ngươi nổi tiếng thật đấy. Rõ ràng hơn, tại chẳng ai đặc biệt tới xem nhỉ?”

 

“Cậu lên sân khấu ?” Du Sóc hỏi.

 

Đôi mắt xanh biếc của Bích Tỷ chớp chớp, giọng nhẹ tênh: “Không. Lần khán giả đại lão gia.”

 

Du Sóc nhắm mắt, hít sâu thở một vòng.

 

Thế còn gì nữa?!

 

Lên núi đao xuống biển lửa Du Sóc đều , truy bắt dị năng phạm, phá án, thứ nào cũng xử lý , nhưng thật sự từng gặp chuyện thế .

 

Thế giới đôi khi huyền ảo đến mức khó hiểu. Tối qua họ còn đối đầu, Vân Thiên Chướng suýt g.i.ế.c Cấm Giả, hôm nay Vân Thiên Chướng đem tin Du Sóc lên sân khấu quảng bá rầm rộ để kiếm tiền, thu liễm.

 

Ma Thần càng giả vờ vô tội. Chuyện tối qua phần lớn đều bàn tay , thì ? Có lẽ diễn đủ vui , hôm nay diễn nữa mà chuyển sang tìm thú vui khác. Còn thú vui chọn chính là Du Sóc.

 

Hai vị , một Song S, một Tam S, đúng là nên trở thành tri kỷ linh hồn. Tư tưởng của họ ở một mức độ nào đó đạt tới cộng hưởng. Vân Thiên Chướng chuyện chiều theo sở thích đến mức cực hạn, cũng khả năng đơn giản là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

 

Nếu cấp bậc quá cao đ.á.n.h , cả hai đều đáng trùm bao tải treo lên cột đèn đường. Nhà tư bản nên treo cột đèn, chủ nô cũng nên treo cột đèn.

 

Trước mắt Du Sóc tối sầm, một dự cảm chẳng lành trào lên từ đáy lòng.

 

Anh luôn cảm thấy nếu còn tiếp tục hùa theo Ma Thần quậy phá, thật sự sẽ debut ngay tại chỗ mất.

 

Chẳng nên trong màn đêm thành phố, trở thành một lao động vô danh âm thầm gìn giữ trật tự, cống hiến thầm lặng cương vị của cho tới ngày còn ai cần nữa ?

 

Theo tình hình hiện tại, bia mộ tương lai của sẽ khắc [Nơi đây an nghỉ một Người Gác Đêm tận tụy đến thở cuối cùng] [Mộ của coser minh tinh Du Sóc siêu sát nguyên tác]?

 

Ai đ.á.n.h cắp tương lai dũng sợ hãi của ?

 

Đầu sỏ Ma Thần chớp mắt vô tội với , : “Sao như ? Cuối cùng cũng phát hiện cực kỳ ?”

 

“Thích là chuyện thường tình, cần giấu giấu giếm giếm.” Con quỷ bao giờ hai chữ khiêm tốn thế nào, hơn nữa còn bắt kịp trào lưu, “Ngươi gia nhập fanclub của ? Ta cho ngươi quản trị viên nhé.”

 

“…” Du Sóc ôm guitar. Mệt quá, mỏi quá. Rõ ràng chẳng gì, tại vẫn mệt mỏi đến thế.

 

Có lẽ đây chính là .

 

 

“Ta cũng .” Đây là Tri Thiên Mệnh.

 

Sau khi nhận tin át chủ bài nhà sắp lên sân khấu biểu diễn, Cấm Giả lập tức gọi điện cho Tri Thiên Mệnh.

 

Tối qua họ cũng xem như bạn bè cùng chung hoạn nạn, kể Cấm Giả sống thể còn nhờ đối phương từng cầu nguyện với Ma Thần . Có trò vui để xem, thể kéo bạn cùng.

 

“Có nhiệm vụ ?” Khúc Kinh Trập hỏi.

 

“Ừ.” Phía Tri Thiên Mệnh ồn. Hắn thở dài, “Trên đời bao giờ thiếu kẻ ngu. Kẻ ngu nhiều lên thì thành đám ô hợp.”

 

“Nói tiếng .” Khúc Kinh Trập .

 

Tri Thiên Mệnh đáp: “Trong thành Sí Dục xuất hiện vài vụ dị năng giả t.ử vong.”

 

Mỗi manga cập nhật chẳng khác nào ném một viên đá xuống mặt hồ yên tĩnh của thế giới ẩn, rốt cuộc vẫn tạo ảnh hưởng.

 

Người thông minh bo bo giữ , đừng chọc tồn tại mạnh hơn bản .

 

đời chỉ thông minh, còn nhiều kẻ chẳng là ai. Chúng tự cho cao hơn trời, cho rằng mới là trung tâm thế giới, khác đều nhường đường.

 

Bất hạnh là, kiểu hề ít.

 

Cách Người Gác Đêm xử lý là g.i.ế.c một răn trăm . Heo nếm mùi thịt khó yêu rau xanh.

