Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 71: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:41:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những sợi tơ vàng phủ khắp hội trường, tầm của Du Lăng rộng mở từng .

 

Nỗi sợ hiện lên rõ mồn một trong mắt cô. Chúng ngưng tụ thành từng sợi tơ vàng, chui cơ thể mỗi dị năng giả.

 

Khi biến cố xuất hiện, dị năng giả mặt càng sợ hơn.

 

Du Lăng tay . Khác với tay Bích Tỷ, tay thon dài sắc nhọn, làn da gồ ghề như quái vật, mềm mại mà cứng và bén. Tay bản thể của cô bình thường hơn nhiều. Giữa lòng bàn tay trắng nõn phun những sợi tơ dày đặc như nấm kim châm, nối Bích Tỷ sân thượng tầng hai.

 

Nhiều sợi khác phân tán khắp hội trường, bám những dị năng giả đang sợ cô.

 

“Không tệ.” Cô nghĩ.

 

Sợ hãi là thức ăn của cô. Chỉ cần nỗi sợ tồn tại, cô liền gì phá nổi.

 

cảm giác thể khống chế trường, giống như…

 

Dị năng của cô tăng cường.

 

Phạm vi mở rộng, đồng thời quy tắc ba khiến cô phiền nhất cũng xuất hiện đổi.

 

Bản thể trong đám đông ngẩng đầu, cô dị năng giả đang kích động sân khấu.

 

Hắn sợ Ma Thần nên mới to gan như .

 

Đây chính là chuyện Du Lăng lo nhất từ đầu. Luôn kẻ tự cho bất phàm, khiêu chiến kẻ mạnh nhất. Dù thiết lập Ma Thần hiện tại của cô ăn sâu lòng , vẫn kẻ nhảy , giẫm lên cô để một trận thành danh.

 

Nếu là đây, lẽ Du Lăng thật sự cách. bây giờ, cô nhận dị năng của Chu Nữ.

 

Vậy thì g.i.ế.c thẳng . Cô nghĩ.

 

Theo mệnh lệnh của cô, Ma Thần bục tầng hai bắt đầu hành động.

 

Một mặt, cô thật sự xem Du Sóc hát. Trong chuyện , cô quấy rầy. Lỡ như Du Sóc về hưu khỏi Người Gác Đêm chuyển nghề ca hát nhảy múa thì ? Dị năng giả đổi nghề idol hình như cũng khá bình thường nhỉ?

 

Mặt khác, cô cũng cần thử năng lực hiện tại.

 

Cơ hội như , bỏ lỡ?

 

“Ây da ây da.” Ma Thần cao nheo mắt, khẽ , “Người của thời đại thật thú vị.”

 

 

Phương Viện hiện trường đám “ biểu diễn” xa lạ sân khấu cầm micro hét những lời kỳ quái.

 

Cô tìm nhóm bạn của . Mấy đều lộ vẻ mới lạ: “Đây là màn mở đầu gì ?”

 

“Võ thuật của mấy giỏi thật, đến bằng cách nào còn chẳng rõ.” Một thế giới bề nổi , “Không hổ là tập đoàn Vân Thiên Chướng, một tiết mục cũng hoành tráng như .”

 

“Chẳng lẽ chỉ biểu diễn ca hát, còn kịch sân khấu?” Phương Viện cũng đoán.

 

Âm nhạc đúng lúc ngắt, khiến khung cảnh càng giống tiết mục ban tổ chức sắp xếp. Phương Viện đầu, thấy một bên cạnh hiểu lộ vẻ hoảng sợ tột độ. Tiếng trong sân giảm xuống, họ cũng theo bản năng hạ thấp giọng, tò mò sân khấu.

 

Thầy coser Bích Tỷ lên tiếng: “Ây da ây da, của thời đại thật thú vị.”

 

“Quả nhiên là biểu diễn!” Nghe câu , Phương Viện và lập tức xác định tình hình.

