ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 170: Súc sinh, nhà ngươi dám!

Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:43:47
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Tần Lưu Tây sắp bao vây, Ngọc Trường Không lập tức quyết đoán quát khẽ: "Đại Cung."

 

Mũi chân Đại Cung điểm nhẹ xuống đất, nhẹ bẫng mượn lực bay vọt lên trung, đạp lên đỉnh đầu mấy kẻ đang vây quanh, đáp xuống ngay mặt Tần Lưu Tây. "Xoẹt" một tiếng, kiếm rút khỏi vỏ.

 

"Kẻ nào dám đến gần, g.i.ế.c tha."

 

Hự.

 

Đám bá tánh xung quanh lập tức khựng . Nhìn thanh nhuyễn kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo ánh nắng chói chang, sắc mặt ai nấy đều trắng bệch.

 

Đao kiếm vô tình, chuyện ... ai mà dám nhúc nhích chứ. Cần tiền thì cũng còn mạng mà hưởng.

 

Tứ Phương bảo vệ Ngọc Trường Không, gạt những kẻ đang lấn tới sang một bên, tiến gần Tần Lưu Tây.

 

"Không chứ?" Ngọc Trường Không hướng về phía Tần Lưu Tây hỏi.

 

Tần Lưu Tây thở dài: "Có , chuyện lớn là đằng khác, treo lên tường ."

 

Nàng lột bức chân dung tường xuống, bực bội : "Điểm quan trọng nhất là, bức vẽ quá đỗi thê thảm, trông gớm ghiếc thế chứ? Ngươi xem thử coi."

 

Nàng dí sát bức chân dung mặt Ngọc Trường Không, nhưng khi chạm ánh mắt y, nàng mới sực nhớ : "Ồ, mắt ngươi vẫn , đưa cũng chẳng thấy gì."

 

Ngọc Trường Không chút cạn lời. Lướt đám đông đang đen kịt bu quanh, y : "Rời khỏi đây ."

 

Chỗ đông , dễ xảy hỗn loạn.

 

Y hiệu cho Đại Cung mở đường, Tứ Phương bọc hậu, còn thì sát cạnh Tần Lưu Tây, cùng thoát khỏi đám đông vây quanh.

 

"Ngươi đắc tội với ai ?" Ngọc Trường Không hỏi nàng, tiện tay chỉ tờ giấy nàng đang cầm: "Nếu , cớ bày trò trêu cợt ngươi như ?"

 

Tần Lưu Tây "A" lên một tiếng, đáp: "Sao thể chứ, con lúc nào cũng cư xử vô cùng khéo léo tròn trịa mà!"

 

Tứ Phương ghé gần hỏi: "Đại sư tự bói cho một quẻ ?"

 

Tần Lưu Tây lắc đầu: "Người trong Huyền môn, bói cho chứ bói cho . thể cảm nhận , rắc rối đang cắm đầu chạy về phía ."

 

Cảm giác đó giống như thế nào nhỉ? Đại loại như một con ch.ó ngươi cướp mất cục xương ngon, nó ghim hận trong lòng, thấy ngươi là y như rằng vắt chân lên cổ điên cuồng lao tới c.ắ.n xé.

 

Cảm giác ... ngày một mãnh liệt hơn, ngày một gần hơn.

 

"Người , ở ? Không lầm đấy chứ? Đừng để ả chạy mất!" Một giọng vô cùng phấn khích từ góc phố vọng , đan xen cùng tiếng móng ngựa dồn dập.

 

"Tránh , tránh hết !"

 

Một trận gà bay ch.ó sủa, náo loạn cả con phố.

 

Sau đó, Tần Lưu Tây liền thấy chú "chó Poodle" tới . Hắn chễm chệ lưng con tuấn mã cao lớn, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, hùng dũng tự cao như thể thấy một cục xương đầy thịt, gương mặt tràn ngập sự hưng phấn.

 

Hắn mặc cẩm bào đỏ rực như lửa, chải tóc vấn kiểu Giả Bảo Ngọc, đội chiếc t.ử kim quan, treo lủng lẳng đủ loại bùa chú và pháp khí hộ mệnh bảo vệ tính mạng.

 

Mộc Tích – nhất khố tiểu bá vương, cỗ xác hảo nhất để đoạt xá đang chạy tung tăng.

