ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 120: Cấm công kích cá nhân, à nhầm, cá quỷ!
Cập nhật lúc: 2026-07-06 03:06:53
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những đạo sĩ khác khi triệu hoán Ngũ quỷ đều lập trận pháp gọi quỷ và bày biện đồ cúng tế cẩn thận. Huống hồ chi kẻ triệu hoán là một vị đại lão cấp Quỷ Vương! Nếu bản lĩnh kém cỏi một chút, những gọi , mà khi gọi lên rước họa vì tiễn .
Thế nhưng Tần Lưu Tây khi triệu hoán Quỷ Vương, ngay cả một chút đồ cúng tế cũng chẳng thèm chuẩn . Nàng chỉ vẽ vài đạo Chiêu Quỷ phù, chuẩn mấy tờ giấy thế , gấp vài thỏi vàng mã chất lượng hảo hạng, đó đốt hương đốt bùa. Nàng sải chân bước theo Ngũ quỷ cương bộ trong sân, đồng thời ngón tay bắt quyết, miệng lẩm nhẩm chú ngữ:
"Thiên thanh địa linh, binh tùy ấn chuyển, tướng trục lệnh hành. Đệ t.ử Tần Lưu Tây, bái thỉnh Đông Phương Quỷ Vương Trần Quỳ, mau chóng tới gặp, Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh, sắc!"
Lúc bấy giờ, tại động phủ của , Đông Phương Quỷ Vương đang nhàn nhã xách vò rượu, khoái chí ngắm tiểu mới nạp múa điệu Kinh Hồng. Chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát, một luồng dự cảm bất tường ập đến.
Quả nhiên, cái cảm giác quen thuộc dấy lên, lập tức nhận sắc lệnh triệu hoán. Lại là cái tên Tần ma đầu !
*Không, .*
Đông Phương Quỷ Vương gào thét một tiếng t.h.ả.m thiết, nhưng ảnh thoắt cái biến mất tăm.
Bên , Tần Lưu Tây vỗ vỡ niêm phong của một vò rượu, rót đầy một chén. Nàng chấm ngón tay rượu vẩy về phía trung, những giọt rượu lập tức b.ắ.n vọt : "Đã tới thì mau hiện , bằng chỗ rượu , sẽ hắt đổ bỏ đấy."
"Ây ây ây, ngươi xem bản xem, một cô nương đang êm , lấy cái tính khí nóng nảy như chứ? Chẳng dịu dàng một chút nào, thế thì ai thèm rước! Phải như hậu cung của ... Ấy đừng trừng mắt nữa, ngậm miệng là chứ gì!"
Đông Phương Quỷ Vương hiện , lấy ngón tay che miệng, bộ dạng vô cùng tủi chôn chân mặt Tần Lưu Tây, ánh mắt thèm thuồng chằm chằm vò rượu.
Có trời mới , khi xẹt ngang qua đây, lũ tiểu quỷ ở Ly Thành sợ tới mức run lẩy bẩy, hận thể lập tức cuốn gói đầu thai, chẳng lấy một đứa nào dám ló mặt . Vì , đừng là xung quanh chỗ ở của Tần Lưu Tây, mà cả cái đất Ly Thành hiện giờ chẳng mấy con quỷ dám chạy đường. Bọn chúng sợ lỡ đắc tội với Đông Phương Quỷ Vương, kết cục chỉ con đường đưa đầu cho bữa phụ.
Ấy thế mà, vị Đông Phương Quỷ Vương vang danh hù c.h.ế.t vạn quỷ , khi mặt ai đó tỏ tủi hệt như một cô vợ lẽ bắt nạt. Cũng may xung quanh đây chẳng con quỷ nào dám bén mảng tới lén, nếu thì cái hình tượng uy vũ, hung tợn, bá khí ngút trời của chắc chắn sẽ sụp đổ trong mắt chúng quỷ.
Tần Lưu Tây liếc một cái, dùng Cung Phụng phù dâng rượu lên, cất giọng nhạt nhẽo: "Ngồi xuống chuyện."
Đông Phương Quỷ Vương híp mắt tít , xuống bưng chén rượu lên nốc cạn. Khuôn mặt tràn đầy vẻ mãn nguyện, tấm tắc khen: "Vẫn là rượu ở chỗ ngài mới đủ độ cay nồng, đúng là quỳnh tương ngọc dịch, chẳng nhà ai sánh bằng."
"Thôi , bàn chính sự ."
