Mệnh Mộc Tích hề . Lúc đang nổi trận lôi đình, chỉ thẳng mặt đám hộ vệ và ám vệ đang quỳ đất mà c.h.ử.i mắng ầm ĩ.
"Các ngươi là lũ vuốt râu hùm phạm thượng, về nhất định sẽ bảo phụ hết bộ bọn các ngươi! Còn cả ngươi nữa, nấp trong tối thì cứ nấp , chạy cái quái gì? Còn quỳ xuống thỉnh tội với cái tên ranh con đó, ngươi mất sạch mặt mũi của tiểu gia !" Mộc Tích cứ nghĩ đến chuyện mất uy phong mặt Tần Lưu Tây là hận đến mức đào lỗ chui xuống đất.
Hắn đường đường là Mộc thế t.ử cơ mà, xưa nay chỉ quỳ lạy lóc xin buông tha, hôm nay là đầu tiên mất oai phong mặt kẻ khác. A a a, chuyện mà đồn về kinh thành thì còn giấu mặt nữa?
Tức c.h.ế.t !
Ám vệ quỳ mặt đất, trầm giọng : "Thế t.ử gia, mất mặt vẫn còn hơn là mất mạng."
"Ngươi nghĩ nàng thật sự dám g.i.ế.c ?" Mộc Tích phục.
" nàng chỉ đúng nhược điểm của Thế t.ử gia." Ám vệ chằm chằm bùa bình an đeo bên hông cùng pháp khí hộ n.g.ự.c , : "Nếu là bản lĩnh, thể thấu bùa bình an và pháp khí ngài? Lỡ như nàng thật sự gỡ bùa hộ mệnh của ngài xuống, gọi tà túy đến gần, thuộc hạ dù võ công cao cường đến mấy cũng thể cứu ngài."
Bọn họ chỉ võ công đầy , chứ hề pháp thuật. Những việc như tru tà trấn yêu, bọn họ !
Mộc Tích nghẹn họng, : "Ngươi ngốc , ngươi xem nàng mới bao nhiêu tuổi, khéo còn lớn bằng , nàng bản lĩnh đó?"
"Người trong Huyền môn, lấy tuổi tác để luận bản lĩnh, Thế t.ử gia hẳn là hiểu điều mới đúng." Ám vệ mang vẻ mặt đầy kiêng dè, : "Hơn nữa, nàng thật sự bản lĩnh đó. Thế t.ử nghĩ tại thuộc hạ nhảy từ trong bóng tối ? Đương nhiên là nàng ép ."
Gã nọ gì , nhưng gã trong Huyền môn thủ đoạn vô cùng kỳ quái. Giống như gã ban nãy, tay đột nhiên đau nhói, lạnh buốt và mềm nhũn sức lực. ngay khi gã quyết đoán nhảy thỉnh tội, nọ rời , cảm giác đau nhói tay cũng tan biến.
Không ám khí, t.h.u.ố.c độc, càng hề tay ngoài sáng, mà đối phương động thủ khi nào, gì gã, gã .
Ám vệ gọi là ám vệ, đương nhiên trải qua những đợt huấn luyện vô cùng nghiêm ngặt, thể theo hầu Mộc thế t.ử càng là cao thủ hàng đầu. Gã tự hỏi hành tung của cực kỳ bí ẩn, mà đối phương thậm chí còn thèm dò xét gã nấp ở , tay.
Còn gã, ngay cả việc nàng tay khi nào cũng , bởi vì ngay lúc nàng mở miệng , chỉ trong một cái chớp mắt, tay gã biến thành như . Nếu đối phương thực sự mạng của gã, thì lúc gã chầu Diêm Vương .
Cho nên, con Tần Lưu Tây , vô cùng đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-175-the-tu-dung-tu-tim-duong-chet.html.]
Không, của Huyền môn thủ đoạn kỳ quái khó lường. Nếu nàng thực sự là đạo nhân, chỉ bằng việc nàng để lộ một chiêu thôi chứng minh tuyệt đối là loại thần côn lừa danh dối thế.
Mọi ám vệ đều giật . Ám vệ là cao thủ bậc nhất , mà Tần Lưu Tây ép lộ diện?
Nàng tay khi nào ?
Mộc Tích cũng ngẩn , cảm thấy dọa sợ như thì quá mất mặt, cứng cổ : "Thế thì chúng đông mà, đ.á.n.h một chọi một thì đ.á.n.h hội đồng, đ.á.n.h quần ẩu kiểu gì chẳng ?"
"Thế t.ử gia, cũng đ.á.n.h với ngài!" Song Toàn nhịn bèn xen một câu.
Mộc Tích: "Ta mặc kệ! Khó khăn lắm mới tìm , còn kịp hỏi tên thì các ngươi hỏng bét ."
"Thế t.ử gia, đối phương cũng , là trong Huyền môn, đám ở biệt uyển , chịu nổi mấy trò đùa của ngài ." Một tên hộ vệ khác lên tiếng.
Mộc Tích: "!"
Vậy ? Hiếm lắm mới gặp một thú vị.
"Không nàng bảo là của Thanh Bình quan ? Đến thẳng đạo quán đó chặn đường, nàng cho cảm động mà tục thì ?" Mộc Tích vỗ tay đốp một cái, cảm thấy bản nghĩ một ý tưởng tuyệt đỉnh.
Mọi : *Anh em cho hỏi, cái cách đ.á.n.h ngất Thế t.ử vác thẳng về Kinh thành khả thi ? Phạm thượng tội c.h.ế.t dẫu vẫn còn hơn là cứ trơ mắt ngài tự đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t nhỉ?*
*(Ghi chú của tác giả: Đỡ bệnh chỉ còn ho, nhưng đốt sống cổ tái phát, đau đầu c.h.ế.t . Người nhà lượt ngã bệnh, gánh nặng chăm sóc gia đình đè lên vai , trưởng thành thật sự quá khó khăn!!! Không bao giờ nhiễm Covid nữa , nếu cứ lặp lặp thế vài , cảm giác sống qua nổi sáu mươi tuổi mất!)*