 

Hắn tới , tới kìa, cưỡi một con ngựa cao to và dẫn theo một bầy "chó săn"!

 

Ngọc Trường Không dù rõ sự vật, nhưng thính lực thuộc hàng thượng thừa. Cảm nhận một đám bóng đen đang lao tới nhanh, y khỏi nhíu mày.

 

Đông quá.

 

y cũng nên sắp xếp vài ám vệ theo ? Nếu lỡ xảy đ.á.n.h , phe e là sẽ rơi thế yếu vì lép vế quân .

 

" thật là cô . Ha ha, mòn gót giày tìm thấy, đến khi gặp chẳng tốn công, để xem hôm nay cô chạy ." Mộc Tích thị lực tinh tường, từ tít đằng xa nhận Tần Lưu Tây, vung roi thúc ngựa phóng tới.

 

Ngựa của vốn là bảo mã, chạy cực nhanh, do chính tay Mộc Tích nuôi dưỡng nên tính nết cũng cuồng ngạo y hệt chủ nhân. Cảm nhận sự phấn khích của chủ, con ngựa cũng phấn khích tung vó bôn ba. Dăm ba bước, nó lao đến tận mặt Tần Lưu Tây, móng ngựa vung cao vút.

 

Đạp bẹp ả !

 

Đại Cung lập tức lao lên định cản , nhưng Tần Lưu Tây chỉ giương tay . Một luồng kình lực vô hình bất ngờ trực tiếp đẩy văng Đại Cung ngoài, thậm chí đẩy lùi cả đám Ngọc Trường Không lùi đằng hai bước.

 

Đại Cung sợ hãi khôn nguôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-170-suc-sinh-nha-nguoi-dam.html.]

 

Ngọc Trường Không thấy móng ngựa sắp giáng xuống, hai mắt nứt toác, cơn giận bùng lên từ đáy lòng, quát lớn: "Súc sinh, nhà ngươi dám!"

 

Y định xông tới cản, thì Tần Lưu Tây hờ hững giơ tay lên, vỗ mạnh một cái chiếc móng ngựa đang chực giáng xuống. Con ngựa chẳng hiểu , hai chân bỗng mềm nhũn, cơ thể lảo đảo chuyển hướng, ngã vật sang một bên.

 

Ngựa đổ ngang, Mộc Tích kịp đề phòng, cũng văng mạnh về phía chân tường.

 

Tất cả hộ vệ hoảng sợ đến thắt cả ruột gan: "Thế t.ử gia!"

 

Xong , mạng của bọn họ tàn !

 

Đám đồng loạt nhảy phốc từ lưng ngựa xuống, lao tới định đỡ, nhưng tất cả đều theo kịp một bóng đen từ trời giáng xuống. Bóng đen tóm lấy Mộc Tích đang rơi, lộn một vòng đặt vững vàng xuống đất.

 

Đợi đến khi kịp hồn, bóng đen mất dạng.

 

Tần Lưu Tây thì đưa mắt lướt qua một hướng nào đó.

 

Đám kinh hồn bạt vía, gã tiểu tư tâm phúc Song Toàn mặt mày trắng bệch chạy tới bên Mộc Tích, đôi môi run rẩy lắp bắp: "Thế... Thế t.ử gia, ngài chứ?"

 

"Không !" Mộc Tích xô gã , thẳng một nước tới mặt Tần Lưu Tây. Thế nhưng còn kịp mở miệng, một chắn ngay mặt nàng.

 

Mộc Tích sững , ngẩng đầu lên . Nam t.ử dung mạo thật tuấn mỹ vô ngần, chỉ là sắc mặt kém, mang theo vài phần yếu ớt của một bệnh mỹ nhân. Hừm, gu của .

 

"Ngươi là ai, mau cút cho gia!"

 

Ngọc Trường Không chắp tay lưng, khuôn mặt lạnh lùng : "Phóng ngựa giữa đường phố đông , ngươi thế là coi thường tính mạng khác."

 

Bị giáo huấn bất thình lình, Mộc Tích khó chịu trong bụng. Cái tính tình nóng nảy cộc cằn bùng lên, "hắc" một tiếng mỉa mai: "Ngươi là ai hả, tiểu gia gì tới lượt ngươi phép quản chắc? Ngươi lo chuyện bao đồng quá đấy, cút ngay cho gia!"

