ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 15: Lão trạch là của Đại tiểu thư

Cập nhật lúc: 2026-07-01 01:00:23
Lượt xem: 46

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tòa nhà là của , chuyện vẫn còn tính chứ nhỉ?

 

Trong đầu Tần lão thái thái ngừng văng vẳng câu của Tần Lưu Tây. Cho đến khi về tận phòng , bà mới mang ánh mắt đầy phức tạp sang con dâu cả Vương thị.

 

"Trong đầu con nha đầu đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì ?"

 

Vương thị lặng thinh, bà cũng thể thấu Tần Lưu Tây.

 

Tạ thị thì nhịn nổi nữa, vội vàng cất tiếng hỏi: "Mẫu , lời Tây nha đầu lúc nãy rốt cuộc là ý gì? Cái gì mà lão trạch là của nó? Đây chẳng là tổ trạch của Tần gia chúng ?"

 

Tổ trạch đường đường chính chính, ngay cả đám nam đinh còn dám tơ tưởng tới, tự dưng rơi tay một con nha đầu vắt mũi sạch chứ?

 

Tần lão thái thái thở dài một : "Xích Nguyên đại sư, e là năm xưa ngài sớm tính kiếp nạn của Tần gia ."

 

Tạ thị ngẩn , như thế là ý ?

 

Số là năm xưa khi Xích Nguyên đạo nhân đưa Tần Lưu Tây rời , ông từng đóng cửa bàn bạc mật thiết với Lão thái gia một hồi. Người hộ tống Tần Lưu Tây trở về lúc đó chính là Thành thúc, tâm phúc của Lão thái gia. Sau khi về tới Ly thành, nhờ Thành thúc chạy vạy lo liệu một phen, bề ngoài tòa lão trạch vẫn là tổ trạch của Tần gia, nhưng tên khế ước đất đai thực chất sang tên cho đạo nhân Xích Nguyên, đó ngài chuyển nhượng đem tặng cho Tần Lưu Tây.

 

Đến lúc lệnh xét nhà, bộ tài sản, điền sản, phủ của Tần gia thảy đều niêm phong, chỉ duy nhất tòa tổ trạch xa xôi tít ở Ly thành giữ .

 

Tần lão thái thái lấy cớ tòa trạch viện là tài sản cá nhân khác tặng để cầu xin Lão thái hậu giữ . Nhờ thế mà thứ ở tổ trạch mới bình yên vô sự, những còn của Tần gia mới chốn dung để về.

 

Nào ngờ Tần Lưu Tây hôm nay bỗng dưng nhắc đến chuyện .

 

"Nói là... khế ước đất của tòa nhà hiện giờ đang trong tay Tây nha đầu ? Là của nó ư?" Giọng Tạ thị lạc vì khiếp đảm.

 

Thế chẳng bọn họ đang ăn nhờ ở đậu ? Lỡ may phật ý nó, há chẳng sẽ tống cổ đường ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-15-lao-trach-la-cua-dai-tieu-thu.html.]

"Đó cũng chỉ là kế quyền nghi." Tần lão thái thái chán nản đáp: "Cũng may mà năm xưa khế đất của tòa nhà chuyển nhượng một vòng, nếu thì hiện giờ chúng ngay cả một chốn đặt chân cũng chẳng ."

 

" mà mẫu , đây là tổ trạch, thể tùy tiện để tay Tây nha đầu , lấy khế đất về mới ." Tạ thị sốt ruột như kiến bò chảo nóng. Khế đất cứ để trong tay Tần Lưu Tây thì khu nhà đều là của nó tất, như !

 

Vương thị nhàn nhạt lên tiếng: "Nhị , nhà chúng hiện tại đang mang tội danh. Muội định lấy gì? Để giao nộp luôn cho quan phủ niêm phong ?"

 

Tạ thị nghẹn họng, thầm oán giận nghĩ: Vương thị bà đương nhiên là cảm thấy . Khế đất trong tay Tần Lưu Tây, cũng đồng nghĩa với việc trong tay Đại phòng các còn gì!

 

"Nói thì thế ..."

 

"Đủ , đại tẩu ngươi đúng đấy. Hiện giờ chính là lúc Tần gia nên ẩn nhẫn cúi đầu, ngươi rùm beng một tờ khế đất lên để cái gì?" Tần lão thái thái sa sầm mặt mày trách mắng: "Trượng phu của ngươi, công công của ngươi, cả một đứa con trai của ngươi đều đang chịu khổ đường lưu đày kìa. Chẳng thấy ngươi lo lắng quan tâm hỏi han câu nào, ngược chỉ chăm chăm chòng chọc tờ giấy lộn thôi ?"

 

Sắc mặt Tạ thị đỏ tía đến khó coi. Bà vội cầm khăn tay lau lau vài giọt nước mắt hề tồn tại nơi khóe mắt, nghẹn ngào than vãn: "Mẫu thế là đang khoét thịt trong tim con . Người đó là trượng phu của con, con thể nhớ nhung lo lắng chứ. Nếu còn vướng bận vì lo cho mấy đứa nhỏ, con hận thể cùng theo với luôn ."

 

Tần lão thái thái hừ lạnh một tiếng: "Đừng giả vờ lóc nữa. Ngươi thấy xui xẻo, nhưng thấy chướng mắt lắm."

 

Tạ thị tiu nghỉu lúng túng.

 

Tần lão thái thái chợt nhớ tới sự việc hôm nay, bèn sang Đinh ma ma. Đinh ma ma hiểu ý, lập tức lấy một chiếc hà bao (túi hương) đưa cho Vương thị.

 

"Hà bao là lúc rời khỏi kinh thành, đường cô tổ mẫu của con nhân cơ hội lén dúi tay . Con cứ cầm lấy , cái nhà về vẫn dựa con quán xuyến." Tần lão thái thái chiếc hà bao, cảm khái : "Người thường bảo hoạn nạn mới thấu chân tình. Vương gia là những đôn hậu, Tần gia chúng quả nhiên chọn nhầm thông gia. Tương lai nếu Tần gia cơ hội rửa sạch oan khuất, các con cũng ghi lòng tạc ân tình của Vương gia."

 

Thêu hoa gấm thì dễ, đưa than sưởi ấm trong tuyết mới khó. Có thể liều chống sự ruồng bỏ của Thánh thượng mà lén lút tiếp tế đồ đạc cho nhà bọn họ, đó chỉ là bản lĩnh, mà còn là nặng nghĩa tình. Đâu như nhà chồng của Tần Mai Nương, Tần gia mới xảy chuyện, bọn họ lập tức hưu thư đuổi , chẳng nể nang lưu lấy nửa phân tình nghĩa.

 

Tần Mai Nương bên cạnh dường như cũng nhớ đến nỗi uất ức , vội cúi gằm mặt xuống thút thít.

 

 

 

 

 

Loading...