ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 1042: Xong đời, cái mạng quỷ của ta đứt bóng tại đây!
Cập nhật lúc: 2026-08-04 00:04:41
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Tà cảm thấy dạo quả thực là xui xẻo đến tận tám trăm đời. Vừa mới đưa một chuỗi quỷ Quỷ Môn, trong đó còn một con ác quỷ tốn bao công sức mới bắt về . May mà vất vả hồi đáp, gặp Hắc Vô Thường, đối phương còn thể thu nhận biên chế, chính thức một âm sai dẫn hồn độ quỷ.
Nói cách khác, thể chính thức trở thành lính chính quy của Âm Tào Địa Phủ, coi như là êm ấm lọt biên chế .
Đỉnh cao của đời quỷ là đây!
biên chế thì tự do chốn nhân gian nữa. Một quỷ sai cũng thể hoạt động tự do ở dương gian như sống , nếu ai cũng như thì hai giới âm dương chẳng sẽ loạn cào cào lên ? Hắn đầu thai, chẳng vì tận hưởng sự tự do tự tại ở dương gian ư?
Ngụy Tà bèn bóng gió rằng vẫn đang đại chưởng quỹ cho cửa tiệm của Tần Lưu Tây, tiện tự ý chuồn mất, cứ công việc bán thời gian thế cũng .
Hắn còn tưởng Hắc Vô Thường sẽ tức giận. Suy cho cùng, đám quỷ đang khao khát "thi công chức" đều cảm thấy đúng là nước tới. Hắc đại nhân coi trọng, còn đặc cách ban cho chức vụ mà dám từ chối, đây chẳng là rượu mời uống uống rượu phạt ? Ngay cả Minh Dục, kẻ thi tuyển âm binh từ lâu cũng cảm thấy thật sự đáng đòn. Làm cao, vẻ, chọc tức ai chứ?
Hắc Vô Thường ha hả, :
“Nếu chân nhân trúng năng lực của ngươi, ngươi cứ cho , tuyệt đối đừng là cướp của ngài nhé.”
Cướp , , cướp quỷ từ chỗ Tần Lưu Tây, chuyện chẳng khác nào móc tiền từ trong túi nàng ? Không khéo thành trộm gà còn mất nắm gạo.
Thế là, Ngụy Tà bước khỏi Quỷ Môn trong vô ánh mắt ghen tị và hâm mộ, trở nhân gian. Hắn thu phục thêm vài con quỷ, nào ngờ gặp một kẻ cứng cựa.
Kẻ còn luyện thi quỷ để hút quỷ nguyên, xu thế trở thành Quỷ Vương .
Các " em" quỷ ơi, ai hiểu thấu cho đây! Hắn tuy đăng ký âm sai chính quy nhưng trọn bộ trang của âm sai, thế mà Vô Thường bán thời gian đ.á.n.h con dã quỷ , thậm chí còn đang nguy cơ nó cưỡng chế luyện hóa.
Tên khốn khiếp, thứ mà con quỷ c.h.ế.t tiệt nhắm đến là nhan sắc của , mà là quỷ nguyên.
Cứ đợi đấy, lão t.ử gọi cứu viện! Đánh c.h.ế.t ngươi!
Con sát quỷ tên Ngô Thông Thiên thấy Ngụy Tà tự tàn phế thì nhíu mày. Nhìn thấy "cơ thể" biến thành tro giấy, , rốt cuộc là ai cho một "cơ thể" trông y như thật chứ. bất kể là gì, viên quỷ nguyên mang theo khí công đức nay thuộc về Ngô Thông Thiên gã .
Ngụy Tà ánh mắt lộ sự tham lam và rục rịch hành động của Ngô Thông Thiên, quỷ nguyên đều co rúm , vội :
“Ngươi chỉ là một con quỷ cỏn con, luyện sát quỷ rốt cuộc là ý đồ gì?”
"Ta với ngươi lắm mà cho ngươi ?" Ngô Thông Thiên âm hiểm: “Đừng kéo dài thời gian nữa, ai đến cũng cứu ngươi .”
Đồ ch.ó má, thế mà mắc bẫy!
Ngụy Tà khẩy:
“Ngươi tưởng ngươi thật sự thể gì ? Mỗi một âm sai đều cấp trang ghi chép đàng hoàng, định mức cả đấy. Ngươi lấy đồ của , thật sự nghĩ rằng Địa Phủ bên sẽ điều tra?”
Ngô Thông Thiên sợi xích Câu Hồn và cùm chân bên hông , đắc ý đáp:
“Sợ gì chứ, đợi luyện hóa quỷ nguyên của ngươi, tự nhiên thể hóa thành bộ dạng của ngươi, quang minh chính đại câu hồn hóa quỷ.”
Gã vuốt ve sợi xích Câu Hồn, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
Vạn vạn ngờ, hôm nay thu hoạch lớn thế . Gặp một tên âm sai khuyết thiếu gân cốt nhưng mang theo công đức. Lấy trọn bộ dụng cụ câu hồn , đợi khi luyện hóa xong quỷ nguyên của Ngụy Tà, gã sẽ tự hóa thành âm sai, câu linh hồn nào mà chẳng ? Chuyên câu những thiện hồn mang theo công đức, đúng là đồ đại bổ!
Hai mắt Ngô Thông Thiên đỏ ngầu, gã l.i.ế.m l.i.ế.m khóe miệng, trông vô cùng âm sâm đáng sợ.
Ngụy Tà gã đầu bù tóc rối, sẹo chằng chịt mặt. Cứ nghĩ đến cái bản mặt quỷ biến thành khắp nơi trêu hoa ghẹo nguyệt, , khắp nơi câu hồn, liền cảm thấy buồn nôn, hung hăng phỉ nhổ một cái.