 

Không thấy thầy coser nhập vai bắt đầu roleplay ?

 

Họ phối hợp im lặng, chờ phần diễn tiếp theo. Trong sự yên tĩnh , tiếng trẻ con trở nên đặc biệt rõ.

 

“Tiên nữ phép thuật, là gì ạ?” Cô bé nhoài lan can kính, chỉ sân khấu, đầu hỏi lớn đang mỉm phía .

 

Phương Viện ngẩng đầu, thấy cháu gái nhỏ lạc của đang ở cạnh vị coser siêu sát nguyên tác. Giống quá, gần như bước thẳng từ manga , kể cả đôi tay dị dạng giống , vặn vẹo mà sắc nhọn, cùng đôi mắt xanh biếc tràn đầy cảm giác quỷ dị.

 

Khi nghiêng đầu, tua đỏ bên tai lay động theo, giống một quái vật phi nhân thật sự.

 

“Ta cũng .” Hắn , giơ tay vuốt tóc đứa trẻ. Đầu ngón sắc nhọn tưởng như giây thể chọc thủng da thịt non mềm, nhưng động tác dịu dàng đến thế, “ cần để ý.”

 

Đám đông đột nhiên bùng nổ tiếng hét, ngay đó là một tràng kinh hô lớn hơn.

 

Tiếng hét đầu tiên của Phương Viện là vì màn nhập vai siêu sát nguyên tác. Khoảnh khắc , cô như thật sự thấy nhân vật manga bước tới mặt .

 

Khí thế ngông cuồng “ đều là sâu kiến”, sự coi thường từ cao, giống Ma Thần trong nguyên tác như đúc.

 

Tiếng hét thứ hai là vì cô thấy sân khấu.

 

Ngay khi thầy coser câu đó, những sân khấu đột nhiên run lên nổ tung ngay mắt họ.

 

thứ họ thấy m.á.u thịt cơ thể nổ tung, mà là pháo hoa nhiều màu tuyệt . Những pháo hoa tạo thành từ vô hạt nhỏ, nổ đầu nhanh chóng hòa thành một dòng sáng trôi chảy, bay qua đầu tản xa.

 

Phương Viện ngẩng đầu. Rõ ràng đầu là bầu trời thoáng đãng, nhưng như một trận mưa băng riêng dành cho họ.

 

Sân khấu trống , còn đầu là tinh hà rực rỡ.

 

“Đẹp quá.” Cô . Khi những hạt sáng phản chiếu mắt, giống như gieo một ngôi tận sâu trong đồng tử.

 

Đám đông hét vang.

 

“A a a a!”

 

“Hiệu ứng đỉnh quá!”

 

Bạn coser cùng nắm tay Phương Viện hét lớn: “Hiện trường tuyệt quá! Thầy coser tuyệt quá! Cái gì cũng tuyệt!”

 

Ai mà ngờ tới xem một tiết mục còn hiệu ứng như . Tập đoàn Vân Thiên Chướng nghiên cứu công nghệ mới gì !

 

Phương Viện đang chìm trong mái vòm tinh hà đẽ, khóe mắt thấy qua đường bên cạnh vẫn dùng vẻ mặt hoảng sợ bục tầng hai.

 

Quá kỳ lạ, khiến cô bất giác cũng im theo.

 

Trong đám đông hét đến vỡ giọng.

 

“Thầy sát nguyên tác quá!”

 

“Thầy ơi thêm một câu !”

 

“Thầy ơi em l.i.ế.m giày thầy!”

 

Sau màn “hiệu ứng” xa hoa tuyệt , thầy coser Ma Thần vẫn đó, khóe môi cong, như thể chẳng gì xảy .

 

Quá bình thản, đến mức đám hoan hô cũng dần nhỏ tiếng. Âm nhạc dừng từ lâu. Lúc mới nâng mắt, tầm quét qua những lầu.

 

“Nhìn gì? Nhân vật chính hôm nay .” Hắn , dường như tâm trạng , giọng điệu nhẹ nhàng, cực kỳ dễ gần.

