ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 186: Thà chết đạo hữu chứ không chết bần đạo
Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:46:56
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộc Tích sống chừng tuổi, từng thấy việc tìm một khó khăn như bây giờ. Bày trò giở thói lưu manh thì chớ, đằng còn tốn bạc. Trước nay của chỉ lệnh , thế mà khi gặp Tần Lưu Tây, bọn họ chỉ can ngăn, cái gì mà trong huyền môn thì thể đắc tội.
Thật sự tức c.h.ế.t !
Bây giờ thì , đập cả đống tiền , cuối cùng cũng gặp Tần Lưu Tây.
Khóe mắt Tần Lưu Tây giật giật, phớt lờ việc Mộc Tích ăn mặc lòe loẹt như một con gà tây, đỏ rực như lửa. Trong đầu nàng lúc chỉ văng vẳng câu "Thanh Viễn hề uổng công nhận bạc của ".
Không uổng công, nhận bạc!
Cái lão Thanh Viễn đúng là ngứa đòn .
*Ắt xì, ắt xì.*
Thanh Viễn tháo tung búi tóc đầu, ngã vật giường, kéo chăn trùm kín mít, giả c.h.ế.t.
Tần Lưu Tây liếc Mộc Tích: "Thanh Viễn nhận của ngươi bao nhiêu bạc?"
"Tiểu gia lục tục cúng thêm cả ngàn lượng tiền hương dầu, ông mới chịu là ngươi sẽ đến." Mộc Tích oán hận : "Cái tên tiểu thần côn nhà ngươi, giá lớn thật đấy, còn bắt tiểu gia đích lên đạo quán tìm. coi như ngươi cũng điều, lừa tiểu gia, ngươi quả đúng là tên tiểu thần côn ở cái đạo quán rách nát ."
"Quán rách?" Tần Lưu Tây híp mắt.
Mộc Tích chỉ tay Thanh Bình Quan: "Tiểu gia sai chắc? Vừa nhỏ cũ nát, là một mớ sập sệ, ngay cả đạo trưởng cũng chẳng mấy mống, một cái là chẳng tiền đồ gì. Hay là ngươi tục ? Theo tiểu gia, xây cho ngươi một cái đạo quán lớn hơn."
Tần Lưu Tây lườm : "Sao nào, ngươi suýt chút nữa thì sét đ.á.n.h mà vẫn tỉnh ngộ, dám đến mặt Thanh Bình Quan đào góc tường (cướp ) ? Tiểu thế tử, ngươi là kẻ sống c.h.ế.t là ăn gan hùm mật gấu, to gan lớn mật quá đấy? Có giỏi thì hẳn đại điện mà đào mặt tổ sư gia nhà xem nào!"
"Cái ..." Mộc Tích định mạnh miệng thì lưng vang lên tiếng ho khan, khựng , : "Thế , xây một đạo quán lớn, đúc thêm một bức tượng kim (tượng vàng) cho tổ sư gia nhà ngươi rước qua quán mới, như ?"
Tượng vàng cơ .
Giọng Tần Lưu Tây bỗng mềm nhũn : "Cần gì vẽ rắn thêm chân, thế t.ử lòng thành, chi bằng cứ quyên thêm chút tiền hương dầu để tu sửa Thanh Bình Quan của chúng , tiện thể đúc kim cho chư thần trong quán. Như , Tổ sư gia nhất định sẽ phù hộ cho thế t.ử bách tà bất xâm."
"Ta mà tin cái tà môn của ngươi ." Mộc Tích nhảy dựng lên: "Người miệng lưỡi của đám thần côn là thể tin nhất, chuyện c.h.ế.t cũng thành sống . Ta mà theo lời ngươi, ngươi lừa , chẳng chịu thiệt thòi ?"
"Không thiệt , bảo vệ ngươi bách tà bất xâm, gọi là thiệt ? Thế t.ử gia tự cơ thể , chẳng lẽ rõ?" Tần Lưu Tây như : "Hay là cần giúp thế t.ử nhớ một chút?"
