Đã Bảo Đừng Coi Truyện Tranh Là Thật Mà! - Chương 73: ⁠

Cập nhật lúc: 2026-09-02 17:41:09
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các dị năng giả căng thẳng chờ Diêm Ma mở miệng. Trước bao nhiêu , manga đều vẽ rõ ràng, theo lý cũng chẳng khó.

 

riêng , miệng Diêm Ma như keo dán chặt, mãi chịu lên tiếng.

 

Không khí đông cứng trong chớp mắt. Người thế giới bề nổi vẫn mỉm chờ xem biểu diễn, họ cho rằng đây là một phân đoạn sắp sẵn trong kịch bản.

 

Trên sân khấu, Du Sóc đeo guitar, môi mím chặt. Dường như hít sâu một mở miệng: “Bích Tỷ…”

 

“Ngươi do dự?” Ánh mắt Ma Thần quét tới. Hắn cụp mắt, hàng mi dày che bớt ánh sáng, khiến đôi đồng t.ử xanh biếc pha thêm sắc mực. Hắn nhướng mày, cổ tay chống má xoay một vòng, vẽ vòng tròn giữa trung chỉ nhẹ, “Có thứ gì khiến ngươi do dự như ? Một nào đó? Ây da ây da, thật đau lòng. Có gì quan trọng hơn ?”

 

Đồng t.ử Du Sóc lập tức mở lớn, nhịp tim tăng vọt, ngón tay tự chủ run lên. Gần như ngay lập tức, mở miệng: “Cầu…”

 

Mặc kệ những thứ khác, thể diện trai cái gì cũng , tuyệt đối thể để Ma Thần tức giận vì sự tồn tại của Du Lăng.

 

chính Bích Tỷ cắt ngang .

 

“Thôi.” Ma Thần . Hắn tùy ý quét mắt xuống khán đài , “Ta . Một hai đều bằng ánh mắt .”

 

Hắn đang ai? Du Sóc theo bản năng nín thở.

 

cái quá nhanh, nhanh đến mức giống như chỉ thuận mắt qua.

 

“Tiên nữ phép thuật .” Tiểu Khinh hiểu họ đang gì, cô bé kéo vạt áo Bích Tỷ, “Tiên nữ phép thuật là tiên nữ phép thuật.”

 

Bích Tỷ dùng móng vuốt búng nhẹ trán cô bé: “Là chú.”

 

“Là tiên nữ phép thuật!” Tiểu Khinh ôm trán .

 

Các dị năng giả khán đài run như cầy sấy cuộc đối thoại phía . Họ hận thể bay lên sân khấu ôm đứa trẻ , hận thể hồn xuyên Diêm Ma để tự cầu xin cho bản .

 

Đáng tiếc họ chỉ thể lẫn trong đám khán giả, những tiếng hét và hò reo khó hiểu của thế giới bề nổi.

 

“Mèo mắt biếc đáng yêu!”

 

“Anh Kẹp Giọng đáng thương quá, tha cho ! Mèo ngoan mèo ngoan!”

 

“Bích công chúng thắng !”

 

Họ coi màn là biểu diễn, hò hét hết , phát hiện sắc mặt Du Sóc sân khấu cực kỳ tệ.

 

Hoặc phát hiện, nhưng cũng xem sắc mặt tệ đó là diễn xuất.

 

Du Sóc mở miệng: “Xin , Bích Tỷ, …”

 

“Có buồn .” Bích Tỷ khỏi ghế, từ cao đám sâu kiến bên , giọng ôn hòa còn ngân lên, “Ta đau lòng quá. Cho nên thôi . Xem đối xử với ngươi bao, như hiếm lắm đấy.”

 

Du Sóc Bích Tỷ, thấy cảm xúc nào trong mắt . Vẫn như , sắc mặt và suy nghĩ của Bích Tỷ.

 

Thôi ?

 

Đơn giản thế ?

 

Đơn giản tới mức quỷ dị, giống dòng nước ngầm chí mạng ẩn lòng đất, nhưng rốt cuộc chuyện gì xảy .

 

Bích Tỷ , nheo đôi mắt xanh, vươn tay về phía Du Sóc, lòng bàn tay hướng lên. Từng ngón tay lượt hất nhẹ, cứ như đang từ xa nâng cằm Du Sóc.

 

Rõ ràng giữa họ cách xa, lúc Du Sóc cảm thấy nghẹt thở.

 

“Các ngươi nên gì.” Hắn , “Ngoan một chút, đừng phụ lòng của .”

 

Ngay đó, đám đông bùng lên tiếng hét.

 

Du Sóc chậm rãi hé miệng, hai mắt mở lớn.