 

“Tiếp tục.” Hắn .

 

Tiếng hét như thủy triều. Âm nhạc vang lên, tinh hà đầu tan biến, màn sân khấu kéo mở. “Nhân vật chính” đeo guitar từ phía theo bàn nâng bước lên sân khấu.

 

Ánh mắt khán đài, chỉ riêng bục tầng hai.

 

Trong ánh mắt nhiều cảm xúc thể rõ. Sau đó thu mắt, gảy dây guitar.

 

“Sát nguyên tác quá! Ánh mắt cũng sát nguyên tác!” Phương Viện sướng đến bay lên, “Chính là kiểu thôi, nhưng chênh lệch đôi bên quá lớn, cũng vô dụng nên chỉ thể ngoan ngoãn thuận theo!”

 

Phương Viện, một fan của nhân vật chính, sung sướng cực độ. Vừa đầu, cô thấy coser Bích Tỷ cũng đang cụp mắt sân khấu. Dường như chỉ cần xuất hiện, trong mắt chẳng còn chứa ai khác.

 

Dĩ nhiên khi xuất hiện cũng chẳng chứa ai.

 

“Wow, trai! Thái độ coi cả thế giới chẳng , Ma Thần đại nhân thiên hạ nhất!”

 

Phương Viện trai tới ngơ , định hét tiếp, khóe mắt thấy qua đường bên cạnh.

 

Mặt trắng bệch quỷ dị, kéo một nụ cứng đờ như sắp .

 

Đang ? Phương Viện nghĩ.

 

Gần như tất cả đều hoan hô, vẻ thế , bệnh ?

 

Phương Viện , cũng chẳng để ý lạ ảnh hưởng tâm trạng. Cô hướng sân khấu hét: “Thầy ơi chúng em thích thầy!”

 

 

Trán Lục Nhất Thâm toát mồ hôi lạnh, nhưng lau.

 

Hắn cố cử động cơ thể, nhưng .

 

Ngoài , tất cả dị năng giả lẫn trong đám thế giới bề nổi cũng thế. Ma Thần bục tầng hai dường như vẫn . Hắn thường xuyên vẻ mặt , dễ gần, hòa đám đông cũng chẳng ai phát hiện là quái vật thuộc thời đại .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-71.html.]

nếu tâm trạng thật sự , tại bọn họ mất quyền kiểm soát cơ thể chỉ trong chớp mắt?

 

Đám đông reo hò vui vẻ, còn mấy dị năng giả bọn họ như những hòn đảo cô độc giữa biển , tự mở một sân khấu yên lặng riêng.

 

Hắn tự chủ sân khấu, cùng bên cạnh phát tiếng hét, như thể hòa quần thể bình thường của thế giới bề nổi.

 

Ma Thần thậm chí chẳng thèm phất tay. Những kẻ sân khấu cứ thế biến mất trong mắt họ.

 

Người thế giới bề nổi vô tri còn bảo là hiệu ứng đặc biệt? Hiệu ứng cái quỷ gì! Bọn chúng c.h.ế.t hết !

 

C.h.ế.t sạch! Một hạt tro cũng chẳng còn!

 

Vậy còn bọn họ?

 

Bọn họ kinh hoảng khi mất quyền khống chế bản . Một tồn tại ở tầng cao hơn tước đoạt quyền tự chủ của họ, như thể sinh mệnh họ nhẹ tựa lông hồng.

 

với Ma Thần thì quả thật cũng là thế.

 

Hắn thậm chí chẳng thèm ăn những linh hồn hạ đẳng như họ. Chỉ vì biểu hiện của họ ảnh hưởng sân khấu giải trí của .

 

Ma Thần , tiếp tục.

 

Tiếp tục màn biểu diễn , tiếp tục tiết mục .

