ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 159: Mất dấu Tần Lưu Tây

Cập nhật lúc: 2026-07-07 02:25:26
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tại Mai Viên thành Li, Mộc Tích trong tiểu viện phong cảnh nhất, hai chân gác lên bàn, một tiểu quan khuôn mặt thanh tú đ.ấ.m bóp bắp chân, trong tay vuốt ve một quả cầu mạ vàng. Bên cạnh , một tên hộ vệ đang bẩm báo những chuyện khuất tất của Triệu gia, cùng với vẻ kiêu ngạo hống hách của ả Tiểu Trịnh thị khi thành, tất thảy đều điều tra rõ ràng.

 

"Xem tên Triệu Bình thật sự coi thành Li là nhà của gã, , là của Mông thị ?" Mộc Tích hừ lạnh một tiếng gằn, : "Chẳng qua chỉ là một chức Đồng tri nho nhỏ, nếu bình thường oai quan lớn, Mông thị chỗ dựa cho, gã dám dung túng cho ả Tiểu Trịnh thị ngang ngược bá đạo như ?"

 

Hắn mặc kệ Tần gia đày về thành Li vô tội , chỉ cần cách hành sự của Triệu gia là thể thấy tác phong thường ngày của bọn họ.

 

Hộ vệ : "Văn quan ở thành Li thì Đinh Tri phủ là lớn nhất, nhưng Đinh Tri phủ đang ở Ninh Châu phủ, mặc dù quê quán vẫn ở thành Li nhưng địa bàn hoạt động chính là Ninh Châu phủ, thế nên mới để cho Triệu Bình giương oai múa võ."

 

Đinh Tri phủ ở đây, trong đám văn quan thì chức quan của Triệu Bình là lớn nhất.

 

Mộc Tích khẩy: "Trong núi hổ, khỉ đột xưng đại vương chứ gì, một tên hề nhảy nhót như gã mà cũng xứng! Tiếp tục tra, tổng hợp bộ cho gia, gia trừ hại cho dân."

 

"Vâng."

 

"Thế t.ử gia, Thụy Quận vương đến ." Gã sai vặt Song Toàn bước lên bẩm báo.

 

"Ồ?" Mộc Tích dậy, lối , quả nhiên thấy Tề Khiên đang bước tới. Hắn tiến lên, đ.á.n.h giá Tề Khiên từ xuống , mở miệng là buông một câu: "Đến đúng lúc lắm, cũng đỡ mất công tìm ngươi. Ngươi đ.á.n.h ? Song Toàn, gọi Viên Mãnh qua đây so vài chiêu với Thụy Quận vương."

 

Tề Khiên nhíu mày, ai cũng Mộc Tích là một tên khố tiểu bá vương ngang ngược vô lý, nhưng ngờ vô lễ đến thế, gặp mặt cũng thèm chào hỏi .

 

"Mộc thế t.ử tới thành Li, còn loạn một trận ở Triệu gia nữa?"

 

Mộc Tích nhíu mày, liếc xéo y, hỏi: "Sao thế, tên hèn Triệu Bình do ngươi bảo kê ?"

 

Tề Khiên lắc đầu: "Không . Chỉ là Thế t.ử ầm ĩ lớn, nếu Triệu Bình dâng tấu lên chỗ Thánh thượng..."

 

Mộc Tích khẽ xùy một tiếng, : "Gã tấu thì cứ tấu. Tiểu gia sống ngần năm, tấu chương đàn hặc gộp còn cao hơn cái đình nghỉ mát đấy, ngươi xem sứt mẻ miếng thịt nào ?"

 

"Ngươi cũng sợ Hoàng hậu nương nương khó xử ?"

 

"Trưởng tỷ , mặc kệ quậy phá, trời sập xuống tỷ chống." Mộc Tích đắc ý ưỡn ngực, vẻ mặt tự hào đầy vẻ " vinh cùng hưởng".

 

Tề Khiên: "!"

 

Quả nhiên là một kẻ ngang ngược vô pháp vô thiên.

 

Mộc Tích thấy một gã hộ vệ cao lớn ở lối , mắt sáng rực lên, vẫy tay: "Viên Mãnh, ngươi mau đây, so vài chiêu với Thụy Quận vương ."

 

"Thế tử, đến đây để luyện võ." Tề Khiên cau mày.

 

Y chỉ là Mộc Tích đến, sợ cái tên tiểu bá vương quậy banh nóc sẽ chọc thủng trời ở đất phong của phủ Ninh Vương, liên lụy phủ Ninh Vương chuốc lấy phiền toái nên mới qua xem thử. Ai ngờ đối phương đòi để hộ vệ giao đấu với y?

 

Cái quái gì thế!

 

Mộc Tích : "Ai bảo ngươi luyện võ, ngươi sắp thành rể tương lai của , đương nhiên xem ngươi đ.á.n.h đ.ấ.m chứ."

 

Tề Khiên sững sờ, tưởng ảo thính. Anh rể gì cơ?

 

"Ngươi gì?"

 

Mộc Tích thấy vẻ mặt ngơ ngác của y thì bảo: "Ngươi vẫn ? À, thánh chỉ vẫn ban xuống, chắc là đợi ngươi hồi kinh mới ban bố? Thập ngũ tỷ của đến tuổi cập kê, mẫu bàn bạc với trưởng tỷ, thỉnh cầu Hoàng thượng ban hôn cho Thập ngũ tỷ và ngươi."

 

Tề Khiên cảm thấy da đầu tê rần.

 

*Ấn đường của Quận vương Hồng Loan tinh động, ngày khác ắt giai nhân bầu bạn.*

 

Lời phán của Tần Lưu Tây hôm nọ chợt vang vọng trong đầu y.

