Khi trở về đến **Thanh Bình Quan** thì là ngày mười mốt tháng tám. Lá cây con đường lên núi dần ngả sang sắc vàng, tầng tầng lớp lớp đan xen rực rỡ, phong cảnh vô cùng diễm lệ.
Tần Lưu Tây bước xuống mã xa, mỉm với Hỏa Lang: "Một đường cũng đa tạ các ngươi hộ tống, còn khiến các ngươi đón tết ở đường ."
Hỏa Lang chắp tay đáp: "Đây đều là bổn phận sự tình của thuộc hạ, đại sư cần để ở trong lòng. Huống hồ đường cũng gặp điều gì trắc trở, sai sự coi như là cực kỳ suôn sẻ ."
Hắn , xoa xoa hai tay, dáng vẻ thôi.
Tần Lưu Tây thấy liền một tiếng, từ trong ống tay áo lấy một chiếc tráp nhỏ dài đưa qua: "Lúc ở đường trở về, chuẩn một món lễ vật dành cho Lão Vương phi nương nương. Đây là cây mộc trâm chế tác từ khối **Lôi Kích Mộc** , phiền ngươi chuyển giao cho lão nhân gia, cứ đây là hồi lễ của ."
Lôi Kích Mộc trân quý thế nào, Hỏa Lang năm đó chính là cùng Tần Lưu Tây thu phục nó, tự nhiên rõ diệu dụng của nó. Nghe , vội vàng cung kính dùng hai tay đón lấy, cẩn thận cất trong ngực, trịnh trọng hành lễ: "Thuộc hạ xin mặt Lão Vương phi nương nương cùng chủ t.ử đa tạ đại sư."
Tần Lưu Tây lấy mấy tấm hộ phù đưa tới: "Ta là xuất gia, cũng tiện thưởng bạc gì cho các ngươi, cực khổ các ngươi hộ tống một đường, đây là chút quà mọn, đem chia cho các ."
Tổng cộng năm tấm, tính cả phu xe, mỗi một tấm.
Hỏa Lang kích động đến mức , đón lấy bùa chú, trịnh trọng bái tạ, : "Bất Cầu đại sư, trong nhà thuộc hạ còn phụ mẫu song , thể mạn phép cầu thêm hai tấm ạ? Thuộc hạ xin trả bạc."
Hắn tháo xuống túi tiền, lấy ngân phiếu cùng mấy thỏi bạc vụn.
Tần Lưu Tây chỉ lấy hai lượng bạc, đưa cho hai tấm bình an phù: "Thế là đủ ."
"Đa tạ đại sư, đa tạ đại sư!"
Tần Lưu Tây : " , vị tên Hổ T.ử của ngươi, hãy bảo nhanh chóng giục ngựa trở về nhà , như phỏng chừng còn thể mặt phụ cuối."
Hỏa Lang giật nảy . Lời ... chẳng lẽ là phụ của Hổ T.ử sắp qua khỏi?
"Đại sư, chuyện thật ạ?"
Tần Lưu Tây lắc đầu: "Thọ chung chính tẩm (c.h.ế.t già). Đi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-113-nang-muon-phan-su-mon-roi.html.]
Hỏa Lang lúc cũng dám chậm trễ nhiều lời, vội vã hành lễ với nàng một cái vội vàng rời , lập tức thúc giục Hổ T.ử phi ngựa cắp đuôi chạy về nhà.
Tần Lưu Tây theo bóng rời , lúc mới sải bước trong quan, thẳng về phía đạo viện của Xích Nguyên đạo trưởng. Trong lòng nàng bỗng dâng lên một điềm báo chẳng lành.
Tại đạo viện của lão đạo sĩ, chỉ một tiểu đạo đồng đang ngủ gà ngủ gật. Tần Lưu Tây khẽ ho một tiếng, tiểu gia hỏa liền kinh hãi tỉnh giấc, thấy nàng liền vội vàng nhảy dựng lên, reo lên: "Sư thúc về ?"
"Lão đạo sĩ ?"
Tiểu đạo đồng : "Sư tổ bảo nếu sư thúc về thì chuyển lời tới , lão nhân gia ngài giải cứu nhân gian !"
Khóe mắt Tần Lưu Tây giật giật: "..."
lúc , Thanh Viễn đạo trưởng từ bên ngoài sải bước , thấy Tần Lưu Tây liền mỉm : "Sư về . Quan chủ ngài nhận lời mời của **Thanh Lam Quan** chủ, tiến về phía đó luận pháp ."
"Chẳng lẽ vì vụ án Thanh Huyện yêu tà xuất hiện ?" Tần Lưu Tây một lời vạch trần.
Vị đạo trưởng lớn tuổi hơn nàng chỉ bất lực khổ: "Quả nhiên chuyện gì cũng gạt . Quan chủ đúng là sẵn tiện sẽ ghé qua Thanh Huyện một chuyến để tra xét, vài ngày nữa mới về, dặn dò sư tỷ thường xuyên lên núi chủ trì đại cục."
"Lão già rõ ràng là rình mò lúc nhà liền lén lút chuồn chuồn vịt, cái thể của lão... Hừ!" Tần Lưu Tây sa sầm mặt mày đầy bất mãn, : "Hết thảy việc trong đạo quán cứ giao cho ngươi chủ trì Thanh Viễn, việc gì gấp thì sai trong thành tìm ."
" mà..."
"Không nhưng nhị gì hết, ngươi cũng của Tần gia đều tới đây, thể nào ba ngày hai bữa cứ chạy lên đạo quán ."
"Được !" Thanh Viễn đạo trưởng thả thêm một cái tin tức khiến Tần Lưu Tây xù lông: "Cái đó... bình an phù và hộ phù hiện trong quan, Quan chủ đều gom sạch đem hết . Chưa hết, ngài còn cuỗm sạch bộ ngân lượng, ngay cả tiền dầu đèn hương hỏa mấy ngày gần đây cũng buông tha. Mắt thấy trời sắp sửa sang thu đông , lương thực dùng để bố thí cũng chẳng còn bao nhiêu..."
Tần Lưu Tây mắt tối sầm: "!!!"
Thật đúng là sét đ.á.n.h ngang tai! Cái ngày tháng quả thật là cách nào sống nổi nữa , còn cách nào khác, nàng chỉ lập tức **phản xuất sư môn** mà thôi!