Tạ thị vạn vạn ngờ tới, ngay cả cửa phòng của Tần Lưu Tây bà còn kịp bước , ngã chổng vó hành một cái đại lễ vỡ đầu mẻ trán ngay cửa, m.á.u me be bét.
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu gian yên tĩnh của tiểu viện. Tần Minh Nguyệt và vốn dĩ theo phía định cùng phòng, thấy cơ sự xảy đột ngột như , sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Hai tỷ hô hoán gọi đại phu, vội vã luống cuống chạy tới dìu Tạ thị.
Tạ thị chỉ cảm thấy sống mũi đau đớn kịch liệt, nước mắt tuôn trào hòa lẫn với m.á.u tươi, mặt mày nhem nhuốc t.h.ả.m hại.
"Ngươi mau gọi đại phu chứ!" Tần Minh Nguyệt cũng chẳng buồn bận tâm đến phong thái thục nữ nữa, ngoắt đầu gắt gỏng quát Kỳ Hoàng.
Kỳ Hoàng còn kịp mở miệng, từ ngoài cửa viện vọng tiếng của Vương thị: "Xảy chuyện gì thế ?"
Vương thị từ đằng xa thấy tiếng kêu t.h.ả.m của Tạ thị, liền rảo bước nhanh tiến . Vừa thấy hai đứa cháu gái kẻ trái đang luống cuống dìu bà , trong lòng khỏi thót lên một cái.
Kỳ Hoàng bước lên một bước, thi lễ, điềm nhiên đáp: "Thỉnh an Đại thái thái. Chuyện là Nhị thái thái quá mức nhớ thương tiểu thư nhà chúng , nên dù tiểu thư mặt ở đây, ngài vẫn một mực đòi phòng một lát. Chắc hẳn ngài nghĩ hít hà chút thở của tiểu thư để trong phòng cũng là một loại an ủi chăng."
Vương thị: "..."
*Quả nhiên là chủ nào tớ nấy, cái miệng của con nha cũng thật là móc mỉa khác. Cỡ như Tạ thị mà thèm nhung nhớ Tần Lưu Tây ? Chủ nhân nhà mà còn nằng nặc đòi phòng ngửi mùi? Phi! Túy ông chi ý bất tại tửu, e là mang rắp tâm gì khác thì .*
Tạ thị lúc dìu xoay , xong những lời của Kỳ Hoàng suýt chút nữa thì tức hộc m.á.u mà ngất lịm . Bà một tay ôm cái mũi đang chảy m.á.u ròng ròng, một tay run run chỉ thẳng mặt Kỳ Hoàng: "Ngươi... ngươi!"
Vương thị thấy bộ dạng thê t.h.ả.m của Tạ thị, giật thốt lên: "Sao... chảy m.á.u đầm đìa thế ?"
"Có lẽ Nhị thái thái kích động quá nên vấp ngã đấy thôi." Kỳ Hoàng thản nhiên : "Hay là thế , đằng nào cũng cất công tới đây , trong phòng tiểu thư nhà chúng cũng chuẩn sẵn chút kim sang dược, ngài trong để xử lý vết thương một chút ?"
Tạ thị định mở miệng c.h.ử.i ầm lên, thì bên tai bỗng cảm nhận một luồng hàn khí lạnh buốt thổi sượt qua, âm u rợn , tựa hồ còn xen lẫn cả tiếng the thé chói tai khủng khiếp của ma quỷ.
Toàn Tạ thị run lên bần bật, kêu ré lên: "Không, , mau, rời khỏi đây mau!"
Bà cũng chẳng thèm để ý đến Vương thị nữa, luống cuống ba chân bốn cẳng chuồn lẹ như chạy trốn khỏi cái tiểu viện quỷ dị, âm u .
*Đáng sợ, quá đáng sợ ! Ngay cả cú ngã vô duyên vô cớ ban nãy của cũng thật tà môn.*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-107-giao-huan-ta-thi.html.]
*Cái viện ... tuyệt đối sạch sẽ!*
Tạ thị chân thấp chân cao tập tễnh, may mà hai đứa con gái tận lực xốc nách dìu đỡ, nếu thì ngã sấp mặt thêm mấy bận.
Vương thị đưa mắt về phía Kỳ Hoàng: "???"
Kỳ Hoàng trong lòng tự hiểu, nhưng mặt vẫn giữ vẻ hờ hững: "Xem Nhị thái thái còn nhung nhớ tiểu thư nhà chúng nữa ."
Vương thị đưa ngón trỏ lên chỉ chỉ trán nàng, thở dài : "Lão thái thái cũng nhớ tiểu thư nhà ngươi , còn định dạo tới đạo quán dâng hương sẵn tiện thăm nom. Tiểu thư nhà ngươi... bao giờ sẽ xuất quan ?"
Kỳ Hoàng đáp: "Chuyện nô tỳ cũng dám chắc." Ngập ngừng một chút, nàng Vương thị, cuối cùng vẫn tiết lộ một chút tin tức: " nếu tiểu thư xuất quan, rủi mà đúng lúc đến thỉnh cầu, khi ngài sẽ xuất chẩn."
Đầu ngón tay Vương thị khẽ run rẩy: "Xuất chẩn? Giống như tọa đường đại phu đó ư?"
Kỳ Hoàng gật đầu: "Không giấu gì Đại thái thái, tiểu thư nhà chúng chính là một đạo y danh chính ngôn thuận, y thuật... cũng xem như là tạm ."
Hơi thở của Vương thị chợt trở nên hỗn loạn, bờ môi mấp máy hồi lâu mới thốt nên lời: "Cũng là Tần gia chúng với con bé."
*Vốn dĩ là một thiên kim đại tiểu thư lá ngọc cành vàng, mà chỉ vì mang cái mệnh cách khắc nghiệt, rời xa vòng tay gia đình từ lúc mới lọt lòng, sống lăn lóc ở bên ngoài chẳng khác nào một đứa trẻ mồ côi.*
Kỳ Hoàng thấu sự áy náy chân thành hiện rõ khuôn mặt Vương thị, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ nhạt: "Đại thái thái vẫn là nên mau chóng phái thỉnh đại phu cho Nhị thái thái thì hơn. Bằng lỡ mà phá tướng, hủy dung , bà sẽ đặt điều vu oan cho tiểu thư nhà chúng nữa."
Nhớ cái bản tính của Tạ thị, Vương thị gật gật đầu, vội vàng cất bước rời .
Đợi đến khi trong sân viện còn bóng nào nữa, Kỳ Hoàng mới khẽ lên tiếng: "Giáo huấn một chút như thế là đủ , đừng hù dọa gieo vạ cho bọn họ nữa. Làm quá tay, lỡ tiểu thư về trách tội chúng đấy."
Một trận âm phong khẽ thổi qua, dường như đang ngoan ngoãn đáp lời nàng.