 

Trong mắt chỉ Diêm Ma và tiết mục Diêm Ma sắp trình diễn. Những khác chẳng quan tâm. Hắn chán màn diễn vụng về của họ, tiện tay khiến họ trở nên ngoan ngoãn hơn.

 

Ma Thần ngoài đời còn vô tình hơn trong manga!

 

“Đám ngu đó!” Linh hồn xao động của Lục Nhất Thâm gào chửi, nhưng những kẻ chọc giận Ma Thần tan biến trong chớp mắt. Dù hồi sinh băm xác chúng vạn đoạn cũng .

 

Phải cái đầu thế nào mới nghĩ tới chuyện gây sự ở nơi Ma Thần!

 

Hắn cố chuyển mắt, nhân vật chính Diêm Ma ở giữa sân khấu.

 

Đây là đầu thấy Diêm Ma thật. Trước thường xuyên mạng xì xào chê Du Sóc, nhưng lúc trong lòng chỉ còn một ý nghĩ.

 

Diêm Ma, cứu mạng!

 

Át chủ bài Người Gác Đêm, thật sự cứu mạng!

 

 

“Trời ơi mèo mắt biếc trai quá!” Ôn Niệm kinh hô, “ cũng sờ đầu như !”

 

Cô kéo Du Lăng bên cạnh, sang với đồng đạo manga Tần Nguyệt Lai: “ ! Sát nguyên tác siêu cấp!”

 

kỳ lạ là Tần Nguyệt Lai trả lời. Cô nàng hiểu theo đám đông vẫy tay, như thể câu Ôn Niệm hỏi.

 

Ôn Niệm sang Khúc Kinh Trập và Thông Minh, hai vẻ cũng IP Rìa: “Mấy thấy đúng ?”

 

Hai cũng , như trúng tà, cả ba chẳng ai để ý cô.

 

“Lăng Lăng, họ đều để ý ?” Dù chậm chạp như Ôn Niệm cũng cảm thấy tổn thương.

 

Du Lăng vỗ mu bàn tay cô: “Đông , ồn quá, chắc thấy.”

 

Ôn Niệm tin ngay: “ cũng nghĩ thế, xem tiếp. Trời ơi Lăng Lăng Lăng Lăng, thầy sân khấu thật sự lớn lên như chỉnh ảnh ?”

 

“Thuần tự nhiên, bảo đảm.” Du Lăng gật đầu.

 

Khúc dạo đầu vang lên. Du Lăng ngẩng đầu Du Sóc sân khấu.

 

Du Sóc Bích Tỷ, dường như phát hiện sân khấu những ai.

 

 

Du Sóc ở hậu trường bên ngoài xảy chuyện, nhưng khi bước lên sân khấu, Bích Tỷ đầu, nhận tâm trạng Ma Thần hiện tại .

 

Đôi mắt xanh biếc mất lớp ngụy trang, chỉ còn một vùng hư vô.

 

Đây mới là dáng vẻ chân thật nhất của Ma Thần. Không sự thiện giả vờ, cũng những cử chỉ nhỏ đầy sức sống như thường. Hắn vô bi vô hỉ Du Sóc, giống một tấm toan đen thuần túy, thể tô thêm bất kỳ màu sắc nào.

 

Bên cạnh còn một đứa trẻ chẳng gì. Không, bộ khán giả hiện trường đều đang đối mặt nguy hiểm.

 

Du Sóc hít sâu, tự bảo bình tĩnh.

 

Vừa xảy chuyện gì, trong lòng Du Sóc đại khái suy đoán, nhưng hiện trường giờ chẳng còn kẻ địch, như thể sự tồn tại của chúng xóa sạch trong vài giây ngắn ngủi.

 

Thái độ khán giả với Du Sóc giờ quan trọng. Quan trọng là tâm trạng Ma Thần.

 

Thái độ của Ma Thần rõ ràng. Hắn chỉnh kết thúc phần biểu diễn.

 

Khúc dạo đầu vang lên. Du Sóc quét dây, chậm rãi hát câu đầu tiên.