Tần Lưu Tây e ngại phận của đối phương dẫu cũng là âm vật. Tần gia hiện tại chỉ một nàng ở, mà còn nhiều nữ quyến, già và trẻ nhỏ, đặc biệt là còn hai đứa trẻ sơ sinh đầy tháng. Mặc dù nàng bố trí phù trận ngăn chặn âm khí rò rỉ, nhưng để một ác quỷ âm khí nặng nề như Đông Phương Quỷ Vương ở đây lâu vẫn là .
"Ây, ngài gì cơ? Mà khoan , nhà ngài đột nhiên đông thế ?" Đông Phương Quỷ Vương ngó nghiêng ngoài sân.
"Khép cái khí tức của ngươi , đừng mà để rò rỉ lung tung. Toàn bộ ở đây đều là già yếu, bệnh tật, tàn tật, còn cả trẻ sơ sinh mới chào đời, bọn họ đang tị nạn đấy. Ngươi mà rò rỉ một chút âm khí , bọn họ nhất định sẽ xui xẻo mất mạng." Tần Lưu Tây bắt ấn chỉ, câu kéo luồng cực âm chi khí mà đang tỏa thu .
Đông Phương Quỷ Vương vội vàng khép chặt khí tức.
Tần Lưu Tây : "Triệu hoán ngươi tới cũng việc gì khác, chỉ là chuyện bên Thanh huyện ở Thanh Châu dạo gần đây, ngươi ngóng gì ? Ngươi rốt cuộc là chuyện gì xảy ? Đám tiểu quỷ quyền cai quản của ngươi thấy gì bất thường ?"
Đông Phương Quỷ Vương mới nhấp một ngụm rượu, tặc lưỡi : "Thanh huyện chuyện gì ? Ngươi cũng đấy, vốn quen tính nhàn tản, cũng thích lo chuyện bao đồng..."
"Phải , đồi trụy lười biếng đến mức , mà chẳng con quỷ nào đến lật đổ ngươi để cướp ngôi, ôm trọn tám mươi cô tiểu , tiêu xài hàng vạn lượng vàng bạc của ngươi. là lũ quỷ vô dụng, chẳng chí tiến thủ." Tần Lưu Tây châm chọc.
Đông Phương Quỷ Vương: "!"
Lũ quỷ vô dụng đang cũng trúng đạn: "!"
*Không chứ, cấm công kích cá nhân... nhầm, cá quỷ nha!*
"Chính ngài cũng tiến thủ gì cho cam, còn chê kẻ khác. 'Chó chê mèo lắm lông'!" Hắn lầm bầm một câu.
Tần Lưu Tây lạnh lùng liếc xéo qua.
Đông Phương Quỷ Vương lập tức thẳng lưng, khì khì nịnh nọt: "Thì tại bọn chúng đ.á.n.h mà! Hì hì, với bọn chúng cũng phúc phận đại nhân ngài chống lưng như ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-120-cam-cong-kich-ca-nhan-a-nham-ca-quy.html.]
*Hehe, vuốt m.ô.n.g ngựa c.h.ế.t ai , bảo tính mạng mới là quan trọng!*
Tần Lưu Tây hừ lạnh một tiếng, tốn thêm nước bọt, trực tiếp đem hết thảy chuyện xảy gần đây kể .
Sắc mặt Đông Phương Quỷ Vương xong liền dần trở nên ngưng trọng. Hắn vuốt cằm : "Ý ngài là, chuyện do ác quỷ từ Cửu U gây ? Theo lý mà , trốn thoát khỏi Cửu U chắc chắn trải qua cửu t.ử nhất sinh, nguyên khí đại thương. Kẻ đó nhất định cần lượng lớn tinh khí sinh hồn, hoặc là c.ắ.n nuốt linh hồn quỷ quái để khôi phục thực lực."
Đây cũng chính là những suy đoán của Tần Lưu Tây.
"Thế nhưng, một con ác quỷ khả năng trốn khỏi Cửu U, chắc chắn kẻ lỗ mãng vô não. Nếu loạn ở nhân gian với quy mô lớn, tung tích của kiểu gì cũng đám thối đạo... , là những Huyền môn đại sư quang minh chính đại như ngài phát hiện."
