ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 185: Tiểu tổ tông là để đem bán

Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:46:55
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Thanh Bình Quan.

 

Thanh Viễn đạo trưởng cảm thấy mấy sợi tóc đầu sắp chính vò cho trụi lủi . Ông thật hiểu nổi tại tiểu tổ tông của đạo quán chiêu mộ về một tên tiểu sát tinh như Mộc Tích thế , thật là quá khó hầu hạ.

 

Ngày nào cũng bày trò, đến cả chim chóc hậu sơn thấy nó cũng vỗ cánh bay tán loạn, chỉ sợ bắt món chim nướng. Còn mấy chậu quân t.ử lan ông dày công chăm sóc, giờ lá cũng rụng tả tơi hết .

 

Nếu秦 (Tần) Lưu Tây, cái vị tổ tông tới rước tên sát tinh ngay, thì ông, ông sẽ như sư phụ , rời khỏi đạo quán mà bụi luôn!

 

"Đạo trưởng, đạo trưởng..."

 

Rầm!

 

Thanh Viễn cái cửa phòng đá bao nhiêu , giờ đang lung lay sắp đổ, trong lòng âm thầm niệm một tiếng đạo hiệu: Phúc sinh vô lượng thiên tôn. Nếu ông nghiệp chướng gì, thì cứ cho ông một cái kết thúc thống khoái , cần lấy cái cửa của ông để hành hạ như .

 

Cái cửa: Dấu chân vô , phận hẩm hiu.

 

Mộc Tích xuất hiện cửa phòng, thấy Thanh Viễn đang quỳ bàn , hừ một tiếng: "Tiểu gia ông là tên thần côn đang trốn ở đây tìm sự thanh tịnh mà. Mau , tên tiểu thần côn đang trốn ở , khi nào thì tới?"

 

Thanh Viễn dậy, chắp tay hành lễ, : "Thiện nhân, ngài cũng là thế t.ử gia đường đường xuất huân quý, học thức, cái cửa , thể nể tình tha cho nó một con đường sống, đừng đá nữa ? Nó chịu nổi đôi chân quý giá của ngài nữa !"

 

Mộc Tích cái cửa, hất cằm : "Chỉ là một cánh cửa, đáng mấy đồng, đá hỏng tiểu gia đền. Ông chỉ cho nơi ẩn náu của tên tiểu thần côn , bộ cửa mới cho cả cái đạo quán của ông."

 

Khóe mắt Thanh Viễn giật giật, đáp: "Bần đạo loại đạo sĩ như ..."

 

"Tiểu gia thấy thần tượng trong điện của các ông đều cũ kỹ cả , đúc mới , vàng đồng đây?" Mộc Tích chắp tay lưng .

 

Thanh Viễn nén cơn tim đập thình thịch, cố vẻ giữ lễ, : "Tục ngữ câu quân t.ử ăn đồ bố thí, ngài chỉ suông thì..."

 

Mộc Tích liền bảo: "Song Toàn, lấy bạc ."

 

Song Toàn lập tức lấy từ trong ống tay áo năm xấp ngân phiếu trăm lượng, đưa tới.

 

Thanh Viễn đưa tay nhận lấy xấp ngân phiếu, lập tức hớn hở, : "Thiện nhân cúng hương dầu ? Mời ngài qua phía đại điện ạ?"

 

Song Toàn buông tay, : "Hương dầu thêm đủ. Vị tiểu đạo sĩ , đạo trưởng cũng nên cho thế t.ử chúng đôi chút chứ nhỉ."

 

Thanh Viễn híp mắt : "Ngài yên tâm, Tổ sư gia nhất định sẽ thỏa mãn nguyện cầu của thiện nhân, thiện nhân lập tức sẽ như ý nguyện gặp ."

 

Tiểu tổ tông gì đó, đều là để đem bán cả thôi.

 

Mộc Tích hừ một tiếng: "Tốt nhất là ông đừng lừa , nếu tiểu gia thể dỡ sạch cái Thanh Bình Quan đấy."

 

Thanh Viễn cố tỏ nịnh nọt, trong lòng thầm nghĩ, bản ngươi đeo đầy bùa chú pháp khí hộ mà còn dám mạnh miệng ở đây? Không sợ mất linh khí mặt Tổ sư gia ?

 

cúng nhiều hương dầu như , tất cả đều phần hương dầu, vì lý tưởng cao cả là biến Thanh Bình Quan thành đạo quán một thiên hạ, tạm nhịn ngươi .

 

Chờ tiểu tổ tông tới, xem ngươi còn ngang ngược nữa !

 

Đó mới chính là sát thần thực sự!

 

Thanh Viễn một cách đầy vẻ đê tiện, hai chỏm râu mép run run.

 

Mộc Tích vô tình liếc , bỗng thấy sống lưng lạnh toát.

 

Mẹ kiếp, cái đạo quán rách ma ?

 

...

 

Tần Lưu Tây thò đầu lên đạo quán núi, nheo nheo mắt, cảm thấy chút nào, dường như đang gài bẫy.

 

Ngọc Trường Không cũng ngoài. Hiện tại đôi mắt tìm ánh sáng, gì cũng thấy mới mẻ, ngay cả ánh sáng lọt mắt cũng thấy chói nữa.

 

Hóa thấy ánh sáng trở , cũng tệ như từng nghĩ.

 

Hắn sang Tần Lưu Tây, ánh kim quang dịu nhẹ vây quanh nàng càng nàng thêm chói lọi, ngay cả khuôn mặt nàng cũng như mạ một tầng ánh sáng.

