ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 136: Đại tiểu thư tâm tư rất tỉ mỉ

Cập nhật lúc: 2026-07-06 03:12:33
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối với việc sớm tối thỉnh an thế , Tần Lưu Tây cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cứ đến một thở dài một , nhớ lúc tự do bao. Nàng nghĩ xem nên tìm một cái cớ dọn ngoài, tránh khỏi mấy quy củ rườm rà .

 

Tuy nhiên, suy nghĩ mới lóe lên dập tắt. Khỏi cần nghĩ cũng , chắc chắn sẽ cho phép.

 

Tần Lưu Tây ngáp một cái, chợt nhận một ánh mắt đang . Nàng men theo tầm mắt sang, thì là thằng nhóc Tần Minh Kỳ đang chằm chằm, khỏi nhướng mày.

 

Tần Minh Kỳ ánh mắt né tránh, lảng chỗ khác.

 

Thật vô vị.

 

mà thằng nhóc thế mà mách lẻo , thấy lão thái thái cũng chẳng trách mắng nàng câu quy củ nào.

 

"Đều về hết ." Tần lão thái thái cho lui xuống, mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

 

Tần Lưu Tây dậy, nhún gối hành lễ xoay rời .

 

“Tây nhi.”

 

Tần Lưu Tây dừng bước, xoay , thấy Vương thị và Tạ thị cùng bước . Tạ thị liếc nàng một cái dẫn mấy đứa trẻ rời .

 

“Mẫu việc gì ?”

 

Vương thị cùng nàng ngoài, : “Là nhị thẩm của con, rủ ngày mai chùa lạy Phật, cũng để cầu bình an cho tổ phụ con và mấy bọn họ.”

 

Thực đây chỉ là cớ. Tạ thị cảm thấy dạo việc đều suôn sẻ, trực giác mách bảo những lời Tần Lưu Tây đều là thật, nên mới lễ Phật giải hạn.

 

Tần Lưu Tây lập tức thấu điểm mấu chốt, : “Mấy việc mẫu cứ tự sắp xếp là , bảo Lý thúc chuẩn xe ngựa là xong.”

 

"Thực Thanh Bình Quan." Vương thị : “ nhị thẩm con, nay tin Phật, cho nên...”

 

“Không cả, hương hỏa của chùa Vô Tướng cũng vượng, khách hành hương đông đúc, đến đó cũng .”

 

Vương thị tiếp: “Còn một việc nữa, dạo nữ quyến trong nhà đều một ít khăn tay, túi thơm. Ta định bảo Lý tổng quản mang đến mấy cửa tiệm gửi bán, cũng đổi chút tiền tiêu vặt.”

 

Tần Lưu Tây gật đầu: “Mẫu cứ bảo ông mang đến thương hành Tiền Ký gửi bán . Trước đây vải vóc đồ đạc trong nhà cũng đều mua ở đó. Đông gia nhà họ từng chịu ân huệ của con, chắc chắn sẽ ăn bớt quá nhiều tiền hoa hồng .”

 

“Là con từng khám bệnh cho nhà họ ?”

 

.”

 

Trong lòng Vương thị hiểu rõ, bèn : “Cũng là năm nay sẽ khó khăn một chút. Hiện giờ nhà mua một điền trang nhỏ, sang năm thể thu hoạch chút lương thực. Còn nữa, đại cô mẫu của con, hôm nay cũng bảo tìm một công việc phụ giúp ở một quán ăn, ngày mai sẽ bắt đầu .”

 

"Làm công phụ việc? Đó là công việc cực nhọc, bà nay luôn sống trong nhung lụa, liệu ?" Tần Lưu Tây nhíu mày : “Bà , trong nhà cũng chẳng thiếu miếng ăn của con bà .”

 

"Đại cô mẫu của con là nữ nhi thứ xuất, từ nhỏ ruột mất, tính tình ngoan ngoãn. Lão thái thái thương xót nên mang bên nuôi dưỡng mấy năm, đến tuổi thì gả cho thứ trưởng t.ử của Tống gia." Vương thị nhàn nhạt kể: “Bà gả Tống gia mười mấy năm, chỉ sinh hai mụn con gái. Mẹ chồng và phu quân sớm ý kiến. vì kiêng dè tổ phụ con quan tam phẩm, bọn họ mới dám *sủng diệt thê*, cũng coi như áp chế Tống gia. Thế nhưng cũng thể cấm cản nạp sinh con đúng ? Vậy nên đám con thứ cứ lượt đời, bà cũng chỉ c.ắ.n răng nuốt m.á.u trong. Nào ngờ Tống gia nhẫn tâm đến mức, nhà sụp đổ, liền lập tức đuổi cả ba con bọn họ khỏi cửa.”

 

“Trở về Tần gia cũng chỉ là một con đường lùi, chẳng thiếu bát cơm cho mấy con. tương lai hai vị biểu của con còn bàn chuyện cưới hỏi. Cho dù tổ mẫu con hứa chuẩn một phần đồ cưới, nhưng nhà nay sa sút, cũng chẳng thể đông sơn tái khởi . Dù hứa hẹn thì cũng cho bao nhiêu? Suy cho cùng, bọn họ mang họ Tống. Cô mẫu con dám liều mạng ngoài bươn chải, cũng là vì nghĩ đến điểm , gom góp đồng nào đồng .”

 

Con gái lấy chồng như bát nước hắt . Tần gia thể dung nạp hưu như bà về nhà, là Tần gia còn nể tình nghĩa. Chứ gặp nhà đẻ tàn nhẫn thực sự, ai mà thèm quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của ngươi?

