ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 168: Treo chân dung Tần Lưu Tây lên tường
Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:43:45
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giải quyết xong chuyện của Điền Nhị viên mãn, Tần Lưu Tây khỏi chút vui vẻ. Nàng vốn dĩ cận quá mức với bệnh, nay Ngọc Trường Không càng thấy thuận mắt hơn.
Người nhan sắc như quả là sai, tâm địa cũng .
Ngọc Trường Không nhạy bén nhận sự vui sướng của Tần Lưu Tây, tâm trạng cũng theo đó mà bay bổng, y hỏi: "Đại sư vui ?"
" thế." Tần Lưu Tây : "Ngươi hẳn là quen thuộc với Ly Thành lắm. Ta một nơi hoành thánh ăn là ngon, mời ngươi nhé?"
Trần Bì bên cạnh nhướng mắt liếc nàng một cái. Thật hiếm lạ, kẻ keo kiệt vắt cổ chày nước nay cũng mời khác ăn .
Ngọc Trường Không: "Sao thể để ngươi phá phí ? Ngươi bỏ nhiều công sức chữa mắt cho , nếu mời, thì cũng nên là Trường Không mời mới đạo."
"Ngươi trả tiền khám bệnh , cần tốn kém thêm chi phí nào nữa." Tần Lưu Tây xua tay: "Đi , chúng ngay thôi, muộn một chút e là đến hoành thánh nhân thịt tôm cũng chẳng còn."
Ngọc Trường Không thấy cũng dề dà, về phía hộ vệ cận đang như trời trồng bên ngoài cửa viện, dặn dò: "Đại Cung, chuẩn xe ngựa."
Quán hoành thánh mà Tần Lưu Tây nhắc tới ở hẻm Thập Thốn phố Tây, thực chất chỉ là một sạp nhỏ do hai ông bà lão và một cô cháu gái trông coi. Trên đường bộ tới đó, ít chủ động chào hỏi Tần Lưu Tây, còn tiến tới hỏi nàng về những chỗ khó chịu dạo gần đây, nhờ nàng bắt mạch kê đơn.
Tần Lưu Tây tính tình cũng , nàng chỉ lướt qua liền bảo do nhiễm lạnh sinh sốt, tắm bằng nước gừng để giải cảm là ; nàng thậm chí thèm bắt mạch, phán luôn là bệnh, chỉ là bốc hỏa, ăn chút đồ giải nhiệt là .
Khi đến nơi, trong quán hoành thánh khá đông ăn. Phía bếp lò, một ông lão đang tất bật luộc hoành thánh, còn một bà lão đang bưng một khay hoành thánh tươi vắt nặn sẵn từ trong nhà .
Ngoài , còn một cô bé búi tóc chỏm trâu chừng mười một, mười hai tuổi đang thoăn thoắt dọn dẹp bát đĩa và bàn ghế. Nhìn thấy Tần Lưu Tây, mắt cô bé sáng rực lên: "Tiểu Tần ca ca, tới , mau qua bên ."
"Mấy ngày gặp, Quyên Nhi xinh xắn hơn ." Tần Lưu Tây bước tới, tiện tay búng nhẹ búi tóc đầu cô bé.
Lý Tiểu Quyên đỏ mặt, hờn dỗi: "Huynh trêu ."
"Ta thật mà tin ?" Tần Lưu Tây vờ như đau lòng.
Lý Tiểu Quyên vội vàng đáp: "Muội tất nhiên là tin ."
Lý lão bá lớn tiếng hỏi: "Tiểu Tần công t.ử tới , vẫn như cũ ?"
"Vâng, hai bát. Trần Bì, các ngươi ăn nhân gì thì với Lý bá nhé." Tần Lưu Tây bước về phía chiếc bàn mà Lý Tiểu Quyên chỉ, tiện tay khều nhẹ tay áo Ngọc Trường Không: "Đi, chúng xuống chờ."
Ngọc Trường Không về phía chiếc bàn đó, rõ ràng còn một đang , nhưng khi họ tiến gần hai bước, y kỹ thì bóng nọ thấy tăm .
Hả?
Hoa mắt ?
Hai xuống, Lý Tiểu Quyên liền bưng bình , kèm theo một đĩa lạc rang, : "Tiểu Tần ca ca, cứ dùng thong thả nhé, việc tiếp đây."
"Đi ." Tần Lưu Tây lấy ống đũa bàn, rút một đôi đưa qua: "Lý bá ăn buôn bán nhỏ, nhưng nguyên liệu nấu nướng đều tươi mới, vệ sinh sạch sẽ gọn gàng. Đũa đều luộc qua nước sôi, bẩn . Nếu ngươi chê bai..."
"Ta chê." Ngọc Trường Không lập tức đáp lời: "Hơn nữa, nếu ăn chút khó chịu, ngươi cũng khoanh tay ."
"Đó là điều tất nhiên."
Lý bá đích bưng hai bát hoành thánh nhân thịt tôm tươi tới. Trong bát nước dùng trong vắt nổi lên hai chục viên hoành thánh vỏ mỏng nhân dày, bên rắc vài hạt hành hoa điểm xuyết, sắc xanh ngập tràn mát mắt, hương thơm nức mũi.
Tần Lưu Tây liếc Lý bá một cái, hỏi: "Lý bá, eo của ông đau ?"
"Điều mà cũng ?" Lý bá đ.ấ.m đ.ấ.m eo, than vãn: "Dạo đúng là chút thoải mái, eo nhức mỏi, cứ thấy lành lạnh ngưa ngứa."
"Ông cứ khom lưng nấu hoành thánh năm qua tháng nọ, chắc chắn eo sẽ tổn thương. Lát nữa về sẽ châm cứu cho ông một mũi, kê thêm một thang t.h.u.ố.c để đuổi hàn khí nhé." Tần Lưu Tây .
