ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 169: Ta, tội phạm truy nã?

Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:43:46
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Lưu Tây châm cứu cho Lý bá, kê thêm một thang thuốc, lúc mới lấy tiền ăn hoành thánh đặt xuống.

 

"Cậu xem kìa, thế là khách sáo với Lý bá . Cậu châm cứu cho , còn kê đơn thuốc, còn trả một đồng tiền khám nào, trả tiền ăn, thế chẳng hóa cũng trả tiền khám bệnh cho ?" Lý bá kiên quyết nhận tiền, : "Lão hán coi trọng nhân quả, ăn trả tiền thì thôi , mà trả, thì cũng tính tiền khám bệnh."

 

Tần Lưu Tây đáp: "Ta ngay là ông sẽ mà, cho nên tiền trả là phần của bằng hữu đấy."

 

Nàng đặt xuống mười văn tiền, : "Làm ăn nhỏ lẻ dễ dàng gì, thể để hai chịu thiệt ."

 

Ngọc Trường Không thấy hai chữ "bằng hữu", nghiêng đầu nàng một cái.

 

Lý bá lúc mới nhặt mười văn tiền lên bỏ giỏ, gật gù: "Được, lão hán xin nhận."

 

Tần Lưu Tây gật đầu: "Vậy đây, đến."

 

"Được , rảnh rỗi năng tới nhé."

 

Ngọc Trường Không cùng nàng bước khỏi quán nhỏ, : "Ngươi và họ thiết."

 

" thế, cũng là khách quen , ăn từ nhỏ đến tận bây giờ, thể ?" Tần Lưu Tây kể: "Ngay cả cô bé tên Quyên Nhi , hồi mới gặp nó còn sõi, chớp mắt cái sắp thành thiếu nữ ."

 

"Giọng điệu của ngươi, vẻ bà cụ non quá đấy." Ngọc Trường Không bật , : "Ta Lý bá gọi ngươi là Tiểu Tần công tử, Lý cô nương cũng gọi ngươi là Tần gia ca ca, bọn họ ngươi là Bất Cầu đại sư của đạo quan ?"

 

"Ta khác với đạo sĩ Huyền Môn bình thường, ở trong đạo quan, mà thường xuyên lượn lờ chốn thị tỉnh, cho nên cũng hiếm khi lấy phận đạo nhân xưng hô, trừ phi vạn bất đắc dĩ. Bọn Lý bá cũng là đạo nhân của Thanh Bình quan, chỉ là thích họ cứ gọi đại sư đại sư nọ, dứt khoát bảo họ gọi theo họ của . Bản gia họ Tần, họ đề cao nên mới ưu ái gọi một tiếng công tử."

 

Ngọc Trường Không hỏi: "Bình thường chúng cũng chỉ thể gọi ngươi là đại sư, như gì bất tiện ?"

 

"Chỉ là xưng hô thôi mà, đại sư cũng chỉ là hư danh, thiện nhân cứ tùy ý." Tần Lưu Tây hề để tâm.

 

Ngọc Trường Không trầm mặc một lát: "Ngươi là trong Huyền Môn, cũng ngươi lấy biểu tự , là dùng đạo hiệu tên? Vậy gọi ngươi là Tiểu Tần? Hay là Bất Cầu?"

 

Hay là tên thật?

 

Tần Lưu Tây y, thấy vẻ mặt y đầy vẻ ngưng trọng, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề , khỏi bật , : "Chỉ là xưng hô thôi, cứ gọi là Tiểu Tần , tuổi nhỏ hơn Trường Không công t.ử mà."

 

"Được." Ngọc Trường Không giãn mày: "Vậy ngươi cũng thể gọi là công t.ử mãi, thể gọi tự của . Đại danh của là Ngọc Lệnh Từ."

 

Hai khỏi hẻm Thập Thốn, tới khu chợ sầm uất phố Tây. Tại khu vực bảng cáo thị, một đám đông đang xúm chỉ trỏ bàn tán, vẻ mặt vô cùng hưng phấn.

 

"Tiền thưởng một trăm lượng, ơi, còn bán rong nữa gì, tìm chẳng là đủ cho cả nhà ăn một cái Tết no nê rủng rỉnh ?"

 

"Chứ còn gì nữa, tiền thưởng tận một trăm lượng bạc trắng, nếu mà lấy thật, mua thêm mấy mẫu ruộng cũng coi như chút điền sản ."

 

"Nếu một trăm lượng bạc á, con gái ở hai cái thôn lân cận chẳng xếp hàng cho tùy ý chọn vợ ?"

 

" thế, đúng thế, chừng còn lấy cả vợ bé nữa."

 

"Còn ngây đó gì, mau mau tìm , ai tìm là của đó, cái đáng giá một trăm lượng bạc lận đấy."

 

Ngọc Trường Không thấy những lời , bèn : "E là nha môn dán bảng truy nã trọng phạm. Chỗ đông , để tránh va chạm, chúng đổi đường khác nhé?"

 

"Truy nã trọng phạm, thưởng một trăm lượng bạc trắng, chuyện thế , để tay mới ." Tần Lưu Tây kiên quyết bỏ qua bất kỳ cơ hội vớ bở nào, hưng phấn : "Đi, chúng cũng qua đó xem thử! Ta chỉ cần tướng mạo đó một cái, gieo thêm một quẻ, bạc nhất định sẽ gọn trong túi ."

 

Ngọc Trường Không: "..."

 

Sao hám tài đến mức chứ!