Đông Phương Quỷ Vương uống một ngụm rượu, phân tích: "Lưu đắc thanh sơn tại, bất phạ một sài thiêu (Còn giữ rừng xanh, sợ gì củi đốt). Nếu là , khó khăn lắm mới thoát , thì ngu gì mà đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t. Thực lực hồi phục mà liều, kiểu gì cũng bắt . Cho nên, dù nôn nóng khôi phục nguyên khí đến , thì cũng chỉ dám giấu đầu lòi đuôi, lén lút hành động thôi. Cả và ngài đều hiểu rõ đạo lý 'sống dai' mới là vương đạo mà, đúng ?"
Nhìn xem, đến Quỷ vương quả nhiên cũng chút đầu óc, lời phân tích cũng hợp lý.
Tần Lưu Tây gật đầu: "Cái đầu cũng đến nỗi đàn bà mờ mắt. Có điều, những chuyện xảy gần đây phần bất thường. Nếu do ác quỷ đó, thì chắc chắn là do bọn tà đạo gây rối, nhưng cũng loại trừ khả năng ác quỷ mượn tay bọn tà đạo."
"Ý của đại nhân là?"
"Tất nhiên là bảo ngươi điều tra một chút ." Tần Lưu Tây híp mắt : "Giả sử chuyện là do ác quỷ gây , thì c.ắ.n nuốt kẻ nào mới thể nhanh chóng khôi phục thực lực nhất? Hê, một phương Quỷ vương, chẳng lẽ mạnh hơn hàng vạn con tiểu quỷ ?"
Đông Phương Quỷ Vương khỏi rùng ớn lạnh.
"Nếu do ác quỷ, mà là tà đạo nhúng tay , thì ngươi cũng cẩn thận đấy. Biết kẻ đó bắt tiểu thuộc hạ của ngươi vật tế quỷ thì . Hơn nữa, hiện tại bên phía Thanh Châu cũng phái đạo trưởng xuống núi điều tra. Thế nên ngươi lưu tâm một chút, tránh để bắt nhầm, hoặc đụng ngay nòng súng."
Đông Phương Quỷ Vương nhíu chặt đôi mày rậm, trầm giọng đáp: "Ta hiểu ."
"Quan trọng nhất vẫn là để mắt tới tung tích của con ác quỷ . Nó giấu sâu như , đối với ai cũng là chuyện , nhất là một khi để nó khôi phục thực lực."
Đông Phương Quỷ Vương liền chằm chằm nàng, dò xét: "Đại nhân dự định hỗ trợ Phong Đô Đại Đế bắt con ác quỷ quy án ?"
Tần Lưu Tây lập tức xua tay: "Thôi , ngươi giống ? Mấy cái chuyện ăn cỗ , lội nước theo , tốn công vô ích , chẳng mang lợi lộc gì cho cả."
"Ngài là lòng mang thiên hạ."
"Bỏ bỏ ! Ta , , ngươi đừng mà đội nón cao cho . Ta tuổi nhỏ sức yếu, lấy cái bản lĩnh ôm đồm thiên hạ." Tần Lưu Tây khoát tay ngắt lời: "Được , xong việc thì ngươi , nhớ kỹ lời , tin tức gì lập tức báo ."
"Gọi thì tới, đuổi thì , ngài thật sự lương tâm. Ít nhất cũng thưởng thêm chút gì chứ." Đông Phương Quỷ Vương chỉ chỉ vò rượu trống .
"Một vò còn đủ cho ngươi nhét kẽ răng ? Việc thì xong mà đòi thưởng, ngươi cậy mặt ngươi to chắc!" Miệng thì chê bai, nhưng tay Tần Lưu Tây thoăn thoắt hóa một vò rượu khác.
Đông Phương Quỷ Vương lập tức mừng rỡ mặt. Hắn phẩy tay một cái, "loảng xoảng" một tiếng, bàn bỗng chốc xuất hiện một đống vàng bạc châu báu, trong đó thiếu những món đồ mang đậm khí tức cổ xưa.
Hắn hớn hở : "Chúc mừng nhà đại nhân thêm nhân đinh, đây coi như là chút hạ lễ của ."
Nói xong, hình thoáng cái tan biến hư .
Chuyện mà Tần Lưu Tây nhắc nhở, quả thực thể xem nhẹ. Hắn triệu tập vài vị Quỷ vương khác đến thương nghị, để cùng nâng cao cảnh giác. Ác quỷ của Cửu U... Nếu để nó khôi phục thực lực, chỉ e ngay cả bọn họ cũng là đối thủ.
Cho nên... *Nhân lúc nó đang bệnh, lấy luôn cái mạng của nó!*