 

Ngọc Trường Không buồn phản ứng, chỉ nghiêng đầu hỏi: "Không chứ?"

 

Tần Lưu Tây thấy y chắn ngay mặt bảo vệ , đôi mắt cong cong mỉm : "Không ."

 

Nàng bước , dáng vẻ tức tối xù lông của Mộc Tích, hỏi: "Mộc thế tử?"

 

Ngọc Trường Không thấy mấy chữ liền nhíu mày, sang Mộc Tích: "Mộc thế tử? Người của phủ Thừa Ân Hầu?"

 

"Chính là tiểu gia đây, còn mau mau tránh ?"

 

Ngọc Trường Không nhạt: "Vốn danh thế t.ử độc nhất của phủ Thừa Ân Hầu tính tình ngang bướng, vô pháp vô thiên, ngông cuồng hống hách, nay tận mắt chứng kiến, quả nhiên những lời đồn đại chẳng ngoa chút nào. Phóng ngựa giữa đường, bất chấp tính mạng và sự an nguy của khác, đây chính là tác phong việc của phủ Thừa Ân Hầu ? Hay là quý phủ vẫn luôn tự đắc cho rằng, vương thổ thiên hạ đều là đất của Mộc gia!"

 

Giọng điệu của y lạnh lùng sắc bén, thậm chí còn xen lẫn mấy phần chán ghét, khiến Mộc Tích giật sững sờ!

 

cũng nhanh, Mộc Tích lấy tinh thần, nhảy dựng lên chỉ thẳng mặt y: "Ngươi... kiếp ngươi là ai, dám ở mặt tiểu gia ăn xằng bậy ngông cuồng hả!"

 

"Ngọc thị, Trường Không." Ngọc Trường Không thản nhiên báo danh tính.

 

Mộc Tích nhất thời phản ứng kịp, nhưng tên sai vặt Song Toàn thì ngộ . Gã cứ thấy thanh niên mắt quen quen như từng gặp ở đó, nay đối phương xưng tên, gã liền nhớ ngay lập tức.

 

Ở kinh thành một địa phương tên là Song Tuyệt quán, bên trong kỳ trân dị bảo, cầm kỳ thi họa, đồ cổ gì cũng đủ, món nào cũng là hàng quý giá trị liên thành. Hơn nữa, Song Tuyệt quán còn đích lập hai bảng xếp hạng Thiên hạ Anh tài, chia Nam bảng và Nữ bảng, hội tụ bộ 50 nhân tài xuất chúng nhất của nước Đại Phong.

 

Trong Nam bảng, Trường Không công t.ử của Ngọc thị đang vinh dự xếp vị trí thứ hai. Tại thể xếp thứ nhất? Đó là bởi Ngọc Trường Không là một kẻ mù lòa.

 

Chiếu theo sở thích của chủ t.ử nhà , Song Toàn cũng từng theo chân Mộc Tích xem qua chân dung của Ngọc Trường Không bảng Thiên hạ Anh tài.

 

Lúc đó y chỉ chừng mười lăm tuổi thì ? Thế mà sở hữu dung mạo tuyệt thế, tài hoa xuất chúng. Đáng tiếc tàn tật ốm yếu, đôi mắt hỏng mất.

 

Giờ gặp , Ngọc Trường Không đến tuổi nhược quan (nam 20 tuổi), nhuệ khí ngút trời đều thu liễm trong, dung nhan lạnh lẽo xuất trần. Tựa như một thanh bảo kiếm giấu trong vỏ, nhưng khí chất vẫn khiến dám mạo phạm thẳng.

 

Song Toàn vội vàng ghé sát tai nhỏ giọng giải thích cặn kẽ cho chủ t.ử nhà một phen.

 

Mộc Tích nhướn mày, chằm chằm Ngọc Trường Không: "Thì ngươi chính là vị Trường Không công t.ử mù lòa , hèn chi mở mồm đào hố chực chờ tiểu gia nhảy !"

 

Cái gì mà vương thổ thiên hạ đều là đất của Mộc gia chứ, thế chẳng là đang cố tình đào hố chôn ?

 

Câu "Mỹ nhân độc" quả sai chút nào, vị mỹ nhân bệnh tật ốm yếu rõ ràng là đang gài bẫy mà!

 

 

 

 

 

Loading...