ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 121: Ngươi đang dạy ta quy củ sao?
Cập nhật lúc: 2026-07-06 03:06:54
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những năm qua, mỗi dịp Trung thu, Tần Lưu Tây nếu cùng mấy hầu đón lễ ở nhà cũ, thì cũng là bế quan tu luyện trong đạo quán, hoặc khắp nơi hành y cứu . Chưa từng năm nào như năm nay, cả đại gia đình tụ tập đông đủ một chỗ đón tết.
Trời còn sáng, Tần Lưu Tây trở dậy thiền trong phòng. Chờ khi vận hành xong một đại chu thiên, nàng mới thong thả rửa mặt chải đầu, y phục, đó tới chỗ Vương thị để thỉnh an.
Khi nàng đến nơi, Vương thị thức dậy và đang hỏi han Vạn di nương. Tần Minh Thuần nghiêm chỉnh ghế phụ, đôi mắt đen láy cứ chốc chốc đảo ngoài cửa. Vừa thấy Tần Lưu Tây, nó liền theo phản xạ bật dậy.
Tần Lưu Tây liếc nó một cái, bước lên thỉnh an hành lễ với Vương thị cùng Vạn di nương.
"Miễn lễ ." Vương thị mỉm nâng tay.
Tần Minh Thuần thấy Tần Lưu Tây hành lễ xong mới tiến đến mặt nàng, chắp tay cúi chào: "Thỉnh an Đại tỷ tỷ."
"Ừm." Tần Lưu Tây khẽ gật đầu: "Đem bản chữ mẫu của đây."
Thân hình nhỏ bé của Tần Minh Thuần run rẩy, ánh mắt cầu cứu hết Vương thị chuyển sang Vạn di nương: *Cứu con với!*
Vạn di nương vội lảng tránh ánh mắt của con trai, cúi đầu đôi bàn tay mà tự oán tự than: *Đôi tay ngọc ngà thon thả ngày nào giờ thô ráp nhiều , thật đáng thương .*
Vương thị bật : "Mau lấy cho Đại tỷ tỷ con chỉ điểm một chút."
Tần Minh Thuần rũ đầu xuống. *Haizz, chạy đằng trời cũng thoát.*
Nó lê từng bước chân nhỏ nhặt tới chiếc bàn của , cẩn thận lấy bản chữ mẫu mới luyện gần đây. Lại chậm chạp lết về phía nàng, khi đưa còn quên nhắc nhở một câu: "Đại tỷ tỷ, năm nay mới năm tuổi thôi."
Ý là: *Lát nữa tỷ nương tay chút nhé!*
Tần Lưu Tây giật lấy xấp giấy, quét mắt lướt qua một lượt, nhàn nhạt : "Tục ngữ câu 'Nét chữ nết ', chữ khó coi như thế , cảm thấy xứng với cái khuôn mặt tuấn tú của hả?" Nàng đưa tay nhéo má nó một cái.
Tần Minh Thuần mếu máo, bộ dạng sắp đến nơi: "Ngày nào cũng , đến mức tay rút gân luôn . Từ bé đến giờ từng nhiều chữ như thế ."
"Thấy mệt mỏi ?" Tần Lưu Tây hừ lạnh: "Đại ca của , bây giờ như cắm cúi chữ thế cũng chẳng , còn dám ở đây kêu ca uất ức ?"
Toàn Tần Minh Thuần cứng đờ, ngẩng đầu thoáng qua nét mặt đang xót xa của đích mẫu, lắp bắp: "Đệ... ..."
"Viết vẫn vô cùng, hệt như quỷ vẽ bùa. ít nhất cũng thể lờ mờ nhận chữ gì . Luyện tiếp , lúc nào cảm thấy khổ cực, thì tự nhớ câu ." Tần Lưu Tây nhét xấp giấy tay nó.
Tần Minh Thuần nhất thời khấp khởi mừng rỡ: "Vậy là... ngài đang khen ? Sẽ đ.á.n.h chứ?"