 

Nàng , chính là ám chỉ việc ?

 

"Sao thể như , và Thập ngũ tỷ của ngươi từng gặp mặt ." Hai hàng lông mày của Tề Khiên nhíu chặt, trong lòng dâng lên một cảm giác lo lắng sốt ruột kháng cự.

 

Y ban hôn gì cả, cũng từng nghĩ tới, đặc biệt là lúc , y càng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-159-mat-dau-tan-luu-tay.html.]

 

Còn về lý do vì , y thể tự giải thích .

 

Mộc Tích y như một kẻ ngốc, : "Sao từng gặp mặt? Hai năm ngươi kinh mừng thọ Thánh thượng, Thập ngũ tỷ của cũng tiến cung, đương nhiên thấy ngươi . Hơn nữa, từng gặp mặt thì , Thập ngũ tỷ của đường đường là quý nữ đích xuất, dung mạo xinh , tính tình ôn uyển, trưởng tỷ yêu thương, chẳng lẽ còn xứng với ngươi? Ta còn sợ ngươi yếu ớt như gà con, xứng với Thập ngũ tỷ của đấy chứ!"

 

Tề Khiên: "... Ta ý đó."

 

"Ngươi ý thì đó là chuyện của ngươi, nếu thánh chỉ thực sự ban xuống, ngươi còn dám kháng chỉ tuân ?" Mộc Tích liếc xéo y: "Ngươi tuy cũng là t.ử hoàng gia, nhưng hoàng t.ử mà chỉ là vương tôn. Suy cho cùng, tỷ phu của và phụ vương ngươi cũng chỉ là em họ, coi như là đạo vua , ngươi là cháu họ mà dám kháng chỉ ?"

 

Tề Khiên cau mày khóa chặt. Y gì về tin tức , đột ngột như ?

 

"Thế t.ử gia." Một gã hộ vệ bước lên, quỳ xuống mặt Mộc Tích.

 

Mộc Tích thấy gã, liền hào hứng hỏi: "Sao , điều tra lai lịch của tên nhóc đó ?"

 

"Thuộc hạ vô năng!" Hộ vệ cúi gằm mặt.

 

Mộc Tích sửng sốt: "Không tra ?"

 

"Thuộc hạ... theo dấu mất ." Hộ vệ hổ .

 

Mộc Tích im lặng một thoáng, đó càng thêm hứng thú dạt dào: "Ngươi ngươi mất dấu kẻ đó?"

 

"Vâng."

 

Hộ vệ cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Gã xuất là trinh sát, bản lĩnh thám thính tin tức và bám đuôi đều thuộc hàng nhất, nhận lệnh điều tra Tần Lưu Tây, theo mãi theo mãi, ngờ biến mất tăm.

 

Gã rõ ràng tận mắt thấy đối phương rẽ một con hẻm, nhưng khi bám theo trong thì đó là một ngõ cụt. Giữa thanh thiên bạch nhật thế , đúng là gặp quỷ !

 

Mộc Tích cũng rõ bản lĩnh của gã, thấy mất dấu cũng tức giận, ngược trong mắt dâng lên sự hứng thú cùng ý chinh phục mãnh liệt hơn, : "Vậy thì tiếp tục tìm, tiểu gia tin là lật tung cái thành Li lên mà tìm , mau tìm cho ."

 

" thưa Thế t.ử gia, chúng vẫn tên của đối phương."

 

Lúc Mộc Tích mới nổi giận, vung chân đá thẳng một cước: "Ngu c.h.ế.t , ngươi vẽ chân dung ?"

 

"Thuộc hạ ."

 

"Đi mau, tìm thì đừng vác mặt về gặp gia nữa, chỗ nào mát mẻ thì xéo đó mà ở." Mộc Tích đe dọa.

 

Hộ vệ trong lòng đắng chát nhưng dám hé răng phản kháng, chỉ đành ngoan ngoãn lệnh.

 

Tề Khiên lúc cũng hồn, hỏi: "Thế t.ử tìm nào?"

 

"Một tiểu t.ử tình cờ gặp phố, khá thú vị và chút bản lĩnh, của mất dấu." Mộc Tích xoa xoa tay: "Ta xem xem, tên nhóc đó thể trốn ."

 

Tề Khiên trong lòng chợt động: "Là dáng vẻ thế nào?"

 

"Chính là..." Ơ, hình dung thế nào nhỉ, cái dáng vẻ đó.

 

Trong lúc Mộc Tích đang nhăn trán cố nhớ , Hỏa Lang bước tới, tay cầm một bức mật thư, với Tề Khiên: "Quận vương, là thư do Lão Vương phi nương nương truyền bằng bồ câu tới, bảo Quận vương mau chóng trở về."

 

Tề Khiên lập tức nghĩ đến việc thể tin tức ở kinh thành tuồn đến tai tổ mẫu. Chuyện liên quan đến đại sự cả đời của , y dám nán , liền với Mộc Tích: "Thế tử, về Ninh Châu phủ đây."

 

Mộc Tích vẫn đang bần thần nghĩ xem hình dáng Tần Lưu Tây trông như thế nào, tâm trí lơ đãng nên chỉ hờ hững xua tay.

 

Tề Khiên vội vã rời .

 

Mộc Tích liếc thấy bóng lưng Tề Khiên trong khoảnh khắc y xoay , góc nghiêng khuôn mặt thâm trầm khiến nhất thời sửng sốt. Góc nghiêng trông vài phần quen mắt, từng gặp ở nhỉ?

 

chỉ một chớp mắt , trong đầu hiện lên Tần Lưu Tây: "A, nhớ nổi khuôn mặt của tên nhóc đó là nhỉ!"

 

 

 

 

 

Loading...