"Ngươi tài giỏi như , ngươi xuống Địa Phủ thế Phong Đô Đại Đế luôn ? Còn đòi hóa thành bộ dạng của , cái thứ xí nhà ngươi cũng xứng !"
Ánh mắt Ngô Thông Thiên trở nên sắc lạnh, gã hận nhất là gã .
Năm xưa nương gã chính là vì chê gã xí nên đối xử với gã đ.á.n.h thì mắng, còn dùng que củi đang cháy đỏ rực dí mặt gã. Sau , bà c.h.ế.t, c.h.ế.t trong tay gã. Gã biến bà thành thi quỷ, còn luyện hóa linh hồn của bà , từ đó bà bao giờ thể chê gã nữa. Về gã cũng c.h.ế.t, nhưng tu luyện thành sát quỷ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-1042-xong-doi-cai-mang-quy-cua-ta-dut-bong-tai-day.html.]
Vậy mà cái tên quỷ Vô Thường õng ẹo như đàn bà dám bảo gã !
Ngô Thông Thiên vươn đôi tay thành hình móng vuốt chộp tới Ngụy Tà. Đôi bàn tay đó y như chân gà, móng tay nhọn hoắt, âm sát chi khí tỏa mù mịt.
"Ngươi đừng qua đây!" Ngụy Tà thi quỷ trói chặt, ngừng giãy giụa. Thấy đôi quỷ trảo của Ngô Thông Thiên vồ thẳng linh đài của , sắp phát điên lên , hét lớn: “Tần Bất Cầu, đồ trời đánh, còn mau đến thì lão t.ử sẽ biến mất thật đó a a a!”
Quỷ trảo chạm đến đầu .
Ngụy Tà: Tiêu , cái mạng quỷ của đứt bóng tại đây!
Giữa hư bỗng xuất hiện một vòng gợn sóng. Ngay đó, một đạo thuật quyết đ.á.n.h thẳng Ngô Thông Thiên.
Lôi đình vạn quân!
Ngô Thông Thiên đau đớn kêu la t.h.ả.m thiết, đột ngột rụt tay , xoay bay vút xa.
Ngụy Tà cũng cảm nhận uy lực truyền tới từ đạo lôi đình , lập tức run lên bần bật, trừng mắt Tần Lưu Tây. Có thể đừng thương quân hả?
Ngô Thông Thiên lao xa vài trượng, sát khí tràn ngập ngoài, chỉ còn đôi mắt quỷ đỏ ngầu chằm chằm Tần Lưu Tây xuất hiện giữa trung.
Vừa một cái, gã linh cảm .
Nguy ! Đây là một vị Thiên sư, còn là loại cực kỳ khó đối phó! Phải chạy!
Ngô Thông Thiên giống những kẻ phản diện khác, nhiều lời còn ảo tưởng thiên hạ vô địch thể c.h.ế.t. Gã lớn lên nhờ sắc mặt khác, ai dễ chọc, ai dễ chọc. Tuy rằng cuối cùng cũng kết cục mấy , nhưng khoản tinh mắt điều thì dù gã c.h.ế.t chăng nữa, đôi mắt cũng mù.
Cho dù gã trở thành tồn tại sắp thăng cấp Quỷ vương khiến cả lẫn quỷ đều khiếp sợ!
Chạy, mau chạy thôi. Chỉ là tiếc nuối cho viên quỷ nguyên mang theo công đức .
Ngô Thông Thiên 'vút' một tiếng định bỏ chạy.
"Chạy ?" Tần Lưu Tây ném Thiên Châu .
Thiên Châu gặp quỷ sát, uy áp lập tức bùng nổ, giống như linh hồn tự động đuổi theo Ngô Thông Thiên, nhanh siết chặt cổ gã.
"A." Ngô Thông Thiên rú lên t.h.ả.m thiết, hai tay ôm lấy cổ đang Thiên Châu siết chặt, vùng vẫy kịch liệt. gã càng giãy giụa, Thiên Châu càng siết chặt . Thần uy tỏa từ đó giống như vạn tia kim quang vô hình, lăng trì linh hồn của gã.
Tiếng quỷ gào thét vang lên dứt.
Đám thi quỷ đang đè Ngụy Tà cũng chấn nhiếp đến mức hồn thể trở nên mờ ảo, tay buông thõng, gào thê lương. Bọn chúng còn chẳng bằng Ngô Thông Thiên, nhanh hồn bay phách tán, quỷ hóa thành lớp bột xương trắng mịn, âm phong thổi bay.
Ngụy Tà run rẩy cạp cạp.
Tần Bất Cầu cái đồ khốn nạn , quên mất cũng là quỷ, cũng sợ thần uy của Đại Đế ? Cái kiểu đ.á.n.h , tổn thương kẻ địch một ngàn thì cũng khiến quân thiệt hại tám trăm !
Ngô Thông Thiên ép đến đường cùng, sát quỷ chi khí bùng nổ dữ dội:
“Tru quỷ yêu tà, sai bảo, g.i.ế.c...”
"G.i.ế.c cái đầu nhà ngươi!" Tần Lưu Tây dáng vẻ t.h.ả.m thương của Ngụy Tà, liên tiếp giáng thêm mấy đạo sấm sét xuống Ngô Thông Thiên.
Oa oa oa!
Đám tiểu quỷ Ngô Thông Thiên triệu hồi đến nơi, thấy cảnh suýt thì luồng lôi quang màu tím cho mù mắt, hốt hoảng bỏ chạy thục mạng.
Quá tàn bạo ! Đánh , vĩnh viễn đ.á.n.h , xin cáo từ đừng hẹn gặp !