ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 131: Bậc thầy vừa ra tay
Cập nhật lúc: 2026-07-06 03:12:27
Lượt xem: 37
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nửa đời của Vu Khâu Tài, lẽ bao giờ may mắn như ngày hôm nay, khi gặp Tần Lưu Tây tự tiến cử, còn đưa nàng trong phủ.
Ai mà ngờ , một thiếu niên tuổi còn trẻ măng ngang hàng con , vô danh tiểu , mang đến cho ông một niềm kinh hỉ lớn đến ?
"Ngươi cái gì?" Vu Khâu Tài cứ ngỡ cũng giống như con gái, mắc chứng điên loạn . Nếu thì ông tên tiểu t.ử ông sắp cha chứ?
Tần Lưu Tây mỉm chắp tay: "Ta sớm chúc mừng đại nhân ."
Vu Khâu Tài chớp chớp mắt, về phía Vu phu nhân đang mỹ nhân tháp, nhất thời phản ứng kịp. Ngược , ma ma và hai đại nha bên cạnh phu nhân mừng rỡ mặt: "Chúc mừng lão gia, hạ hỉ lão gia."
Trời ạ, thì là phu nhân hỉ. Đã mười một năm , trong phủ cuối cùng cũng sắp thêm tiểu chủ t.ử mới.
"Ta sắp cha , lão t.ử sắp cha?" Đầu óc Vu Khâu Tài ong ong, bỗng nhiên gào lên một tiếng, nhảy cẫng lên tại chỗ hai cái, như ác lang vồ mồi lao về phía mỹ nhân tháp.
Ma ma và nha sợ tới mức mặt mày tái mét, vội vàng cản , kinh hoảng : "Lão gia, , vạn ! Phu nhân đang mang thai, thể yếu ớt chịu nổi sự va chạm mạnh !"
"À, đúng, đúng, đúng, ." Vu Khâu Tài ngây ngô gãi đầu, sang Tần Lưu Tây: "Tiểu tử, , đại sư? Ngươi chẳng là đạo sĩ , còn cả chẩn bệnh? Phu nhân thai, là ngươi tính toán ?"
"Đại nhân, mười học đạo thì chín y thuật, huyền môn cũng tinh thông y thuật. Nếu bản lĩnh , dám tự tiến cử mặt ngài? Bất quá tướng mạo đại nhân, T.ử nữ cung phong nhuận ửng đỏ, đích thị là tướng mạo sắp thêm đinh. Sự thật chứng minh, lầm, Vu phu nhân quả thực m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng, chỉ là tháng sinh còn nhỏ mà thôi."
"Ây da, kỳ nguyệt sự của phu nhân quả thật qua mấy ngày . Gần đây tiểu thư đổ bệnh, nô tỳ nhất thời chú ý tới, xin lão gia thứ tội." Ma ma bộ quỳ xuống.
Vu Khâu Tài xua tay: "Thôi bỏ , dạo phu nhân cũng tự chú ý, trong phủ rối ren, miễn tội sơ suất cho các ngươi. từ nay về , cẩn thận hầu hạ phu nhân. Nếu còn phục vụ chu đáo, sẽ đem bán hết ngoài."
"Vâng, thưa lão gia."
Vu Khâu Tài lúc mới sang Tần Lưu Tây, xoa xoa tay lúng túng hỏi: "Cái đó, đại sư, ngài xem phu nhân vẫn còn đang ngất xỉu, thể ..."
Tần Lưu Tây xua tay, tiến đến ấn nhẹ huyệt nhân trung của Vu phu nhân. Đối phương liền từ từ tỉnh , mờ mịt hỏi: "Ta... thế ?"
"Phu nhân, chúc mừng phu nhân, ngài hỉ ." Ma ma vui mừng báo tin.
Vu phu nhân "a" lên một tiếng, hỉ?
Bà vô thức xuống bụng , hỉ, tức là bà m.a.n.g t.h.a.i ?
Vu phu nhân bật định dậy, nhưng đầu choáng váng một trận, bất giác rên nhẹ thành tiếng.
"Phu nhân, nàng đừng gấp, cẩn thận một chút." Vu Khâu Tài đích đỡ bà, : "Đại sư , cái t.h.a.i còn nhỏ, thể lao lực ."
Đại sư?
Vu phu nhân lúc mới nhận trong phòng thêm một lạ mặt, là một vị tiểu công t.ử tuổi đời còn trẻ. Đây là đại sư ?
"Phu nhân, vị là đạo trưởng của Thanh Bình quan. Ta khỏi cửa thì gặp ngài ..." Vu Khâu Tài liền kể tóm tắt đầu đuôi sự việc.
Vu phu nhân hai tay ôm lấy bụng, Tần Lưu Tây, đôi môi mấp máy run rẩy hỏi: "Ta... thực sự t.h.a.i ?"
Tần Lưu Tây mỉm gật đầu: "Đã hơn một tháng , do t.h.a.i nhi còn nhỏ, nếu phu nhân tin , đợi mấy ngày nữa cái t.h.a.i lớn hơn chút, thể mời đại phu tới bắt mạch ."
"Còn đợi tháng gì nữa, ngay bây giờ! Cát Cánh, ngươi bảo Vu quản gia lập tức đến Trường Sinh Điện mời đại phu về bắt mạch cho phu nhân!" Vu Khâu Tài lớn giọng lệnh.