Nói đoạn, nàng tiến lên một bước, vươn tay định giật lấy lá bùa .
Một bóng lóe lên, đưa tay chặn . Đó là một tên hộ vệ mặc áo đen, Tần Lưu Tây lấy lòng: "Tiểu đạo trưởng, xin hãy nương tay."
Tần Lưu Tây bĩu môi: "Vô vị."
Nàng xoay bước trong quán, Ngọc Trường Không cũng bước theo.
Mộc Tích thấy Tần Lưu Tây , vội vã đẩy tên hộ vệ chắn mặt , bám gót theo .
Ngọc Trường Không lên tiếng: "Mộc thế tử, xin đừng ép quá đáng."
"Tên họ Ngọc , là ngươi. Này, ngươi và tên tiểu thần côn quan hệ gì? Sao ở cũng thấy mặt ngươi thế." Mộc Tích liếc xéo hỏi.
Ngọc Trường Không lạnh nhạt đáp: "Không liên quan đến ngươi."
"Vậy gì cũng liên quan đến ngươi." Mộc Tích hừ lạnh.
Bước chân Ngọc Trường Không khựng , đầu, dùng ánh mắt "trống rỗng" Mộc Tích, : "Mộc thế t.ử tập hợp ngàn vạn sủng ái một , vẫn nên quý trọng phúc phần của thì hơn. Có những , cứ trêu chọc, chuốc lấy phiền phức là ."
Mộc Tích ngẩn , trơ mắt Ngọc Trường Không xa dần, lúc bấy giờ mới giật nảy nhảy dựng lên, túm lấy Song Toàn tát một cái bép ót: "Tiểu gia suýt chút nữa thì dọa cho hồ đồ , ngươi cũng nhắc nhở một tiếng, nuôi ngươi tác dụng gì!"
Song Toàn: "Nô tài vô dụng, xin thế t.ử trách phạt."
"Cút!" Mộc Tích đá một cước, vội vàng đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-186-tha-chet-dao-huu-chu-khong-chet-ban-dao.html.]
*Rầm!*
Tần Lưu Tây tung một cước đá văng cánh cửa phòng của Thanh Viễn. Cánh cửa vốn dĩ lung lay sắp đổ nay hỏng bét, gió lạnh bèn ào ào lùa .
Thanh Viễn giật thót , kéo chăn xuống chỉ chừa đôi mắt. Vừa vặn chạm ngay ánh mắt như của Tần Lưu Tây, ông đành dậy, để lộ khuôn mặt mang vẻ mỏi mệt, : "Sư cuối cùng cũng tới ."
Ông liếc cánh cửa mặt đất, , giờ thì lý do để cái mới.
Tần Lưu Tây lơ cánh cửa hỏng, sải bước : "Người ông bán , thể đến ? Sao thế, giả vờ nữa ? Ây da, còn dán cả cao ch.ó (cao dán ngoài da) nữa cơ đấy, dốc vốn lớn thật nhỉ? Lại đây đây, để châm cho ông vài kim, đảm bảo ông liệt giường xương cốt rã rời luôn."
Thanh Viễn gượng, đưa tay sờ sờ miếng cao dán thái dương, biện minh: "Ngài thể trách , cái tên tiểu sát tinh bên ngoài chẳng do ngài rước về . Hắn ngày ngày loạn trong đạo quán, còn quấy rối nam hương khách nữa. Ta thể để nghĩ đạo quán chúng là nơi đắn!"
"Cho nên ông liền đem bán!"
Thanh Viễn thanh minh: "Không thể là bán, chỉ là mời ngài đến cứu sân thôi. Cái loại tiểu yêu quái đụng mắng xong , chỉ ngài mới tay trị ."
" , thà c.h.ế.t đạo hữu chứ c.h.ế.t bần đạo chứ gì. Nếu chỉnh c.h.ế.t , thế lực cũng chỉ tìm tính sổ thôi." Tần Lưu Tây lạnh.
