ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 137: Lấy lòng
Cập nhật lúc: 2026-07-06 03:12:34
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Tạ thị khoác chiếc áo choàng mới may . Vừa thấy Vương thị xe ngựa mặc chiếc áo choàng lông chồn mới tinh, sắc mặt bà liền đổi mấy .
“Đại tẩu, chiếc áo choàng ...”
Vương thị sắc mặt của bà , liền trong lòng bà đang nghĩ gì, mỉm nhạt: “Đêm qua Tây nhi sai nha mang tới, chắc là thấy ăn mặc mỏng manh, con bé cũng thật hiếu tâm.”
*Lại là Tần Lưu Tây tặng ?*
Tạ thị liếc cây trâm ngọc đầu Vương thị, giọng chua loét : “Đại tẩu đúng là phúc khí. Con bé Lưu Tây từ nhỏ đưa đến nhà cũ, theo lý mà thì tình cảm với tẩu cũng sâu đậm, mà hiếu thuận với tẩu, chuyện gì cũng hiếu kính tẩu. Ngay cả ruột của nó cũng chẳng phúc khí .”
Chua ngoa thì chớ, còn mỉa mai!
Vương thị : “Luận về phúc khí, thể so với , mấy đứa con đều hầu hạ ở bên cạnh.”
Tạ thị sửng sốt một chút, nhanh vui vẻ trở , chỉ là dám bộc lộ mặt, chỉ : “Đại tẩu cũng đừng quá đau lòng, chuyện sẽ lên thôi.”
, hiếu kính nhiều đến mấy thì chứ, con trai ruột cũng ở bên cạnh hầu hạ .
"Ừm. Đi thôi, khởi hành thì muộn mất." Vương thị dẫm lên bậc bước lên xe ngựa.
Tạ thị vội vàng cũng theo lên.
Trong phủ, Tần Lưu Tây tu luyện xong thì tin Tống Ngữ Yên đến.
“Lưu Tây biểu tỷ, cũng thứ gì đáng giá để tặng, chỉ một đôi giày tặng tỷ, cũng kích cỡ .”
Tần Lưu Tây cúi đầu đôi giày thêu hoa đối phương dâng lên bằng hai tay. Đôi giày thêu mặt lụa màu xanh lam, thêu hai bông hoa lựu sống động như thật, giống hệt hoa cây lựu trong viện, vô cùng tinh xảo.
Nàng cảm thấy chút kỳ lạ, thu ánh mắt sang Tống Ngữ Yên, : “Vì những thứ cho ? Chúng .”
Tống Ngữ Yên thấy nàng nhận, , nhất thời chút luống cuống. Mặt nàng nóng lên, nắm chặt đôi giày thêu : “Muội... chúng ăn nhờ ở đậu nhà cũ, cũng gì để báo đáp, chỉ thể chút nữ công gia chánh, biểu tỷ chê bai ?”
"Muội cần những thứ cho ." Tần Lưu Tây : “Nếu tổ mẫu mang các về đây, thì cứ an tâm mà sống, cần những việc để lấy lòng .”
Sắc mặt Tống Ngữ Yên đỏ bừng: “Muội ...”
“Nếu thực sự bày tỏ lòng thành, thể cho tổ mẫu, cho mẫu , còn phần của thì cần. Không chê bai, mà là y phục của đều gửi tới, nên cần tốn tâm tư chuyện .”
Sự lạnh nhạt khiến Tống Ngữ Yên sắp đến nơi.
"Đôi giày nhận, cảm ơn." Tần Lưu Tây nhận lấy đôi giày: “Sau cần nữa, quá hao tổn tinh thần. Đại cô mẫu ngoài việc, cũng là nghĩ đến cảnh của các khó khăn, tích cóp chút tiền riêng. Muội chi bằng cũng thử dành tâm tư việc xem. Ta thấy đường thêu giày của tồi, từng danh sư chỉ bảo qua ?”
Tống Ngữ Yên gật đầu: “Trước từng học với một vị di nương trong phủ.”
Tần Lưu Tây sửng sốt. Nàng đường đường là đích nữ, qua với di nương?
Tống Ngữ Yên tỏ vẻ khó xử, cúi đầu : “Đó vốn là nha của mẫu , nữ công cực , còn cả thêu hai mặt.”
“Thêu hai mặt hiếm . Muội cái , chi bằng thêu một hoa văn mắt mặt quạt và bình phong, nhiều tú phường sẽ thu mua. Thêu xong thì giao cho mẫu , sẽ bảo Lý tổng quản mang ngoài gửi bán. Bạc thu đều cho tiền riêng, cũng sợ ăn bớt.”
Dựa bằng dựa , việc thêu thùa tuy mỏi mắt nhưng đổi bạc, cớ ?
Tống Ngữ Yên chút động tâm, nhưng nàng gì những tấm lụa như .
"Kỳ Hoàng, lấy nửa xấp lụa thêu cho ." Tần Lưu Tây phân phó Kỳ Hoàng, quơ quơ đôi giày thêu trong tay với Tống Ngữ Yên: “Cứ coi như đây là thù lao cho đôi giày .”