Vu phu nhân tức c.h.ế.t, vỗ mạnh lên tay ông, trách móc: "Gấp cái gì chứ? Đại sư chẳng cũng cái t.h.a.i còn nhỏ , đợi mấy ngày nữa thì khác gì ."
Thật là một tên ngốc! Tần Lưu Tây vẫn đang sờ sờ ở đây, ông mời khác đến, khác nào vả thẳng mặt ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-131-bac-thay-vua-ra-tay.html.]
Bà Tần Lưu Tây, ngượng ngùng : "Đại sư, mong ngài đừng để bụng. Lão gia nhà là kẻ thô lỗ, uyển chuyển, ông cũng chỉ là quá sốt ruột cho sức khỏe của chứ cố ý nghi ngờ bản lĩnh của ngài ."
"Không , Vu đại nhân cũng chỉ là quan tâm phu nhân thôi." Tần Lưu Tây điềm nhiên đáp: "Phu nhân nhiều năm từng sẩy thai, cũng là khó đậu thai, nay mang giọt m.á.u , là phúc phận. gần đây phu nhân tâm trạng u uất, buồn phiền bất an, điều chẳng hề cho việc dưỡng thai. Xin phu nhân hãy cố gắng nới lỏng tâm trí."
Vu phu nhân cả kinh, chuyện mà cũng ? Bà sang tâm phúc ma ma, thấy bà lắc đầu, trong lòng liền thêm mấy phần kính phục đối với Tần Lưu Tây, bèn : "Đại sư, hẳn là ngài cũng lão gia nhà kể về bệnh tình của nữ nhi... Ta , xót xa mà hoảng hốt vô lực, cầu xin đại sư cứu lấy con . Nếu nó mệnh hệ gì, e là cũng chẳng thể giữ nổi cái t.h.a.i ."
Nói đoạn, bà sốt ruột đến rơi nước mắt.
"Ôi phu nhân, nàng đừng nữa. Đại sư đích tới đây, chắc chắn sẽ cách." Vu Khâu Tài thấy phu nhân liền cuống cuồng cả lên. Ông sang Tần Lưu Tây, chắp tay khẩn khoản: "Đại sư, là do mắt tròng, mong ngài lượng thứ bỏ qua. Cô nương nhà ..."
Tần Lưu Tây mỉm ngắt lời: "Dẫn đường ."
Đây là ý gặp Vu tiểu thư .
Vu Khâu Tài vội vàng đỡ thê t.ử dậy, hai cùng hướng về sương phòng bên cạnh, đó chính là khuê phòng của nữ nhi họ.
Kết quả là, còn bước tới nơi, một trận gió điên cuồng la hét ầm ĩ lao ngoài.
"Điệp nhi!" Vu phu nhân nhũn cả hai chân, ngã khụy phu quân. Bà đương nhiên nhận giọng đó, nữ nhi phát bệnh .
Bóng đầu tóc rũ rượi lao . Tần Lưu Tây đưa tay chắn ngang, chuẩn xác tóm lấy cánh tay đối phương, mượn thế kéo lôi luôn nàng lòng.
Vu tiểu thư la hét chói tai, vặn vẹo vùng vẫy, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm.
"Điệp nhi!" Vu phu nhân run rẩy gọi, nhưng đáng tiếc đối phương chẳng lọt tai chữ nào.
Tần Lưu Tây nhanh tay điểm mạnh huyệt ma của Vu tiểu thư. Đối phương lập tức mềm nhũn , ngã gục xuống, chẳng thể kháng cự thêm nữa.
Mấy v.ú già khỏe mạnh liền xông lên, đỡ lấy Vu tiểu thư.
Tần Lưu Tây dáng vẻ ngây ngốc, nước dãi chảy đầm đìa của tiểu cô nương, dặn dò: "Bế trong ."
Bậc thầy tay, liền ngay thật giả.
Thấy Tần Lưu Tây chỉ một chiêu chế ngự đứa con gái đang phát điên, hai vợ chồng Vu Khâu Tài liền nhen nhóm lên tia hy vọng, vội vã theo nàng bước phòng.
Vu tiểu thư đặt giường, đôi mắt đờ đẫn chằm chằm lên đỉnh màn, hình bất động.
"Đại sư, chuyện ...?" Vu phu nhân vô cùng lo lắng.
Tần Lưu Tây : "Ta bắt mạch ."
Thấy bộ dạng xí t.h.ả.m hại của Vu tiểu thư đều lọt mắt Tần Lưu Tây, lúc cũng chẳng còn nề hà cái gọi là nam nữ thụ thụ bất cần bình phong che chắn gì nữa.
Nha lấy một chiếc khăn mỏng phủ lên cổ tay Vu tiểu thư.
Tần Lưu Tây liếc nàng một cái, cũng chẳng để tâm, ấn tay xuống bắt mạch. Sau đó nàng cẩn thận quan sát hai mắt của Vu tiểu thư, hỏi ngày sinh tháng đẻ.
Vu Khâu Tài chút nghi ngờ, hỏi: "Việc ... còn hỏi cả bát tự ? Cô nương nhà , lẽ nào thực sự là trúng tà, ma quỷ nhập ?"
Vu phu nhân lườm ông một cái, trực tiếp rõ bát tự của nữ nhi.
Tần Lưu Tây bấm đốt ngón tay tính toán một lát, mới mỉm đáp: "Trúng tà, cũng chút liên quan, nhưng tà ma nhập xác."