ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 162: Không ăn mảnh

Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:43:39
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Lưu Tây ăn ké một chầu rượu cua ở chỗ Ngọc Trường Không, quả thật là tâm mãn ý túc, đối phương càng hào phóng, cho thêm nàng hai giỏ mang về, với lý do là: ai ăn.

 

Tần Lưu Tây nhận lấy. Để đáp lễ, nàng gỡ hà bao bên hông xuống, lấy một chiếc lọ thủy tinh nhỏ nhét tay Ngọc Trường Không, : "Kẹo đường thể nhuận họng mát phổi, là do tự , tặng ngươi đó."

 

Đây là khi cửa Kỳ Hoàng cất cho nàng, ngờ dùng tới.

 

Ngọc Trường Không từ chối, siết nhẹ chiếc lọ nhỏ nhẵn thín: "Được, đa tạ."

 

Tần Lưu Tây : "Vậy đây, t.h.u.ố.c nhỏ mắt nhớ canh ba canh giờ nhỏ một nhé, mai gặp ."

 

"Ta tiễn ngươi." Ngọc Trường Không bước hai bước, nhớ chuyện gì, : " , Hạo Nhiên việc gấp nên đêm qua suốt đêm trở về Ninh Châu phủ , nhờ với ngươi một tiếng."

 

"Hạo Nhiên?"

 

"Tề Khiên, Thụy Quận vương."

 

"Ồ." Tần Lưu Tây chút kỳ lạ hỏi : "Về thì về thôi, với gì?"

 

Ngọc Trường Không: "... Không từ mà biệt chung quy vẫn ."

 

Tần Lưu Tây chẳng hề bận tâm, nàng và Tề Khiên cùng lắm chỉ là quan hệ chủ khách, cũng chẳng tính là thiết gì. Y từ mà biệt thì nàng cũng chẳng lý do gì để trách móc.

 

"Mắt ngươi tiện, tiễn đến đây thôi. Đợi đến ngày dải lụa thực sự thể tháo xuống, hẵng tiễn cửa." Tần Lưu Tây híp mắt .

 

Ngón tay Ngọc Trường Không cuộn , y về phía nàng: "Được."

 

Mặc kệ y thấy , Tần Lưu Tây vẫn vẫy tay rời .

 

"Công tử, ngài mau nếm thử kẹo đường xem, trông đủ bảy sắc cầu vồng luôn ." Tứ Phương chằm chằm chiếc lọ thủy tinh trong tay Ngọc Trường Không.

 

Ngọc Trường Không chần chừ một chút, mò rút nắp lọ . Một mùi hương trái cây ngọt ngào xen lẫn vị bạc hà thoang thoảng xông lên, vô cùng dễ ngửi.

 

Y cẩn thận đổ hai viên, đưa cho Tứ Phương: "Ngươi cũng nếm thử một viên , là để nhuận họng, thấy giọng ngươi chút khàn đấy."

 

Tứ Phương xoa xoa tay: "Cái ... công t.ử thực sự thưởng cho nô tài ? Trông vẻ quý giá lắm."

 

"Ăn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-162-khong-an-manh.html.]

 

"Đa tạ công tử." Tứ Phương cầm một viên đặt lên đầu lưỡi. Vị ngọt của mật ong và quả lê mùa thu lấn át vị đắng của d.ư.ợ.c liệu, thanh mát cổ họng, nhuận phổi. Hắn kìm mà híp mắt : "Ngon thật."

 

Ngọc Trường Không cũng ngậm một viên, hiếm khi khóe môi y nhếch lên: "Là vị ngọt."

 

Y nắm chặt chiếc lọ trong lòng bàn tay, sờ đến hà bao, cẩn thận cất chiếc lọ thủy tinh nhỏ trong.

 

...

 

Tần Lưu Tây giao hai giỏ cua cho Kỳ Hoàng, dặn dò: "Ngươi ăn bao nhiêu thì tự chọn lấy mà giữ , phần còn đem hết sang chỗ Đại thái thái ." Nói xong nàng ngáp một cái, tiếp lời: "Ta trong ngủ bù một giấc đây."

 

Kỳ Hoàng vội vàng đặt giỏ xuống, hầu hạ nàng phòng nghỉ trưa . Đợi Tần Lưu Tây xuống , nàng giữ hai con cua, còn bưng hết sang viện của Vương thị.

 

Vương thị đang dạy Tần Minh Thuần sách nhận chữ, thấy hai giỏ cua béo ngậy liền : "Chất lượng mẻ cua so với Kinh thành cũng hề kém cạnh, chẳng lẽ là vớt từ sông Li lên ?"

 

Kỳ Hoàng đáp: "Chuyện thì nô tỳ rõ, là Đại tiểu thư ngoài mang về ạ."

 

"Các ngươi giữ phần ?"

 

"Dạ giữ , Đại thái thái cứ tùy ý phân bổ là ."

 

"Vậy gửi lời cảm ơn tới tiểu thư nhà ngươi nhé."

 

Kỳ Hoàng nhún gối hành lễ, đó lui ngoài.

 

Tần Minh Thuần thấy nàng khỏi, lúc mới bước tới chỗ giỏ những con cua , đếm đếm : "Mẫu , tổng cộng cũng chỉ mười con cua, e là đủ chia."

 

"Vậy con xem nên thế nào?" Vương thị ý thử thách bé.

 

Tần Minh Thuần mím môi, : "Dứt khoát tối nay ở viện của tổ mẫu mở một bữa tiệc gia đình nhỏ ạ, cua mang hấp chia hai, đều nếm thử."

 

Vương thị cảm thấy chút an ủi. Thằng bé suy nghĩ ăn mảnh một , quả thật là một đứa trẻ lương thiện thuần khiết. Bà xoa đầu nhi tử: "Nghe theo con!"

 

 

 

 

 

 

 

Loading...