 

“Có ảnh hưởng tới Lễ Hội Cuồng Hoan ?” Khi hỏi câu , Khúc Kinh Trập còn đặc biệt đầu Du Lăng đang cùng Ôn Niệm mua sữa ven đường. Hai cô gái khoác tay , trông cực kỳ thiết, chẳng ai thật họ mới chỉ ăn chung một bữa, bạn cùng phòng một ngày.

 

Tri Thiên Mệnh : “Người bình thường sẽ tới.”

 

Ý ngoài lời chính là bình thường sẽ tới.

 

“Hy vọng bọn họ đừng phá kỳ nghỉ của .” Khúc Kinh Trập .

 

 

Thời gian cũng gần tới, Du Lăng cùng Ôn Niệm khoác tay về phố IP Rìa. Vì họ đến muộn, đại khái giành chỗ hàng .

 

Vân Thiên Chướng đặc biệt cửa chuẩn cho Ma Thần Bích Tỷ một vị trí riêng ở bục tầng hai bên trái, tầm , còn ghế riêng. Bên bản thể thì chẳng đãi ngộ như , phần lớn xem.

 

Đập mắt là một biển đầu đen nghịt. Du Lăng cũng thấy những bán hàng chen qua đám đông, rao vật phẩm của Du Sóc.

 

Mà thật sự bỏ tiền mua.

 

Du Sóc , phát đạt , mua card nhỏ của đấy.

 

“Ơ?” Cô cố ý tỏ vẻ khó hiểu, “Minh tinh giống trai thế?”

 

Khúc Kinh Trập nghĩ tới gì, ghé , mặt đổi sắc hỏi: “Sao thể là trai cô?”

 

Kính râm che mặt cô , khiến vẻ hả hê khó nhận , nhưng cái hả hê gần như thành một thứ khí chất. Giống Thông Minh bên cạnh, cả toát vẻ lưu manh.

 

“Không thể nào.” Du Lăng , “ từng thấy ảnh trong giới giải trí. Nếu là bình thường thì với công việc của là sales. Công ty nào bắt nhân viên sales ngoài diễn thương mại ? Có tăng lương ?”

 

Khúc Kinh Trập im lặng, bởi chuyện hình như trách lên đầu cô .

 

Mà Người Gác Đêm cũng sẽ vì chút chuyện nhỏ mà tăng lương cho Du Sóc.

 

Thông Minh vui vẻ: “Chuyến tới đáng thật!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-69.html.]

Ai mà ngờ xem một trò còn xem thêm trò vui khác.

 

“Wow, đoàn mèo mắt biếc cũng tới!” Một câu của Ôn Niệm khiến ba mặt đồng loạt phắt đầu. Sau khi rõ chỉ là coser, cả ba mới cùng thở phào.

 

“Ngày nào cũng thế , trái tim chịu nổi .” Thông Minh .

 

Khúc Kinh Trập nghiêm túc gật đầu.

 

Du Lăng một đám coser hòa dòng , ai nấy cũng mua vật phẩm Du Sóc. Họ vui vẻ cầm quạt in mặt Du Sóc tiến khu vực sân khấu.

 

Du Lăng chuyển ý thức. Bích Tỷ đang chơi game bỗng từ từ mở to mắt.

 

Chuyện gì ? Chẳng họ là fan của cô ? Tại mua vật phẩm Du Sóc!

 

Họ phản bội cô!

 

Tim vỡ , vỡ thành từng mảnh . Du Lăng chậm rãi đầu, đặt điện thoại xuống, Du Sóc đang lặp lặp động tác gảy dây luyện tập, mở miệng: “Ngươi thật sự hoan nghênh nhỉ.”

 

Du Sóc chỉ đang thở: “…?” Anh sai gì ?

 

Game cũng chẳng chơi nữa, tầm bên bản thể lắm. Du Lăng ưu nhã vươn vai, theo nhân viên về khu quan sát tầng hai mà Vân Thiên Chướng chuẩn .

 

Đường đông. Nhân viên dẫn đường chắc là dị năng giả của thế giới ẩn, thái độ cực , đầu gần như cúi tới eo. Hắn luôn sợ hãi, kỹ còn thấy tay run ngừng.

 

lúc , phía xuất hiện một chút náo động. Có hỏi: “Bạn nhỏ, nhà của em ?”

 

Một cô bé mặc đồ cosplay Bích Tỷ cạnh biển cấm , sắp tới nơi: “Cô nhỏ thấy nữa…”

 

Du Lăng liếc qua. Chắc là đứa trẻ trong “đoàn coser Bích Tỷ” lúc nãy. Người lớn giữ chặt, hoặc đứa trẻ chạy lung tung, chẳng thế nào mò tới hậu trường.

 

lúc đó, cô bé sang bên . Vẻ mặt sắp bỗng đổi, đôi mắt ướt nước lập tức sáng rỡ: “Tiên nữ phép thuật!” Rồi dang chân chạy thẳng tới.