"Ây da, phiền ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-168-treo-chan-dung-tan-luu-tay-len-tuong.html.]
"Chuyện nhỏ thôi mà, ông cứ bận việc ."
"Được, Tiểu Tần công t.ử dùng thong thả nhé, vị công t.ử cũng , ăn no cứ gọi lão hán lấy thêm." Lý bá mỉm gật đầu với Ngọc Trường Không.
Ngọc Trường Không khẽ vuốt cằm tỏ ý cảm tạ.
Tần Lưu Tây : "Ăn lúc còn nóng . Hoành thánh của nhà Lý bá vỏ mỏng, nhân nêm nếm ngọt thịt. Nước dùng càng đặc sắc, ninh từ xương ống hầm thêm chút nấm hương, cho cả vỏ tôm đầu tôm và thịt còi sò điệp, cực kỳ ngọt nước, ngươi nếm thử xem."
Nàng rút thêm một chiếc thìa từ ống đũa để bát của y.
Ngọc Trường Không múc nếm thử một ngụm nước dùng . Đầu lưỡi khẽ động, nước hầm ngọt thanh xen lẫn hương nấm xộc lên, y bèn khen ngợi: "Quả thật tươi ngon."
Tần Lưu Tây đắc ý : "Tất nhiên , đồ ngon cũng chẳng thèm khen. Lại đây, ăn ."
Tự nàng cũng húp hai ngụm nước, gắp một viên hoành thánh bỏ miệng. Vị giác lập tức bùng nổ, sự ngon lành của món ăn khiến nàng vui vẻ đến mức đôi mắt híp cong vút.
Ngọc Trường Không ngắm nàng ở cự ly gần, cũng niềm vui sướng lây nhiễm. Y bỗng cảm thấy thèm ăn, cúi đầu bắt đầu thưởng thức thức ăn trong bát.
Có điều, khi y đưa mắt về một hướng nào đó, luôn cảm giác ai đó đang nhòm ngó về phía bên , nhưng khi y cẩn thận kỹ , thì bóng dáng chẳng thấy .
...
Tại một biệt viện xa hoa nhã nhặn ở Đông Thành, Mộc Tích tức giận thở phì phò, liên tiếp đạp ngã mấy tên hộ vệ cạnh .
"Bọn vô dụng, đúng là một lũ phế vật. Ly Thành lớn bằng ngần nào cơ chứ? Đã mấy ngày trôi qua mà tìm một cũng moi , giữ các ngươi cái quái gì hả? Cả đồ vô dụng nhà ngươi nữa." Mộc Tích tức đến mức bốc khói đỉnh đầu.
Từ nhỏ tới lớn luôn xuôi chèo mát mái, bao giờ nếm mùi thất bại. Thật ngờ ngày tìm một kẻ ở cái vùng khỉ ho cò gáy như Ly Thành mà cũng bặt vô âm tín. Điều thực sự quá là mất mặt!
"Thế t.ử gia, Ly Thành lớn, nhưng nhờ bến tàu sông Ly nên thương nhân qua tấp nập, điều đó khiến Ly Thành trở thành nơi sầm uất, giàu nhất trong các thành xung quanh đây. Người buôn bán ăn và bách tính đổ về đây đông đếm xuể. Bọn thuộc hạ đến một bức chân dung của kẻ đó cũng vẽ nổi, lúc tìm khác nào mò kim đáy biển." Tên thủ lĩnh hộ vệ gượng gạo thanh minh.
"Ngươi còn dám ngụy biện , thèm , phế vật chính là phế vật!" Mộc Tích hừ mạnh một tiếng.
Bọn hạ nhân ai nấy đều nhăn nhó, trưng vẻ mặt đau khổ như trái khổ qua.
Bọn họ đây, bản bọn họ lúc cũng đang tuyệt vọng. Mỗi nghĩ vẽ chân dung, nghĩ nát óc cũng nhớ rõ khuôn mặt đó, đặt bút vẽ thế nào cũng sai bét. Ngay cả Mộc Tích cũng lâm tình cảnh tương tự, hình bóng kẻ đó xẹt qua trong đầu, nhưng lúc hạ bút thấy như nặng nghìn cân, tay cứng ngắc chẳng thể nào vẽ nổi.
Thật sự quá tà môn!
Thậm chí, lúc bọn họ còn bắt đầu nghi ngờ xem liệu đó thực sự tồn tại !
"Thế t.ử gia, là chúng đưa lệnh treo thưởng ?" Tên tiểu tư tâm phúc Song Toàn cất tiếng đề nghị.
Treo thưởng?
Mộc Tích nổi hứng thú: "Ngươi cụ thể xem, treo thưởng kiểu gì?"
"Cứ vẽ một bức chân dung, đem dán thật nhiều ở những nơi ngã tư đông qua , lấy trọng kim treo thưởng tìm kiếm." Song Toàn đáp: "Chúng là xứ khác đến nên mới tìm , chứ bản địa lỡ ai quen thì ?"
Mộc Tích nhắc đến hai chữ "chân dung" liền nổi khùng: "Đã vẽ nổi , vẽ thế quái nào ?"
"Thì cứ vẽ đại khái từa tựa cũng mà? Quan trọng nhất là miêu tả rõ kẻ đó từng xuất hiện tới Triệu gia xem náo nhiệt. Cứ một đồn mười, mười đồn trăm, sớm tìm thôi!"
Cách hình như cũng lý.
Mộc Tích hào hứng hẳn lên, phẩy tay: "Mau mang giấy bút đây, tiểu gia đích vẽ, sẽ treo chân dung của ả lên tường!"