ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 110: Những gì người cầu xin sẽ khó lòng toại nguyện

Cập nhật lúc: 2026-07-06 03:06:43
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu là đổi ngày thường, Tần Lưu Tây chừng sẽ thuận theo lời mời của Tề Khiên và Lão Vương phi mà nán Ninh Châu phủ thành thêm vài ngày. Thế nhưng lúc thì , ở Ly Thành vẫn còn một gia đình đang mòn mỏi chờ nàng trở về.

 

Những khác nàng thể màng tới, nhưng trưởng bối đang ở đó, nàng hành sự đương nhiên thể tùy tâm sở d.ụ.c như . Huống hồ nàng cũng rời nhà nhiều ngày, nếu Tết Trung thu còn chịu về, chỉ sợ Tần lão thái thái cùng những sẽ thật sự rầm rộ kéo lên tận đạo quán để đòi .

 

, Tần Lưu Tây quả quyết khước từ.

 

Thấy nàng kiên trì , Lão Vương phi cũng tiện miễn cưỡng gượng ép. Bà sai Tề Khiên nhanh chóng sắp xếp mã xa và hộ vệ chu , dặn dò hạ nhân chuẩn lễ vật tiễn hành cùng tiệc rượu tẩy trần. Bản bà thì kéo tay Tần Lưu Tây, đàm luận về đạo dưỡng sinh bồi bổ cơ thể, hàn huyên về đạo pháp.

 

Tần Lưu Tây trầm ngâm một lát đột nhiên : "Nương nương nếu chuyến lên phía bắc, những gì cầu xin e là khó lòng toại nguyện. Cớ chi quá mức cưỡng cầu, cứ thuận theo tự nhiên, tùy tâm mà hành là ."

 

Lão Vương phi thì sững sờ. Bà lập tức phẩy tay cho lui tất cả hầu cận đang hầu hạ trong phòng, chỉ giữ một Triệu ma ma bên cạnh. Bà tựa chiếc án nhỏ, hạ thấp giọng hỏi: "Ngươi... ngay cả việc định bắc thượng mà cũng thể bấm quẻ tính ?"

 

Tần Lưu Tây khẽ mỉm đáp: "Con bái nhập Huyền môn nhiều năm, Huyền môn ngũ thuật tuy dám vỗ n.g.ự.c tự đắc là tinh thông tất cả, nhưng thảy đều chút đặt chân nghiên cứu. Bói toán xem quẻ cũng chính là một trong năm thuật . Thực , ngay từ lúc bắt mạch cho nương nương, con dùng đến **Thái Tố mạch thuật** để định đoạt cát hung cho . Sau đó thấy diện tướng của nương nương chút biến chuyển, lúc rảnh rỗi việc gì bèn tùy ý bói thêm một quẻ. Chuyến lên phía bắc của nương nương, e là trăm sự khó bề đạt mục đích."

 

Lão Vương phi xong, đôi chân mày thanh tú khẽ chau .

 

"Quận vương vốn mang xuất hiển hách, quý khí bức . Chờ đến khi thời vận tới, ngài tự khắc sẽ con đường thuộc về riêng . Nếu nương nương quá mức khắt khe cưỡng cầu, ngược sẽ đắc bất tát thất ( chẳng bù mất)."

 

Sắc mặt Lão Vương phi khẽ biến đổi. Bà mím chặt môi, trầm mặc một hồi mới u uất : "Chẳng lẽ nên bắc thượng ? Ta cũng giấu gì ngươi, A Khiên năm nay hai mươi hai tuổi. Tuy rằng từ sớm phong Quận vương, nhưng còn một đứa cháu trai khác, cũng đồng dạng phong tước vị Quận vương. Đây vốn là ân điển của Thánh thượng vì ghi nhớ công lao phu quân dốc lòng vì nước quên , mà phụ vương của A Khiên từ nhỏ cũng thể nhược đa bệnh, sớm qua đời. Ngài thương xót cho một môn Ninh Vương phủ là cô nhi quả phụ yếu ớt, cho nên mới ban xuống đại ân như ."

 

Tần Lưu Tây bưng chén lên, khẽ nhấp một hớp nhỏ.

 

"Ninh Vương phủ tuy song Quận vương, thế nhưng vị trí Thế t.ử đến nay vẫn định đoạt. Người thường trưởng t.ử vi trọng (con trưởng trọng), chính là vì A Khiên mà thỉnh phong Thế tử, cũng là để định đoạt lòng trong Vương phủ." Lão Vương phi chằm chằm nàng, gặng hỏi: "Ý của ngươi là... cái lễ cầu xin của , định sẵn là cầu ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-110-nhung-gi-nguoi-cau-xin-se-kho-long-toai-nguyen.html.]

 

Tần Lưu Tây điềm nhiên đáp: "Trong lòng Lão Vương phi tự khắc đáp án ."

 

Chân mày Lão Vương phi càng lúc càng siết chặt, bờ môi mím thành một đường thẳng tắp đầy nghiêm nghị. , nếu lập A Khiên, đàn bà chắc chắn sẽ cam tâm tình nguyện. Trái tim của mụ từ lâu sớm lệch hẳn về một bên, thiên vị đến mức thể cứu vãn nổi .

 

Lão Vương phi khỏi cảm thấy chút u uất và bất bình. Cùng là cốt nhục sinh , cớ thể đối xử phân biệt, bên trọng bên khinh đến nhường chứ.

 

"Nương nương cần quá mức u sầu. Con , Quận vương chính là nhân trung long phụng, một khi thời vận hanh thông, tự tiền đồ rộng mở." Tần Lưu Tây ẩn ý thâm sâu tiếp: "Ngược là nương nương, nên hảo hảo bảo trọng thể của thì hơn, phàm sự cứ giữ một tấm lòng bình thản, chẳng chuyện gì là to tát cả. Hãy nhớ rằng, bên cạnh Quận vương... lúc cũng chỉ một là chỗ dựa mà thôi."

 

Lão Vương phi thấy lời liền liếc mắt sang, trong lòng dâng lên một nỗi suy tư sâu sắc.

 

Tần Lưu Tây sang Triệu ma ma, mỉm : "Ma ma ngày thường cũng nên chú ý điều dưỡng, hộ dưỡng gan của một chút. Lát nữa con sẽ kê cho bà một đơn t.h.u.ố.c bình an, ngày thường dùng để dưỡng sinh cũng vô cùng ."

 

Triệu ma ma thì đại hỷ, vội vàng khom hành lễ với Tần Lưu Tây: "Vậy nô tỳ xin đa tạ đại sư . , đại sư, ngài mang theo **Bình An phù** loại bùa chú tương tự ạ? Nô tỳ mạn phép cầu xin hai chiếc cho nương nương và bản đeo bên ?"

 

Tần Lưu Tây dứt khoát thò tay trong ống tay áo, lấy hai tấm bùa hộ đưa qua: "Cái tặng cho các , lấy tiền . Xem như là lời đa tạ vì mấy ngày qua ma ma hết lòng chiếu cố, chăm sóc chu đáo."

 

Triệu ma ma vui mừng khôn xiết, liên tục cúi đầu bái tạ, sang hớn hở với Lão Vương phi: "Lát nữa nô tỳ sẽ lập tức bỏ bùa trong túi gấm, để nương nương đeo bên rời nửa bước."

 

Lão Vương phi mỉm , khẽ gật đầu hài lòng.

 

 

 

 

 

Loading...