Niềm vui đến quá bất ngờ, thật khiến cảm thấy chút chân thực.
"Tiến bộ bằng hột tiêu, thêm nể tình đang là dịp Tết Trung thu, tạm thời tha đánh." Tần Lưu Tây trừng mắt liếc nó: " còn dám thành bộ dạng , thử xem?"
Nàng nắm chặt hai tay, các khớp xương kêu răng rắc.
Khuôn mặt nhỏ của Tần Minh Thuần lập tức tái mét: *Hu hu... Đại tỷ tỷ thật là đáng sợ!*
Vương thị mỉm : "Được , Tây nhi, con cũng đừng dọa nó nữa. Chuyện sách chữ một sớm một chiều là thành tài, cứ từ từ sẽ quen."
"Ta hiểu mà. Ngày thường mẫu nếu thời gian rảnh rỗi, bằng lòng dạy dỗ chút đỉnh cũng là phúc phận của nó . Nếu ngài quả thực rảnh, thì ít cũng rèn giũa để nó lớn lên thành kẻ vô dụng. Không tài hoa, thì khuôn mặt cũng coi như là đường lui cuối cùng của ."
Giọng điệu càng mang vẻ ghét bỏ, lời càng thâm độc bấy nhiêu.
Vương thị trầm ngâm: "Hài t.ử con trai mà lớn lên trong tay nữ nhân cũng . Đợi sang năm mới, tìm học đường ở Ly Thành đưa chúng học ."
Tới lúc đó, nhà họ Tần ngoài chắc cũng đến mức quá gây chú ý nữa.
Tần Lưu Tây thì quan tâm chuyện , tới học đường cũng , mời về nhà dạy cũng chẳng , nàng ý kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-121-nguoi-dang-day-ta-quy-cu-sao.html.]
"Cùng thỉnh an tổ mẫu con thôi." Vương thị dậy.
Viện lạc của Tần lão thái thái đang vô cùng náo nhiệt. Mới sáng sớm chật kín , đám tiểu bối càng là đang xếp hàng quỳ lạy thỉnh an bà.
Khi nhóm của Tần Lưu Tây xuất hiện, ánh mắt của lập tức đổ dồn về phía họ.
Tạ thị thấy nàng, ánh mắt liền né tránh, tay vô thức sờ sờ lên sống mũi, tự dưng thấy ẩn ẩn đau.
Những vị trưởng bối khác thấy nàng, ngoái đám tiểu bối nhà bên cạnh, trong lòng dâng lên cảm giác mất mác và phức tạp.
Tần gia sa sút, từ xuống đều rơi từ mây xuống vũng bùn; từ quý phụ biến thành nhà quê, từ thiên kim tiểu thư nay chẳng khác gì thôn nữ. Thế nhưng khi thấy Tần Lưu Tây, bọn họ cảm giác như Tần gia từng lụi bại. Trên mặt nàng từng xuất hiện vẻ hoang mang sợ hãi, cũng sự khúm núm của kẻ bần hàn. Nàng luôn thẳng lưng vươn cao, phong thái ung dung nhàn nhạt, ánh mắt bễ nghễ, khiến khác chẳng dám trực thị.
Chỉ cần đôi mắt , họ liền cảm giác suy nghĩ trong đầu đều nàng thấu đáo.
Không dám thẳng, bọn họ chỉ đành len lén đ.á.n.h giá. Hôm nay nàng mặc một bộ y phục mới màu lam hồ thủy mà đây họ từng thấy, vạt váy thêu những họa tiết mây lành. Mái tóc đen nhánh chỉ dùng một cây trâm ngọc vấn thành búi đơn giản, tai cũng chỉ đeo độc một chiếc khuyên tai, trông vô cùng thanh đạm và mộc mạc.
Rõ ràng đám bọn họ hôm nay cũng đều mặc y phục mới, trang điểm đoan trang nhất để đến thỉnh an. Vậy mà đem so với Tần Lưu Tây, cảm giác trở thành những chiếc lá xanh nền cho nàng như ?
