ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 172: Nào ngờ người nhà không cho phép

Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:43:49
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngọc Trường Không gần như thể tin tai , y sang Tần Lưu Tây, suýt chút nữa nhịn mà hỏi thẳng: Cô là nghiêm túc đấy ?

 

Đổi là kẻ khác, thấy những lời mang tính x.úc p.hạ.m như từ miệng Mộc Tích, cơn giận chắc chắn bốc hỏa, nhưng nàng thì ? Lại còn tỏ tiếc nuối?

 

Tính cách của Bất Cầu đại sư vốn khó đoán, chuyện y từng Tề Khiên kể qua, nhưng thật sự ngờ tới, nàng "Bất Cầu" đến mức !

 

Mộc Tích lúc mới hỏi: "Người nhà cho phép? Là ai? Hắn ?" Hắn chỉ tay Ngọc Trường Không, hỏi nàng: "Cô cũng là Ngọc gia ?"

 

Nếu là Ngọc thị thì đúng là khó giải quyết thật. Danh tiếng Ngọc thị là nhất thiên hạ, nếu dám b.a.o n.u.ô.i một tiểu ca nhi của Ngọc thị, chỉ sợ Hoàng hậu tỷ tỷ cũng chịu nổi miệng đời mà rơi tình cảnh khó xử.

 

"Cái thì ." Tần Lưu Tây hừ một tiếng: "Người nhà , đang chằm chằm ở kìa!"

 

Nàng chỉ tay lên bầu trời.

 

Mộc Tích ngước lên , Tần Lưu Tây, thầm nghĩ chẳng lẽ con mụ ngốc ?

 

"Đều lên tận trời mà còn quản chi..."

 

Ầm ầm!

 

Choang!

 

Một tiếng sét đột ngột nổ vang, đó ánh chớp bổ xuống, đ.á.n.h bay một mảng tường ngay cạnh bọn họ, gạch đá vỡ vụn b.ắ.n tung tóe. Một viên trong đó sượt qua mặt Mộc Tích.

 

Mọi : "!"

 

Không chứ, trời đang nắng chang chang thế đ.á.n.h sét ?

 

Mộc Tích sững , lắp bắp: "Đây, đây là..."

 

"Nhóc con, hiện thực dạy cho ngươi , đừng ăn xằng bậy, nhà của lúc nào cũng đang đấy!" Tần Lưu Tây lắc đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-172-nao-ngo-nguoi-nha-khong-cho-phep.html.]

 

Mộc Tích tức giận đẩy gã Song Toàn đang định tiến lên kiểm tra xem thương , nhảy dựng lên chỉ mặt nàng mà mắng: "Cô theo tiểu gia thì cứ thẳng, hà tất diễn trò giả thần giả quỷ ở đây để hù dọa tiểu gia? Có là ai !"

 

"Mộc thế t.ử đúng là oan cho , lòng cùng ngài ăn sung mặc sướng, chỉ là nhà cho phép." Tần Lưu Tây khi kịp phát tác: "Ồ, còn về tại nhà ở , trong Huyền môn mà, nhập đạo thì Tổ sư gia chính là gia trưởng đại diện của Huyền môn ! Nếu thật sự dám chuyện phản bội sư môn , chẳng sẽ sét đ.á.n.h c.h.ế.t cái nghịch đồ tham lam phú quý ?"

 

Mộc Tích: "!"

 

Đội "chó săn" phía cũng ngẩn . Người trong Huyền môn?

 

Mộc Tích là kẻ đầu tiên tin, : "Cô lừa ai , đạo sĩ thì từng gặp, ai giống cô như thế? Đạo đạo, như một thằng cha mặt trắng thì !"

 

"Sao nào, cho phép đạo môn của đạo sĩ tuấn tú chính trực ? Người tu đạo chúng , tu đức, phong thái tiên phong đạo cốt càng tuấn tú hơn! Ta cũng giấu gì ngươi, chính là bộ mặt đại diện của Thanh Bình quan đấy!"

 

Mộc Tích "hừ" một tiếng, vỗ đùi ngặt nghẽo, chỉ nàng: "Chính là cô, tiên phong đạo cốt? Hay là dán thêm mấy sợi râu trắng , còn tiên nữa chứ!"

 

Tần Lưu Tây bước lên một bước, tủm tỉm : "Không tin ? Trên ngươi treo cái bùa bình an pháp khí nào, chỉ cần gỡ một cái xuống, cũng đủ khiến ngươi gặp xui xẻo, đám em đang thèm khát ngươi nhập xác đấy. Có thử ?"

 

Nụ môi Mộc Tích đông cứng .

 

Tên hộ vệ cạnh sắc mặt đổi liên tục, cả đám đều vây quanh . Còn những tên đang nấp trong bóng tối thì cầm cung tên, nhắm thẳng Tần Lưu Tây.

 

Tần Lưu Tây phất tay một cái, một luồng âm sát khí vô hình cuộn tới: "Ta thích khác nhắm nhé, trừng phạt nhỏ thôi, ."

 

Tên cung thủ cầm cung đang định nhắm b.ắ.n liền sững . Đột nhiên, tay cầm cung đau nhói, tựa như luồng lạnh lẽo từ lòng bàn tay chui , đau đến mức cầm nổi cung nữa.

 

Cung thủ đổi sắc mặt, nghĩ đến điều gì, vội vàng thu cung, trực tiếp nhảy từ trong bóng tối , chắn mặt Mộc Tích, quỳ một chân xuống mặt Tần Lưu Tây, chắp tay tạ : "Tiểu nhân mắt thấy Thái Sơn, mong đại sư giơ cao đ.á.n.h khẽ. Công t.ử nhà vốn tính tình ngang bướng, cũng xin đại sư đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với !"

 

 

 

 

 

 

Loading...