 

Tần Mai Nương cũng hiểu rõ điều , nên mới dám Tần gia, quyết tự tích cóp chút tiền riêng cho mấy con, để còn chỗ dựa.

 

“Thế thì còn mạnh mẽ hơn nhị thẩm nhiều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-136-dai-tieu-thu-tam-tu-rat-ti-mi.html.]

 

Vương thị trách móc lườm nàng một cái.

 

“Chẳng vẫn còn một vị tiểu cô mẫu ?”

 

"Tiểu cô mẫu đó của con là con gái út do tổ mẫu con sinh muộn, gả cho danh gia vọng tộc họ Lưu ở Đông Bắc. Tần gia xảy chuyện quá đột ngột, tin tức truyền , cũng bên đó nhận . Nếu nhận , tình cảnh của bà bây giờ !" Vương thị thở dài: “Tiểu cô mẫu của con tên thật là Tần Anh, vì là con gái út nên cưng chiều từ nhỏ, tính tình cũng cương liệt. Năm nay bà mới mười chín tuổi, xuất giá hai năm, vẫn con cái. Bây giờ Tần gia sa sút, Lưu thị sẽ đối xử với bà thế nào.”

 

Nói đến đây, bà than một tiếng: “Con xem , con mới lớn chừng nào, mà than thở mấy chuyện phiền lòng với con. Thật kỳ lạ, chuyện với con, luôn cảm thấy vô cùng thoải mái.”

 

Cùng Tần Lưu Tây tiếp xúc nhiều, nhưng cứ mở lời là bà luôn cảm giác đang chuyện với một tiểu bối, mà là cùng vai vế, thật sự kỳ lạ.

 

"Mẫu thì con cứ thôi." Tần Lưu Tây nhạt.

 

Một cơn gió lạnh thổi qua, Vương thị rùng một cái, : “Cũng còn chuyện gì khác, con về viện nghỉ ngơi .”

 

Tần Lưu Tây nhún gối hành lễ, thấy bà mặc đồ khá mỏng manh, bèn : “Thành Ly bốn bề là núi, thu đông sẽ lạnh hơn nhiều. Bây giờ thu , mẫu nên may thêm hai chiếc áo choàng để giữ ấm chắn gió, kẻo nhiễm lạnh. Nếu đủ vải, cứ bảo Lý tổng quản ghi sổ mua thêm là .”

 

“Được.”

 

Tần Lưu Tây lúc mới khẽ gật đầu, xoay rời .

 

Vương thị theo bóng lưng nàng xa, khóe môi thoáng nét .

 

"Thái thái, đại tiểu thư trông vẻ lạnh nhạt, nhưng tâm tư tỉ mỉ, đối với cũng tôn trọng và quan tâm." Thẩm ma ma tiến lên đỡ bà, chạm bàn tay lạnh ngắt, tiếp: “Lão nô từ sớm là dùng tơ lụa và vải bông dệt đó may thêm hai chiếc áo choàng, cứ nhất quyết nhường cho bọn họ . Ôi, cũng nghĩ xem, bản cũng chỉ là trần mắt thịt.”

 

“Làm đương gia dễ dàng gì, chuyện gì cũng lo cho , chẳng để nắm thóp mà đàm tiếu ? Ta cũng lười cãi vã đôi co với nàng , mệt mỏi lắm. Có thời gian rảnh rỗi đó, thà uống thêm ngụm còn hơn?”

 

'Nàng ' ở đây là ai, cần cũng tự hiểu.

 

Thẩm ma ma thở dài: “ cũng thể cứ để chịu rét như mãi .”

 

"Ừ, lát nữa lấy miếng vải bông may một lớp lót , dù cũng khỏi cửa, cần quá quá quý giá, thể cản gió là ." Vương thị gật đầu đáp.

 

Bây giờ trong nhà tính là đông, nam nhân đều đày, nha cũng chẳng còn mấy . Vương thị bèn dẫn Vạn di nương và Tần Minh Thuần chuyển về sống chung trong một viện. Bà ở phòng chính, Vạn di nương ở Đông sương phòng, còn Tần Minh Thuần ở Tây sương.

 

Chỉ là nhóm Vương thị ngờ tới, mới về đến viện, kiểm tra xong bài tập của Tần Minh Thuần, Kỳ Hoàng bưng một bọc đồ lớn tới.

 

"Đại thái thái." Kỳ Hoàng nhún gối hành lễ, đặt tay nải lên bàn, hai tay để bụng, cung kính : “Tiểu thư nhà sai nô tỳ mang đến mấy bộ y phục và xấp vải. Đều là những mẫu mã và kiểu dáng mà tiểu thư mấy ưa thích, cứ cất mãi trong rương, nay mang sang để đại thái thái xem xét xử lý.”

 

Vương thị sững một chút.

 

“Nô tỳ xin cáo lui.”

 

Sau khi Kỳ Hoàng rời , Thẩm ma ma tiến lên mở bọc tay nải , lật những thứ gọi là 'y phục' xếp ngay ngắn ở cùng xem, ánh mắt kinh ngạc sang Vương thị.

 

Đây nào y phục bình thường, rõ ràng là áo choàng (phi phong), còn là loại lót lông chồn màu xanh ngọc, còn cả áo choàng tay (đẩu phong). Mà ở cùng, thậm chí còn hai chiếc áo lông vũ lớn (đại xưởng) vô cùng dày dặn, ấm áp.

 

Khóe mắt Vương thị thoáng ươn ướt: “Đứa trẻ ...”

 

 

 

 

 

 

Loading...