Người xưa đa phần đều mê tín, những trong căn phòng cũng ngoại lệ. Huống hồ Tần Lưu Tây còn coi là lớn lên trong đạo quán. Giống như lời nàng , dù học mười phần mười, thì chỉ vớ bừa chút đỉnh da lông, nàng cũng am hiểu bề hơn bọn họ nhiều chứ?
Tạ thị liên tưởng đến những chuyện xui xẻo liên tiếp dạo gần đây của , lập tức chút yên.
Tần Minh Nguyệt bên cạnh bà , liếc vạt váy của Tần Lưu Tây một cái, giọng yếu ớt cất lên: " mà Đại tỷ tỷ, nương của là thương ở trong viện của tỷ mà."
Tần Lưu Tây u oán sang, vẻ Tây T.ử ôm tâm, thương cảm : "Nhị lời , ý là trời sinh bát tự hợp với Nhị thẩm ? Là khắc bà ? Thôi cũng , là chứ gì."
Nàng bộ rời .
Tần Minh Nguyệt bối rối ngây ngẩn cả . Kẻ rõ ràng mang cái nết điệu bộ thế ! Lúc nàng kiêu ngạo, cứng rắn bao nhiêu cơ chứ! Sao bây giờ ở mặt tổ mẫu, nàng bộ dạng đáng thương như khác ức h.i.ế.p thế ? Lại còn tỏ õng ẹo giả tạo hơn cả nữa!
Tần Minh Nguyệt theo bản năng về phía Tần lão thái thái, quả nhiên thấy sắc mặt bà đang khó coi, vội vàng lên tiếng: "Đại tỷ tỷ, ý đó. Chỉ là lúc tỷ nhà, mới kể cho tỷ chuyện thôi, tỷ đừng giận."
"Ta đều Kỳ Hoàng kể . Cho nên Nhị thẩm dạo xui xẻo, cũng là vô căn cứ b.ắ.n tên bừa bãi. Nếu do xui xẻo, một đang yên đang lành trượt chân ngã sấp mặt mặt đất bằng phẳng chứ? Nhị thẩm còn là trẻ con nữa. Nếu xui xẻo, thì chắc chắn là bát tự của và Nhị thẩm tương xung . Haizzz..." Tần Lưu Tây với một giọng điệu nồng nặc mùi ' xanh': "Nhị tuyệt đối đừng tự trách bản , trách , tất cả đều là do mệnh của ."
Tới , ngụm ' xanh' chát chúa , ai ở đây mà từng nếm qua cơ chứ?
Tần Minh Nguyệt: "!"
Huyệt thái dương của Tạ thị giật nảy lên bần bật.
Vương thị Tần Lưu Tây, khó khăn lắm mới che giấu khóe miệng đang nhếch lên, dịu giọng : "Được , đều là một nhà cả, gì chuyện đáng sợ như con chứ? Mẫu , cũng đều đói bụng cả , nên truyền thiện ạ?"
Tần lão thái thái gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-117-tra-xanh-ai-ma-chua-tung-uong.html.]
Mấy cùng theo hầu lão thái thái dùng xong vãn thiện. Tạ thị cũng còn tâm trí nào mà nán , liền dắt Tần Minh Nguyệt vội vã rời .
Tần lão thái thái giữ Tần Lưu Tây , Vương thị cũng nán xuống, mỗi bưng một chén nóng tay.
"Gọi con tới đây cũng vì chuyện gì khác. Ly Thành là quê cũ của chúng , lúc khi Tần gia thất thế, cũng thường xuyên qua với các quan viên và phú hộ nơi . nay nhà chúng sa sút, vài ... ngay cả cái bóng cũng thấy ."
Giọng điệu của Tần lão thái thái mang theo vài phần thất vọng cùng bạc bẽo, tiếp: "Mẫu con cũng mấy phần đạo lý. Hiện giờ nhà chúng mới trở Ly Thành, nếu khắp nơi tìm hỗ trợ, chỉ e lòng nhưng dám giúp, sợ rước họa , đắc tội với quyền quý. sư phụ của con thì khác, ngài là của Huyền môn, cũng tư giao với gia đình chúng , nếu thì chẳng đón con . Chút nhân mạch tạm thời chúng thể dùng tới, thế nhưng bên phía tổ phụ, phụ các con, thể lo lót một chút."
Nói đến đây, bà chút hụt , đành nhấp một ngụm nước để hòa hoãn , mới nghẹn ngào tiếp: "Lúc ở Ly Thành trời bắt đầu trở lạnh, huống chi là nơi Tây Bắc khổ hàn ? Ở vùng đất đó chúng thích, mấy bọn họ đày đến nơi , thiết nương tựa, cũng lấy nửa phần tài vật. Ta thực sự lo lắng họ chịu nổi cái giá rét thấu xương . Cho nên... tổ mẫu nhờ con cầu xin Xích Nguyên quan chủ một tiếng, xem ngài thể nhờ chiếu cố, đ.á.n.h tiếng giúp đỡ lo lót đến tận vùng Tây Bắc đó ? Dù phận của ngài cũng quá mức thu hút sự chú ý, cũng đến nỗi dễ dàng đắc tội với kẻ khác."
Càng về , giọng điệu của Tần lão thái thái càng lộ vẻ ti mọn và cầu khẩn.
Vương thị vội bổ sung thêm một câu: "Tất cả chi phí và tài vật cần thiết, nhà chúng sẽ tự chi trả, chỉ mong hỗ trợ chiếu cố một hai mà thôi."
Hoàn cảnh của những lưu đày vốn vô cùng khốn khổ. Nếu ai trông nom giúp đỡ, cục diện chỉ càng thêm tồi tệ; tìm một công việc nhẹ nhàng mưu sinh cũng chẳng dễ dàng gì.
Mà nam đinh nhà họ Tần là những văn nhân trói gà chặt, ngoại trừ Tần Lão nhị chút công phu mèo cào, những còn đều là vai thể vác, tay thể xách. Nếu những công việc lao dịch cực nhọc, đám thanh niên trai tráng lẽ còn gắng gượng , nhưng lão thái gia và hai đứa nhỏ e rằng sẽ gục ngã mất.
Tần Lưu Tây trầm ngâm một lát, đáp: "Trước khi vân du, sư phụ chuyện với con . Ngài cũng sớm nhờ chiếu cố họ, tổ mẫu và mẫu cứ yên tâm."