…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-137-lay-long.html.]
Khi Tống Ngữ Yên ôm nửa xấp lụa thêu thượng hạng màu vàng thu hương bước khỏi viện của Tần Lưu Tây, lòng vẫn còn chút lâng lâng. Nàng tặng đôi giày quả thật mang thành ý lấy lòng Tần Lưu Tây, bởi vì nàng cũng , tòa nhà tên nàng .
Ăn nhờ ở đậu, đương nhiên chịu lép vế, mặt mà sống. Đến thành Ly mới một thời gian ngắn, thấy vị nhị cữu mẫu tính tình đanh đá ngang ngược còn chịu thiệt thòi chỗ Tần Lưu Tây, cả Tần Minh Kỳ cãi lộn với nàng cũng chẳng chiếm thế thượng phong, nàng Tần Lưu Tây là dễ chọc .
Vì , nàng thà rằng cúi đầu thuận mắt, hạ nhỏ, đến chỗ Tần Lưu Tây lấy lòng một phen, còn hơn ngày nào đó chọc giận nàng đuổi khỏi cửa.
Chỉ là ngờ, đối phương sẽ tặng nàng một xấp lụa.
Tống Ngữ Yên vuốt ve xấp lụa thêu chất lượng thượng hạng mềm mượt , trong lòng khó tránh khỏi vài phần vui mừng.
Nàng tuy cũng là đích xuất, nhưng cha là con thứ trưởng. Chỉ vì đầu óc chút thông minh mới tổ phụ coi trọng, nhưng tổ phụ tổ mẫu vẫn coi trọng nhị thúc là con vợ cả hơn, kéo theo cả những của phòng nhị thúc.
Thêm đó, mẫu nàng mười mấy năm chỉ sinh nàng và . Tuy là chính thất, nhưng vạn đắc sủng, đắc ý như Thành di nương sinh hai đứa con trai. Cho nên chi tiêu hàng ngày của các nàng cũng là loại nhất.
Mà xấp lụa thêu như , cũng chỉ mới thấy qua lúc năm tám tuổi. Năm đó ngoại tổ phụ vặn thăng quan tam phẩm, chi tiêu của các nàng cũng lên ít.
Sống mũi Tống Ngữ Yên cay cay, nàng sụt sịt mũi một cái.
“Biểu tỷ?”
Thân hình Tống Ngữ Yên cứng đờ. Khi , mặt tràn đầy nụ : “Minh Nguyệt biểu .”
Nàng và Tần Minh Nguyệt bằng tuổi , nàng sinh tháng hai, Tần Minh Nguyệt sinh tháng sáu, nhưng luận về địa vị là một trời một vực.
Ánh mắt Tần Minh Nguyệt rơi xấp lụa thêu nàng đang ôm, đôi mắt sáng rực: “Xấp lụa ở , thật .”
Tay Tống Ngữ Yên siết chặt , : “Lưu Tây biểu tỷ năm nay đến tuổi cập kê, cho tỷ một đôi giày thêu, tỷ liền tặng nửa xấp lụa thêu , dùng để thêu mặt quạt.”
Tần Minh Nguyệt sửng sốt một chút, u oán : “Đại tỷ đối với tỷ thật , những đứa em gái ruột như bọn , cũng cho xấp lụa như . Đại tỷ... chắc là thích bọn .”
Tống Ngữ Yên gượng thành tiếng: “Biểu nghĩ nhiều .”
"Biểu tỷ, một chiếc váy, chỉ thiếu một chiếc áo màu để phối, tỷ thể chia cho một chút lụa ? Sau lụa khác sẽ bù cho tỷ?" Tần Minh Nguyệt tiến lên khoác tay nàng, nũng nịu : “Biểu tỷ nỡ tiếc ?”
Môi Tống Ngữ Yên mấp máy, ngón tay cuộn , hồi lâu mới : “Sao tiếc chứ.”
“Vậy thì thôi.”
Sau cổng viện, Kỳ Hoàng hai khoác tay rời , trở về bẩm báo với Tần Lưu Tây. Thấy nàng phản ứng gì, Kỳ Hoàng khỏi hỏi: “Tiểu thư ý kiến gì ?”
Tần Lưu Tây đang vẽ bùa, đầu cũng ngẩng lên, : “Ta thì ý kiến gì, đồ cho thì chính là của . Muội giữ , cho ai, đó là chuyện của , liên quan đến . Con mà, vững thì dựa chính . Dựa khác bảo vệ cả đời, chuyện thể ?”
Thôi , đúng là phong cách của Đại tiểu thư!
Kỳ Hoàng hỏi: “Đại tiểu thư, đôi giày ?”
Tần Lưu Tây liếc qua đôi giày thêu đặt ở một bên, : “Cất thôi, trời lạnh , cũng dùng đến.”
Kỳ Hoàng xong liền mang đôi giày cất.
Thực là dùng đến, mà là đồ nàng dùng, đều tú nương quen thuộc với kích cỡ và sở thích của nàng xong gửi tới mà thôi.