 

Một giây tua đỏ còn lay động, giây Ma Thần biến mất khỏi tầm mắt tất cả .

 

Khán giả thế giới bề nổi hô: “Đệt, biến mất ! Thầy coser cũng là hiệu ứng đặc biệt !”

 

“Đỉnh! Đỉnh quá! Tác phẩm tràn trề tình yêu fandom!”

 

“Thầy ơi thầy ơi em thích hai thầy! Có thể diễn thêm một đoạn nữa ! Em còn xem!”

 

Lúc bục tầng hai chỉ còn coser nhỏ. Cô bé kích động vỗ tay: “Tiên nữ phép thuật biến phép !”

 

Du Sóc ngơ ngác nguyên tại chỗ. Anh giơ tay sờ cổ bục tầng hai trống .

 

Kết thúc ?

 

Sau đó bỗng mạnh đầu xuống .

 

Trong đám reo hò, mặt như đưa đám, quỳ sụp xuống. Ánh mắt dừng ở họ, mà thẳng về quan tâm nhất.

 

Thông Minh biến mất, lẽ khôi phục tự do lập tức chạy trốn. Sắc mặt Khúc Kinh Trập khó coi, đang gọi điện thoại.

 

Còn cánh tay Du Lăng cô gái bên cạnh đang nhảy nhót khoác lấy. Cô , hai ánh mắt va .

 

Cô nở một nụ vui mừng với Du Sóc gì đó. Du Sóc khẩu hình, cô đang : “Cố lên.”

 

MC đầy mồ hôi bước lên, Du Sóc: “Xin dùng một tràng pháo tay cảm ơn phần trình diễn tuyệt vời của hai vị coser! Vô cùng cảm ơn hai coser mang tới màn biểu diễn xuất sắc, cũng xin cảm ơn tập đoàn Vân Thiên Chướng cung cấp công nghệ trình chiếu hologram hỗ trợ!”

 

Cô đưa micro tới: “Thầy lời nào gửi tới đông đảo độc giả IP Rìa ?”

 

Du Sóc micro đưa tới miệng, hé môi. Anh đang nghĩ nên gì, Bích Tỷ thể gì.

 

Anh chậm rãi : “Bình chọn xin hãy bỏ phiếu cho Bích Tỷ.”

 

Bên bùng lên tiếng hét. MC : “Được! Không ngờ thầy coser Du Sóc của chúng cũng là fan của Ma Thần đại nhân. Xin một nữa cảm ơn màn biểu diễn tuyệt vời của hai thầy!”

 

Nhân viên hậu trường vẫy tay với Du Sóc. Anh gật đầu với khán giả . Sau lưng, MC : “Tiếp theo xin mời thưởng thức tiết mục ca múa do tám giáo viên vũ đạo chuẩn …”

 

Du Sóc đeo guitar, giữa hậu trường ồn ào bỗng cảm giác như qua một đời.

 

Những cảm xúc kịch liệt rút , như thể thế giới đột nhiên yên tĩnh.

 

Không, yên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/da-bao-dung-coi-truyen-tranh-la-that-ma/chuong-73.html.]

 

Anh cúi đầu lấy chiếc điện thoại đang rung, đặt lên tai.

 

“[Diêm Ma], tổng bộ họp, trong năm phút mặt.”

 

“Đã nhận.” Du Sóc .

 

Anh đặt điện thoại xuống, nghĩ tới Du Lăng.

 

Lăng Lăng thấy .

 

Anh chậm rãi giơ tay, lòng bàn tay che mặt.

 

“Không thể trốn.” Anh lẩm bẩm, “Phải qua giải thích rõ ràng, thể để em lo.”

 

 

Sống .

 

Đây là ý nghĩ thống nhất của các dị năng giả.

 

Bất kể vì họ sống, ít nhất họ sống.

 

Lục Nhất Thâm lúc chẳng còn suy nghĩ gì. Cái gì dị năng thăng cấp, cái gì chuyển sinh thành Diêm Ma, đều chẳng quan trọng bằng sống sót.

 

Lúc sự kiện Chu Nữ xảy , từng trực tiếp đối mặt với Chu Nữ, hơn nữa về mất trí nhớ nên nhớ rõ. Không giống , từng giây đều khắc sâu, mỗi cơ thể tự động cử động, kinh hoàng trong lòng tăng một tầng.

 

Ma Thần, tồn tại thể nhẹ nhàng g.i.ế.c họ.

 

Phân tích diễn đàn là đúng. Trong mắt Ma Thần, họ chỉ là sâu kiến ven đường. Hôm nay tha, ngày mai thì , ngày thì ?

