ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 132: Quỷ Môn Thập Tam Châm

Cập nhật lúc: 2026-07-06 03:12:28
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vu Khâu Tài và phu nhân nhà đều chút khó hiểu, quỷ nhập, gọi là trúng tà?

 

“**Bát tự** của Vu tiểu thư thuộc âm, nên dễ thấy những thứ mà khác thấy. Nghĩ hồi nhỏ, hai vị cầu bùa bình an cho cô đeo đúng ?”

 

"Ây da, đúng là thật." Vu phu nhân tiến lên, từ trong cổ áo con gái kéo một sợi dây đỏ, bên treo một mặt ngọc hình trăng lưỡi liềm. Bà : “Miếng ngọc bài là từ khi Điệp nhi chào đời, con bé cứ rả rích ngừng ngày đêm. Hai vợ chồng đưa con lên chùa lạy Phật, sư trụ trì tặng cho. Ngài bát tự của đứa trẻ nhẹ, đeo ngọc phù thể giúp tà tuế bất xâm. Cũng kỳ lạ thật, từ lúc đeo ngọc trăng lưỡi liềm là con bé nữa, cứ thế đeo mãi. Nuôi dưỡng bao năm nay ngọc cũng khá bóng bẩy, bản con bé cũng thích nên từng tháo .”

 

Tần Lưu Tây liếc mặt ngọc trăng lưỡi liềm , bên khắc một chữ Phạn, liền gật đầu: “Là chữ Phạn, xem vị đại sư cũng là công đức mang theo bên , đích gia trì khai quang nên chứa Phật tính.”

 

Hai vợ chồng mừng rỡ, nhưng ngay đó nhíu mày: “ thưa đại sư, nếu ngọc phù bảo vệ, tại tiểu nữ nhà vẫn trúng tà?”

 

"Không trúng tà, là **đụng tà**." Tần Lưu Tây giải thích: “Bát tự của nàng nhẹ, vốn dĩ dễ thấy những thứ sạch sẽ hơn thường. E là nàng vô tình đụng thứ , dọa sợ, dẫn đến việc rớt mất một hồn.”

 

Thân thể Vu phu nhân run lên bần bật: “Rớt mất hồn ?”

 

“Con ba hồn bảy phách, ba hồn gồm **Thiên, Địa, Mệnh**. Địa hồn chủ tinh thần, thuộc dương. Địa hồn của nàng mất nên tinh thần mới hoảng hốt, từ đó phát sinh chứng bệnh điên rồ mà các vị lầm tưởng. Bát tự của nàng vốn nhẹ, rớt mất Địa hồn, nếu ngọc phù bảo vệ, e là dạo sớm tà ma nhập xác .”

 

Đừng là Vu phu nhân, ngay cả một đại nam nhân như Vu Khâu Tài xong những lời cũng đổ mồ hôi hột hai bên thái dương. Ông nuốt nước bọt, liếc cô con gái vẫn đang ngây dại giường, khẩn khoản: “Đại sư, ngài nhất định cứu lấy cô nương nhà , giúp con bé tìm hồn phách nhé.”

 

“Ông cứ yên tâm.”

 

Tần Lưu Tây đầu, bảo Kỳ Hoàng – cũng đang cải trang nam giới – chuẩn . Nàng cho những phận sự lui ngoài, đó lập hương án, đốt nhang hóa bùa.

 

"Đi lấy một bộ quần áo của tiểu thư đến đây." Tần Lưu Tây dặn dò Vu phu nhân: “Lát nữa phu nhân hãy đích gọi hồn.”

 

“A, .”

 

Vu phu nhân tự lấy một món đồ của con gái, nắm chặt trong tay hỏi: “Đại sư, cần đợi đến tối ? Trước đây chúng mời bà đồng đến, họ đều đợi đến tối mới bắt đầu phép.”

 

"Không cần, hồn chắc xa ." Tần Lưu Tây an ủi, dán một lá linh phù lên đầu giường Vu tiểu thư.

 

Vu phu nhân và phu quân , trong lòng chút căng thẳng. Đợi chuẩn xong xuôi, Tần Lưu Tây mới dẫn họ ngoài phòng. Nàng đốt thêm một lá bùa gọi hồn, nâng ba nén nhang thanh khiết lạy ba lạy, miệng lẩm nhẩm chú:

 

> “Đãng đãng du hồn, hà xứ lưu tồn; Tam hồn tảo giáng, thất khiếu vị lâm... Thiên môn khai, Địa môn khai, thụ mệnh đồng t.ử tống hồn lai. Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh!”

 

>

 

Nàng về phía Vu phu nhân: “Gọi tên của nàng .”

 

Vu phu nhân căng thẳng tột độ, hai tay nắm chặt bộ quần áo bắt đầu gọi tên Vu tiểu thư, gọi hết đến khác.

 

như Tần Lưu Tây , hồn của Vu tiểu thư xa. Rất nhanh đó, nó mờ mịt men theo âm thanh gọi mà bay về.

 

"Về ." Tần Lưu Tây thấy , lập tức cầm nén nhang dẫn hồn đưa Địa hồn trong quy vị.

 

Địa hồn nhập đúng vị trí, Vu tiểu thư liền giật b.ắ.n . Sau một thoáng mờ mịt, nàng đột nhiên vung vẩy hai tay, hét lên chói tai: “A a! Nương, quỷ! Có nhiều quỷ quá!”

 

"Đại sư, chuyện ...!" Vu phu nhân gấp gáp tột độ.