 

Anh ít hát. Một bài ba phút lúc dài như một chịu hình.

 

Chưa kể còn ở cảnh thế . Nhiệt tình của khán giả kỳ quặc quá, thể hiểu.

 

Giống như thật sự là tiêu điểm của sân khấu, là nhân vật vạn mong chờ. Du Sóc .

 

Người một tay đẩy lên vị trí là Ma Thần.

 

Mà lúc vẫn ở bục cao, cụp mắt .

 

Du Sóc đôi mắt hư vô . Anh mục đích thật của Bích Tỷ là gì. Trong khoảnh khắc, tiếng hét và âm nhạc như xa dần, tầm của chỉ còn Bích Tỷ. Anh thấy Bích Tỷ mở miệng với , phát tiếng một câu.

 

“Đừng thất thần, đại minh tinh.”

 

Cứ như bầu khí cuồng nhiệt đẩy lên đỉnh cao cũng là món quà tặng .

 

?

 

Manga biến thành trung tâm thế giới, còn thêm chuyện ? Bích Tỷ rốt cuộc thấy điều gì?

 

“Thầy sát nguyên tác quá!”

 

“Phần diễn của hai thầy quá!”

 

“A a a a phía chính thức đang livestream! hiệu ứng đỉnh thế chắc chắn tiết mục bình thường mà!”

 

Thật Du Sóc hát nhờ chất giọng chống đỡ, kỹ thuật chẳng gì.

 

Không lý nào khán giả sân khấu cuồng nhiệt đến .

 

Du Sóc phân một phần sức chú ý quan sát bên , thấy ít biểu cảm cứng đờ. Họ dường như đang theo nhịp xung quanh nóng khí, nhưng rõ ràng đang mà nước mắt chảy xuống.

 

Anh thậm chí thấy Thông Minh và Khúc Kinh Trập. Giờ truy cứu vì họ xuất hiện cũng chẳng ý nghĩa, phần lớn là tới xem mất mặt, kết quả xui xẻo gặp đúng lúc Bích Tỷ vui.

 

Du Sóc cũng vui. Nhiều như mặt, để kẻ khác gây chuyện ngay mí mắt, chọc Bích Tỷ tức?

 

thất trách, nhưng sân vô tội.

 

Khúc Kinh Trập cũng , cứng đờ và cuồng nhiệt một cách khó hiểu. Thông Minh cũng thế. Họ kiểu sẽ kích động tới hát, giống như thể tự chủ. Nếu thế, hôm nay dù họ nhạo lên sân khấu hát, tiên cũng nghĩ xem ai ở nhảy nhót la hét.

 

Khoan, đúng. Lăng Lăng?

 

Guitar lập tức đ.á.n.h sai một nốt. Du Sóc dùng định lực cực mạnh ghìm giọng hát suýt nữa lạc điệu.

 

Lăng Lăng ở đây?

 

Cô gái tóc đen sân chú ý ánh mắt , vỗ tay với , cô gái bên cạnh kéo cánh tay, lẽ là bạn cô, đang kích động gì đó. Nhìn khẩu hình đại khái là: Anh đang ?

 

Anh theo bản năng Bích Tỷ. Bích Tỷ vẫn vẻ mặt , nụ giả dối, hư vô chân thật.

 

dường như chú ý thấy Du Sóc đang quan tâm gì, đột nhiên nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía Du Lăng, hiểu nở nụ .

 

Hắn dường như đang Du Lăng.

 

Trong chớp mắt, Du Sóc kết thúc màn biểu diễn ngay lập tức, gọi tên Bích Tỷ để kéo ánh mắt về .

 

cứng một nhịp vẫn hát tiếp câu . Anh nhịn .

 

Không .

 

Hoàn chỉnh kết thúc biểu diễn là yêu cầu của Ma Thần. Phải thành .

 

Không thể tiếp tục khiến Ma Thần mất hứng.

 

 

Loading...