 

Dị năng giả bên cạnh môi trắng bệch: “ đặt vé về nhà.”

 

cũng .” Lục Nhất Thâm . Hắn mặt những bạn mới đầu, “Sau chúng cũng đừng gặp offline nữa.”

 

Quá yếu. Trong thế giới ẩn hiện tại, đàn cừu tụ tập chính là bữa ngon của sói.

 

thăng cấp dễ gì. Chỉ cần bước lên con đường thì đồng nghĩa còn đường lui, Người Gác Đêm cũng tiếp tục che chở họ.

 

Mà trong Người Gác Đêm Diêm Ma.

 

“Sống là , sống là .” Mọi liên tục .

 

Người thế giới bề nổi : “Wow, màn đỉnh thật, xem thêm nữa quá!”

 

Bọn họ , cùng khổ.

 

Họ trải qua hai.

 

 

Tên lưu manh Thông Minh chạy nhanh thật. Khúc Kinh Trập nghĩ.

 

Đã cùng xem Du Sóc mất mặt, xảy chuyện thì trò cũng xem, trong đầu chỉ còn chạy. Nếu Ma Thần cưỡng chế khống chế tất cả tại chỗ, Thông Minh chắc chắn chạy từ lâu.

 

Bây giờ nghĩ tới cũng vô dụng. Khúc Kinh Trập sắc mặt nặng nề lấy điện thoại, với Ôn Niệm và Du Lăng vẫn còn đang nhấm nháp dư vị của màn biểu diễn: “Ông chủ chỗ thêm gọi, .”

 

“Hả?” Ôn Niệm thất vọng. Du Lăng hỏi: “Vậy chị còn ?”

 

Khúc Kinh Trập : “ cố.”

 

cô cảm thấy khả năng lớn. Cô trời ngoài phố, tiếng chiêng trống từ xa bay tới, cũng là tiếng .

 

Gần đây nhiều chuyện, trộm nửa ngày nhàn rỗi đủ khiến cô thỏa mãn.

 

Chủ yếu còn một điểm. Cô đặc biệt Tần Nguyệt Lai một lúc. Cô gái vốn trắng bệch như mất hồn lập tức thẳng lưng, cố che giấu hoảng sợ nhưng diễn xuất chẳng lắm.

 

Khúc Kinh Trập vỗ vai Tần Nguyệt Lai, với cô: “Nhớ . Có chuyện thì gọi cho , khỏe.”

 

“Vâng, đại lão khỏe mạnh.” Tần Nguyệt Lai rưng rưng, “Thật về nhà.”

 

ham chơi nữa hu hu hu.

 

Ma Thần đáng sợ quá. Lần rõ ràng như , Ma Thần còn đối xử với cô hu hu hu.

 

Du Lăng hai bí mật bàn giao, khoác tay Ôn Niệm: “ bên một lúc.”

 

Cô chỉ phía ngoài sân khấu, ghế bên đường.

 

cũng mỏi .” Ôn Niệm lập tức đồng ý, kéo Du Lăng chạy ngoài.

 

Tần Nguyệt Lai mặt buồn rầu theo. Đãi ngộ của chuyện chính là tệ như thế. Người Gác Đêm sai bảo cô, đại lão để cô mắt, cô run rẩy mà sống, run rẩy mà chơi.

 

Trên phố đông nghịt, ghế công cộng kín . Ôn Niệm kéo Du Lăng: “Hay chúng quán cà phê ?”

 

lúc ánh mắt cô khựng .

 

Một thanh niên đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang đen, lưng mang guitar từ biển như khóa chặt họ, thẳng tới.

 

ngụy trang đôi chút, khí chất vẫn quá dễ nhận. Cảm giác giống nhân vật bước thẳng khỏi manga nhiều.

 

Chính là thầy coser sân khấu!

 

Ôn Niệm thầy coser tới, định hỏi thể chụp ảnh xin chữ ký thì thấy Du Lăng, thấp giọng: “Lăng Lăng.”

 

Dù giọng nhỏ vẫn thanh sáng, cứ như đang kẹp giọng.

 

Du Lăng , đôi mắt đỏ như hạt lựu đảo một vòng mặt , gọi tên: “Anh.”

 

Ôn Niệm siết cánh tay Du Lăng: “Không, khoan , Lăng Lăng, thầy coser ?”

 

Cô chọc Tần Nguyệt Lai đang , giọng hạ xuống: “Hai em nhà tuyệt thật đấy, còn giống nhân vật manga bước hiện thực hơn ?”

 

Tần Nguyệt Lai kéo cô, cố lôi : “Cậu đừng nữa. Để hai họ chuyện, cầu đấy, qua đây!”

 

 

Loading...