 

Khoảnh khắc , nỗi sợ của nhân viên dẫn đường đạt tới cực điểm. Hắn lập tức phản xạ điều kiện mà : “Xin Ma Thần đại nhân, lập tức xử lý…”

 

“Ây da, đừng vội mà.” Du Lăng “Bích Tỷ nhỏ” nhào đầu gối , ngẩng đầu bằng đôi mắt lấp lánh lớn tiếng : “Cháu thích chú!”

 

Du Lăng: “!”

 

Du Lăng xổm xuống, khóe môi cong lên: “Đứa trẻ gu, thích.”

 

Nỗi sợ truyền tới từ mấy nhân viên. Người cạnh cô gần như run thành cái sàng.

 

Dường như họ tưởng Ma Thần sắp ăn ngay đứa trẻ mà thích, nhưng dám , thế nên chỉ nguyên tại chỗ, một câu cũng dám thốt.

 

Chỉ nhân viên bình thường của thế giới bề nổi bước tới : “Bạn nhỏ, với cô đến phòng phát thanh nhé? Bọn cô sẽ phát loa gọi cô nhỏ của em tới.”

 

“Không mà, mà, cháu với tiên nữ phép thuật.” Cô bé kéo vạt áo Du Lăng, buông, cô bằng đôi mắt sáng lấp lánh.

 

Du Lăng nhớ . Hình như đây cô từng gặp đứa trẻ .

 

Nhân viên dị năng giả ở đây lẽ cấp bậc cao hơn. Hắn ngăn nhân viên thế giới bề nổi tiếp tục lên tiếng sang xin chỉ thị: “Ma Thần đại nhân, cần kéo cô bé ?”

 

Du Lăng để ý , chỉ tự hỏi “Bích Tỷ nhỏ”: “Bạn nhỏ gu, xem biểu diễn cùng ?”

 

“Có ạ!” Cô bé lập tức gật đầu.

 

Du Lăng cũng hài lòng nắm tay cô bé, chậm rãi về ngai vàng của .

 

Ma Thần hề keo kiệt với lời khen nhận , cho nên dị năng giả thế giới ẩn, mau bỏ phiếu cho cô !

 

 

Bốn Lục Nhất Thâm thấy một đoàn cuồn cuộn, gen thích hóng náo nhiệt lập tức phát tác.

 

“Bên gì vui mà đông thế?”

 

“Hình như biểu diễn, dù cũng chẳng chuyện gì khác, qua xem thử .”

 

Hai câu, bọn họ cũng theo.

 

Sự thật chứng minh đừng tùy tiện hóng náo nhiệt. Người khác xem trò vui thì là xem trò vui, còn bọn họ khi biến thành chính trò vui.

 

“Những cái bảng , Diêm Ma?” Lục Nhất Thâm giật .

 

Diêm Ma ở đây, Ma Thần còn xa ?

 

Bây giờ chạy còn kịp ?

 

Khi phát hiện tiết mục liên quan đến IP Rìa, thậm chí còn liên quan trực tiếp tới Diêm Ma, bọn họ sân.

 

Âm nhạc vang lên, báo hiệu biểu diễn sắp bắt đầu. lúc , trong đám đông bỗng bùng lên tiếng hét chói tai.

 

Lục Nhất Thâm cố phân biệt, họ đang hét: “Ma Thần đáng yêu quá!”

 

Điên . Cả thế giới đều điên hết .

 

“Họ đang , Ma Thần đáng yêu?” Dị năng giả cùng cố níu mới dòng tách .

 

“Dù thế nào cũng thể dùng chữ đáng yêu chứ!” Lục Nhất Thâm sắp .

 

Bọn họ theo hướng đám đông đang hét, thấy bục quan sát tầng hai xuất hiện một đứa trẻ. Cô bé mặc đồ cosplay Bích Tỷ, tò mò nhoài lên lan can kính xuống .

 

Đám dị năng giả cùng thở phào: “May quá, là cosplay.”

 

đúng, tới giờ chẳng gặp coser ? Người thế giới bề nổi nhiệt tình thật.”

 

ngay đó, một bóng lớn xuất hiện đứa trẻ, tiếng reo hò trong đám đông càng dữ dội hơn.

 

“Trời ơi trai quá!”

 

“Hai mèo mắt biếc!”

 

“Nhìn em , em !”

 

Người nọ bước tới bên “Bích Tỷ nhỏ”, tiện tay khép quạt xuống. Đôi mắt xanh biếc như như quét qua trường.

 

Hắn dường như thấy bọn họ, những dị năng giả .

 

Không, dường như. Chắc chắn là .

 

Lục Nhất Thâm cảm thấy tim “tách” một tiếng, c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Đồ giả nhiều , sớm muộn cũng thấy đồ thật. Thành Sí Dục lẽ đúng là một thành phố vĩ đại, khi cả thành cùng cosplay Bích Tỷ triệu hồi Ma Thần, họ thật sự triệu hồi chính chủ tới .

 

Đã bảo đừng cosplay bừa mà!

 

 

Loading...