"Ngài tất nhiên sẽ để bản rơi tình cảnh đó , nhưng thì khác. Ngài xem hai ngày nay sầu não đến mức nào, nếp nhăn cũng mọc thêm mấy nếp đây ."
"Bớt ngụy biện cho , ông vốn dĩ là một lão già xí già tuổi ."
Thanh Viễn vẻ mặt ủy khuất đáng thương: "..."
Đây là công kích cá nhân đó nhé.
Tần Lưu Tây đầu , : "Đừng giả c.h.ế.t nữa, mau dậy đón hương khách ."
Thanh Viễn thấy nàng tính toán nữa, trong lòng mừng rỡ, tung chăn nhảy xuống giường: "Tới đây, tới đây."
"Để lúc khác tính sổ với ông !"
Thanh Viễn: "!"
Không bây giờ rời quán bụi liệu khả thi !
...
"Tiểu thư, cẩn thận bậc thềm." Một bà v.ú già đỡ một cô nương mặc y phục màu thu hương bước tiền điện, miệng ngừng lải nhải: "Muốn thắp hương, chúng thể đến Vô Tướng Tự mà, cớ lặn lội tới tận nơi ."
Thiếu nữ trẻ tuổi tính tình ôn hòa đoan trang, dung mạo uyển chuyển nở nụ , hờn dỗi : "Nhũ mẫu, bà đừng thế nữa. Chẳng đều bùa bình an ở đây linh nghiệm ? Ta cầu cho mẫu một lá, bà sẽ khỏe ."
Ánh mắt bà v.ú già tối sầm , thêm: "Là lão nô lắm miệng, với tấm lòng hiếu thảo của tiểu thư, tự nhiên đến cầu cũng sẽ linh nghiệm cả thôi."
"Thành tâm ắt sẽ linh ứng, nên là như ." Trên mặt Chiêu Thanh Mạn lộ vẻ mệt mỏi, : "Đã đến mặt thần linh , nhũ mẫu đừng những lời đó nữa."
"Vâng, . Chút nữa tiểu thư cầu thêm hai lá, cũng đeo một lá để xua chút xui xẻo dạo gần đây."
Chiêu Thanh Mạn đến bàn thờ Tổ sư gia, tiên dặn dò hạ nhân dâng lên mâm trái cây cúng bái, đó vươn tay định lấy nhang trong giỏ. lúc , mặt nàng đột nhiên xuất hiện một nén nhang.
Bà v.ú già và hai tỳ nữ vội vàng xúm vây quanh tiểu thư nhà , đầy cảnh giác tên 'tiểu bạch kiểm' đối diện. Không tên xuất hiện từ lúc nào, và ý đồ gì.
"Ngươi là ai? Đây là đạo quán, để cho ngươi càn !" Bà v.ú dang tay chắn mặt Chiêu Thanh Mạn, điệu bộ như gà bảo vệ đàn con.
Bà liếc mắt quanh một vòng, Thanh Bình Quan quả thực quá nhỏ, ngay cả đạo trưởng đón hương khách cũng chẳng mấy , chỉ lèo tèo một tên tiểu đạo đồng, nhỡ chuyện gì ầm ĩ xảy , tích sự gì nữa.
Tần Lưu Tây mỉm : "Phúc sinh vô lượng thiên tôn, bần đạo là đạo trưởng của Thanh Bình Quan, đạo hiệu Bất Cầu. Thiện nhân thỉnh hương cầu nguyện, dùng trầm hương chứ đàn hương. Đàn hương chỉ dùng ở chùa miếu Phật giáo mà thôi."
Mọi ngẩn . Đây là đạo sĩ của đạo quán , là đồ giả đúng ? Ngay cả đạo bào cũng mặc một bộ đàng hoàng, còn trông giống hệt như một tên đăng đồ t.ử (kẻ lưu manh, háo sắc) nữa chứ!