 

Mắt thấy Tần Lưu Tây sắp sửa lao lên phía , Ngọc Trường Không bèn nghiêng đầu, : "Đại Cung, các ngươi chú ý một chút, đừng để kẻ nào mắt va chạm đại sư."

 

"Rõ."

 

Ngọc Trường Không bước theo . Khóe mắt y chợt liếc thấy đang tiến gần, lông mày khẽ nhíu . Y hất tay áo tránh sang một bên, nhưng đợi đến khi y kỹ , thì đối phương biến mất tiêu.

 

Ngọc Trường Không khẽ khựng bước, đưa tay lau nhẹ khóe mắt. Lúc mắt sắp khỏi bệnh là sẽ hoa mắt như ?

 

Y nghĩ nhiều nữa, nheo nheo mắt, men theo bóng lưng của Tần Lưu Tây bước tới.

 

Tần Lưu Tây lúc lách chui đến tận hàng đầu bảng cáo thị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-169-ta-toi-pham-truy-na.html.]

 

"Ây ây, cái gì thế, đừng chen chứ, ..." Có nàng chen đẩy , trong lòng sinh bực bội, nghiêng đầu định c.h.ử.i thì tiếng mắng bỗng im bặt. Hắn nàng, bức chân dung treo thưởng bảng cáo thị, ánh mắt xẹt qua một tia nghi hoặc.

 

Tần Lưu Tây tủm tỉm : "Đại ca, bắt giữ trọng phạm truy nã là việc vì nước vì dân, chúng tích cực tham gia chứ, thật sự vì khoản tiền bạc . Huynh nhường đường chút , chỉ xem tên đó mặt mũi thôi."

 

Đối phương: "!"

 

Môi mấp máy, chỉ nàng: "Cô... ăn hạt dưa ?"

 

Nói , móc từ trong n.g.ự.c một nắm hạt dưa đưa qua.

 

Tần Lưu Tây thầm nghĩ, bảo bên khu phố Tây gần gũi dân dã đến , bách tính ở đây thật sự là quá mức nhiệt tình.

 

Nàng còn kịp đưa tay nhận, ống tay áo Trần Bì giật giật.

 

"Sao ?"

 

"Công tử, ngài mau xem." Trần Bì bĩu môi hất cằm về phía bức chân dung , : "Không chứ, tiểu nhân bức tranh , giống như đang vẽ ngài ?"

 

Tần Lưu Tây: "..."

 

Cái quái gì thế?

 

Nàng bước lên , ngẩng đầu một cái. Hửm?

 

Trong tranh, cửa một tòa phủ treo tấm biển "Triệu Phủ", mấy bóng nhỏ xíu đang giằng co cãi vã. Phía bên là đám đông đang xem náo nhiệt. Ở chính giữa, nổi bật nhất là một bức chân dung to bự: mặc thanh y, buộc tóc đuôi ngựa cao, một tay xòe hứng một nắm hạt dưa, tay còn đang nhón một hạt, mặt mày tủm tỉm hóng đám cãi .

 

Hình tượng "ăn dưa hóng hớt" thật sự vẽ vô cùng thần thái, diễn tả trọn vẹn tinh túy!

 

Có điều cái khuôn mặt ... thể gọi là mặt ? Mũi chẳng mũi, mắt chẳng mắt, các đường nét cứ dính chặt, méo mó một cách khó tả, để cho hết!

 

"Chính là cô ?" Có một giọng kích động cất lên.

 

Tần Lưu Tây gào lên: "Nếu bảo đây là , thì thật sự quá sỉ nhục ! Mặt mũi thể mọc cái hình thù ? Kẻ nào vẽ bức ? Tay tật thì cứ thẳng, chữa !"

 

Trần Bì đau đầu. Trọng điểm là nhan sắc trong bức tranh , trọng điểm là ngài đang treo lên tường để truy nã kìa!

 

"Chính là cô đấy, cô xem nếu bóc tách từng nét thì con mắt cũng nét giông giống. Còn cả bộ đồ nữa, đến vạt áo thêu họa tiết nhành trúc cũng vẽ giống y xì đúc! Còn cả mái tóc buộc đuôi ngựa , cả cái ánh mắt hóng hớt kiêu ngạo , chuẩn là cô trật !"

 

Tần Lưu Tây trang phục của trong tranh, cúi xuống bộ đồ đang mặc hôm nay... quả thực là y như đúc.

 

" , là cô, chính là cô!"

 

"Trời ơi, đây chính là một trăm lượng bạc trắng ?!"

 

"Ta ngay là Đại Hùng hôm nay trúng mánh mà. Mau lên, tóm lấy cô đem lĩnh tiền thưởng!"

 

Những xung quanh lúc rõ Tần Lưu Tây, tất thảy đều kích động ùa tới vây lấy.

 

Tần Lưu Tây: "?"

 

Nàng chạy tới chỗ là để nhỉ? À đúng , bắt trọng phạm truy nã để lĩnh tiền thưởng.

 

Vậy thì ai ơn cho nàng , tại cái tên trọng phạm truy nã nàng đang bắt biến thành chính nàng thế ? Lại còn treo chình ình lên tường nữa chứ?

 

Không đúng, nàng mà chỉ đáng giá một trăm lượng bạc thôi ?

 

Cái tên mù lòa tàn phế nào chuyện , cút đây, chúng cùng phân định lý lẽ cho đàng hoàng xem nào!

 

Ngọc Trường Không: "!!!"

 

Hôm nay khi khỏi cửa, nàng gieo cho chính quẻ nào ?

 

 

 

 

 

 

Loading...