Vương thị tiến lên thỉnh an Tần lão thái thái, vài câu chúc tụng ngày tết cát tường. Vạn di nương cũng nhún thi lễ, hệt như một con chim sẻ nhỏ rụt rè nép bên cạnh Tần di nương. Tần Minh Thuần thì cung kính quỳ rạp xuống đất dập đầu hành đại lễ, quy củ và lễ tiết vô cùng tiêu chuẩn. Rõ ràng là nó Vương thị âm thầm rèn giũa.
Tần lão thái thái thấy cảnh , trong lòng chua xót đau lòng. Trưởng phòng chỉ vỏn vẹn hai trai một gái, đích trưởng t.ử chân chính hiện đang chịu cảnh lưu đày. Vương thị là vì lo sợ đích t.ử ở nơi Tây Bắc sẽ xảy mệnh hệ gì, nên mới dồn hết tâm huyết đứa con thứ xuất ? Hay đây là cách bà phòng hờ chuẩn , bồi dưỡng thêm một gốc rễ vững chãi khác cho trưởng phòng phòng ngừa vạn nhất?
Bất luận là lý do nào, hành động của Vương thị đều khiến khác thể chê .
"Đứng lên ."
Lần tới phiên Tần Lưu Tây. Nàng cũng chỉ đặt tay bên hông, khụy gối, một tiếng thỉnh an lập tức thẳng dậy. Còn chuyện dập đầu ?
Hoàn !
"Đại tỷ tỷ, theo lý tỷ quỳ xuống dập đầu với tổ mẫu mới đạo chứ." Một giọng ồm ồm như vịt đực vang lên, mang theo sự bất mãn rõ rệt.
Tần Lưu Tây sang , nhướng mày. Ây da, hôm nay cái chức "Vệ đạo sĩ bảo vệ quy củ" đổi sang nam đinh đảm nhận .
Nhìn hai hàng lông mày của Tần Minh Kỳ chau thành một cục, ánh mắt tràn đầy sự khó chịu, vẻ như nàng phạm chuyện gì tổn hại thanh danh lắm bằng, thật là nực .
Tần Lưu Tây còn kịp lên tiếng, Tần Minh Nguyệt vội vã đỡ lời, giọng điệu dịu dàng: "Tam , Đại tỷ tỷ lẽ am hiểu những lễ nghi , đừng trách móc tỷ . Dù thể Đại tỷ tỷ cũng ."
Nghe xem, quan tâm chu đáo dâng hẳn một con d.a.o chĩa thế , lương thiện lắm ?
Tần Lưu Tây mỉm : "Vẫn là Nhị hiểu , quan tâm , sức khỏe yếu, đa tạ nhé. Nếu thể dập đầu với tổ mẫu, thì tỷ tỷ đây càng cảm kích hơn."
Đến đây , tỷ tỷ ban cho một cơ hội để tỏa sáng cái hào quang Thánh mẫu lương thiện của đấy!
Tần Minh Nguyệt sững , nhẹ giọng đáp: "Đại tỷ tỷ, là hợp lễ nghi."
" , gì chuyện dập đầu mà cũng thể chứ! Đại tỷ tỷ, tỷ thì bây giờ học là . Tần gia chúng vốn là dòng dõi thi thư lễ nghi, tỷ là cô nương của Tần gia, còn là đích trưởng nữ của trưởng phòng. Nếu học những lễ nghi , chẳng sẽ liên lụy Đại bá mẫu mang tiếng là dạy dỗ con cái ?" Tần Minh Kỳ hếch cằm lên, chắp tay lưng, thao thao bất tuyệt.
Tần Lưu Tây bắt đầu thấy phiền phức . Nàng tắt nụ , lạnh lùng liếc Tần Minh Kỳ: "Cho nên bây giờ ngươi đang dạy quy củ đấy hả?"
Tần Minh Kỳ định mở miệng đáp, nàng bồi thêm một câu:
"Ngươi nghĩ là cái thá gì?"