 

Tần Lưu Tây xua tay, ấn nhẹ một cái ma huyệt của Vu tiểu thư, cúi thì thầm vài câu chú ngữ bên tai nàng. Thấy nàng dần yên tĩnh , Tần Lưu Tây mới bắt mạch nữa chọn huyệt, dùng ngón tay vê kim châm bạc đ.â.m chéo xuống **Quỷ Cung** (tức huyệt Nhân Trung), kim đ.â.m sâu ba phần. Ngay đó là **Quỷ Tín** (huyệt Thiếu Thương), **Quỷ Lũy** (huyệt Ẩn Bạch), động tác châm kim chuẩn xác và cực kỳ chớp nhoáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-132-quy-mon-thap-tam-cham.html.]

Vu Khâu Tài và Vu phu nhân mà bối rối vô cùng. Chẳng gọi hồn về , còn dùng kim châm?

 

vì sợ phiền Tần Lưu Tây, hai cũng dám hé răng hỏi nửa lời, chỉ dìu một bên chăm chú quan sát.

 

Tần Lưu Tây hạ kim nhanh, bóng kim lướt như bay. Đợi đến khi những mũi kim đều cắm xuống mấy huyệt vị quan trọng, nàng nâng kim lên một chút, đ.â.m xuống , đó mới buông tay.

 

Cũng may hai vợ chồng Vu Khâu Tài trong nghề. Nếu đổi thạo nghề y, ví dụ như vị thần y Đỗ Nhâm lừng danh , thì đương nhiên sẽ nhận châm pháp của Tần Lưu Tây chính là **"Quỷ Môn Thập Tam Châm"** với kỹ năng xuất thần nhập hóa trong truyền thuyết.

 

Thấy Tần Lưu Tây thu tay, Vu phu nhân dè dặt hỏi: “Đại sư, hồn về , vì ngài còn dùng kim châm?”

 

Tần Lưu Tây sang , mỉm đáp: “Cái gọi là *bách tà điên cuồng sinh bệnh*, mắc bệnh thì tự nhiên chữa trị. Hồn dù gọi về, nhưng vẫn định hồn khai khiếu. Ta châm cứu cho nàng cũng là để định hồn và củng cố dương khí. Dù nàng cũng mất hồn mất mấy ngày, do dương khí đủ nên mới phát sinh chứng hoảng tưởng. Muốn hồn hòa hợp với hai hồn bảy phách còn , tất nhiên bồi đắp đủ dương khí. Dương khí đầy đủ thì chứng hoảng tưởng tự nhiên sẽ khỏi.”

 

Hai cứ như lọt sương mù, nửa hiểu nửa . họ đó đều là chuyện , vẻ đáng tin cậy hơn hẳn những vị đại phu đây từng mời đến, nhất thời trong lòng cũng yên tâm phần nào.

 

Trong lúc chờ lưu kim, Tần Lưu Tây bàn kê vài đơn t.h.u.ố.c theo kinh phương. Đơn kê xong, nàng liền rút kim, day day nhẹ lên vết châm. Chẳng bao lâu , Vu tiểu thư liền từ từ tỉnh .

 

“Điệp nhi?”

 

“Cha, nương? Sao ở đây thế?”

 

Vu Khâu Tài mừng rỡ vạn phần, vội : “Điệp nhi, con chứ?”

 

"Nữ nhi thì thể chuyện gì?" Vu tiểu thư tính tình vốn kiêu ngạo, đang thắc mắc thì bỗng nhớ điều gì, sắc mặt đại biến, la lên: “Quỷ! Có nhiều quỷ lắm, cha ơi, nữ nhi thấy nhiều quỷ.”

 

"Đại sư..." Vu phu nhân ấp úng, thất thường thế .

 

Tần Lưu Tây nâng tay lên hiệu, nhẹ nhàng hỏi: “Những thấy, bọn họ trông như thế nào, ? Đừng sợ, kể , .”

 

Giọng của nàng vô cùng êm tai. Vu tiểu thư dần bình tĩnh , nghiêng đầu, đáp: “Hình như cũng gì con. Lúc đó đang ở trong sân ngắm trăng, thì thấy họ xếp hàng tăm tắp trôi về phía đông, giống như dẫn đường ở phía . Làm sợ c.h.ế.t khiếp! Ta hét lên một tiếng, bọn họ còn sang , mặt mày trắng bệch... ngất luôn. Tỉnh thì thấy .”

 

Tần Lưu Tây bừng tỉnh hiểu . E là lúc những linh hồn mất tích triệu hồi, ồ ạt ngang qua chỗ của nàng. Vừa vặn nàng thấy nên mới dọa cho rớt mất một hồn. Cũng may nhờ ngọc phù, nếu thì mấy cô hồn chiếm đoạt thể xác .

 

Sắc mặt Vu phu nhân xong liền trắng bệch.

 

"Không , bọn họ chỉ là ngang qua để đầu thai, ý hại , cô cần sợ. Cô xem, chẳng cô vẫn đang đây bình yên vô sự đó ?" Tần Lưu Tây mỉm dối để trấn an, đưa thêm cho nàng một lá bùa bình an: “Lá bùa hộ mệnh , hãy bỏ túi thơm đeo sát bên nhé.”

 

Vu tiểu thư ngước khuôn mặt tuấn tú của Tần Lưu Tây, chớp chớp mắt. Nàng đỏ mặt cầm lấy lá bùa, mang chút thẹn thùng thiếu nữ hỏi: “... nhưng ngài là ai ? Sao ngài ở trong khuê phòng của ?”

 

Vu phu nhân thấy vẻ mặt của con gái: “!”

 

Tần Lưu Tây điềm nhiên đáp: “Ta là đạo trưởng của Thanh Bình Quan.”

 

“Đạo trưởng... ai cũng dung mạo tuấn tú thế ?”

 

Vu Khâu Tài, nãy giờ mới kịp nhận vấn đề: “...”

 

*Khoan , phong cách câu chuyện xoay chuyển nhanh đến ?*

 

 

 

 

 

Loading...