 

Đôi mắt , phong ấn cũng chẳng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-185-tieu-to-tong-la-de-dem-ban.html.]

"Ừm?" Tần Lưu Tây qua, hỏi: "Ngươi gì?"

 

Ngọc Trường Không sững , thành lời ?

 

"Ta chỉ cảm thấy, đôi mắt thấy những thứ mà thường thể thấy, phong ấn cũng chẳng ."

 

Tần Lưu Tây nhướng mày: "Đi đường tới đây, ngươi cũng thấy ít hồn thể , sợ ?"

 

Ngọc Trường Không lắc đầu: "Còn lâu mới đáng sợ bằng lòng ."

 

Tần Lưu Tây mỉm , câu nàng tán đồng.

 

"Thực , cảnh tượng đáng sợ nhất chính là tận mắt chứng kiến cha c.h.ế.t t.h.ả.m mặt mà bản bất lực, điều đó còn đáng sợ hơn vạn vạn oán quỷ." Ngọc Trường Không trầm giọng .

 

Tần Lưu Tây : "Câu 'chuyện xưa nên đuổi theo' sẽ nữa, oán, thì giải quyết là xong."

 

"May mà ngươi giống như bên Phật gia, câu 'oan oan tương báo bao giờ mới dứt', khuyên buông bỏ thù hận."

 

Tần Lưu Tây khẩy: "Ta là khá chú trọng nhân quả, cũng là thù thì báo thù, oán thì báo oán. Bản tính , thì lấy tư cách gì mà khuyên khác buông bỏ? Không trải qua nỗi khổ của khác, thì đừng khuyên khác thiện, cứ việc của ."

 

Ngọc Trường Không mỉm : "Như ."

 

"Vì ngươi phong ấn đôi mắt , thì kiểm soát cảm xúc của cho , đừng để những hồn ma đó phát hiện ngươi thấy chúng. Bằng , dù nhập ngươi, chúng cũng sẽ quấn lấy ngươi, đó cũng là một loại phiền phức." Có những con quỷ hẳn là vì nhập , khi là tìm giúp đỡ thì ?

 

Lông mày Ngọc Trường Không khẽ động: "Ta cũng mù mười năm, cách giả mù thế nào, ít nhiều cũng . như ngươi , nếu phát hiện mà quấn lấy thì quả là phiền. Cho nên, pháp chú kinh văn nào thể tiễn chúng ?"

 

"Muốn học ?"

 

Ngọc Trường Không chắp tay: "Xin Tiểu Tần tiếc chỉ giáo."

 

"Dạy xong , ngươi chính là cư sĩ của Thanh Bình Quan bọn đấy nhé."

 

Ngọc Trường Không gật đầu: "Đạo quán thực tài thực lực, trở thành cư sĩ của nó cũng thiệt."

 

Tần Lưu Tây vẻ nghiêm trọng : "Ngươi là mắt đấy. Yên tâm, một khi ngươi là cư sĩ của Thanh Bình Quan, quán sẽ che chở cho ngươi."

 

"Được."

 

"Trước mắt, giải quyết xong phiền phức ." Tần Lưu Tây thấy sơn môn của Thanh Bình Quan, cũng ngay ám vệ của Mộc Tích đang mai phục ở nơi nào.

 

Còn Ngọc Trường Không Thanh Bình Quan sừng sững giữa sườn núi, đảo mắt quanh một vòng, trong lòng thầm tính toán phương vị, một bức đồ hình ngũ hành bát quái lập thể hiện trong đầu .

 

"Mạo hỏi một câu, Thanh Bình Quan , trận pháp tồn tại ?"

 

Tần Lưu Tây ngạc nhiên: "Ngươi ?" Dừng một chút, nàng : "À đúng , Ngọc thị Trường Không tài hoa xuất chúng, đối với trận pháp chắc hẳn cũng nghiên cứu."

 

Ngọc Trường Không đáp: "Ta chỉ đôi chút, là do hồi nhỏ cha dạy, học tinh thông. Chỉ là phương vị bố cục của đạo quán cùng cảnh trí xung quanh, thoạt giống đồ hình ngũ hành bát quái, nhưng cũng thể là nhầm."

 

"Ngươi nhầm , đây đúng là một bức ngũ hành bát quái đồ. Mà trong bức đồ , một hộ sơn đại trận, gọi là Cửu Tinh Huyền Trận, nuôi dưỡng đạo quán, bảo vệ một phương thủy thổ."

 

"Cửu Tinh Huyền Trận? Sự huyền diệu của nó là?"

 

"Nếu gặp thiên tai chiến loạn, trận pháp khởi động, thể bảo vệ đạo quán và trong trận an trong ba tháng." Tần Lưu Tây tự hào đáp.

 

Đồng t.ử Ngọc Trường Không chấn động. Có thể bảo vệ ba tháng, lợi hại đến thế ?

 

Nếu lời Tần Lưu Tây là thật, thì cách bố cục kỳ môn còn lợi hại hơn tưởng tượng nhiều. Không, nàng sẽ dối!

 

Trong mắt Ngọc Trường Không thoáng hiện vẻ hưng phấn, định hỏi cho rõ ràng thì một bóng đỏ rực nhảy .

 

"Ha, tên thần côn Thanh Viễn quả nhiên phí công nhận tiền của tiểu gia, ngươi quả nhiên tới !"

 

Tần Lưu Tây: "..."

 

Dự cảm quả nhiên sai, bán !

 

 

 

 

 

 

 

Loading...