ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 189: Đoán chữ tìm người
Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:50:53
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Lưu Tây tin chắc cô nương nhà họ Chiêu sẽ . Quả nhiên sáng sớm hôm , nàng mới vận hành xong một đại chu thiên, tiểu đạo đồng gõ cửa, là nhà họ Chiêu lên quan, đang đợi ở hậu điện.
Tần Lưu Tây thu dọn một phen, tinh thần sảng khoái về phía hậu điện. Vừa mới bước đến gần cửa điện, thấy Thanh Viễn đang ôn tồn an ủi tín khách.
"Chư vị, xin đừng vội, tiểu sư đến ngay đây. A, đến kìa." Thanh Viễn chỉ tay về phía cửa điện.
Người nhà họ Chiêu đầu , chẳng là Tần Lưu Tây đang tới .
Bà v.ú già đỡ lấy Chiêu Thanh Mạn, kích động vô cùng, : "Phu nhân, chính là vị tiểu đạo trưởng đó xem mệnh cho cô nương."
Chiêu phu nhân mặc một bộ trường bào màu trắng thêu chỉ bạc, đầu cài hai cây trâm ngọc, mang vẻ bệnh tật. Không rõ là do cả đêm ngủ là vì đang ốm, sắc mặt bà nhợt nhạt và gầy yếu. khi thấy Tần Lưu Tây, đôi mắt bà lóe lên một tia sáng ngầm kích động sắc bén.
Hôm qua, Chiêu Thanh Mạn suýt chút nữa mũi thương của con trai đang múa đ.â.m trúng, một phen hoảng hồn. Đến khi thấy lá bùa bình an tự bốc cháy , bà cảm thấy thứ cứ như một giấc ảo giác. Đợi đến khi tỉnh táo , bà mới nhận lưng toát một tầng mồ hôi lạnh.
Về , nhũ mẫu của con gái mới kể ngọn ngành chuyện Tần Lưu Tây phán con gái mượn mệnh. Lúc đó Chiêu phu nhân nhũn cả , kinh ngạc phẫn nộ.
Kinh ngạc là vì con gái mượn mệnh mà bà nửa điểm cũng , chỉ nghĩ đó là do dạo vận khí nên xui xẻo liên miên, nào ngờ kẻ gian tà quấy phá. Phẫn nộ là vì nếu thật sự mượn mệnh, thì kẻ đó là ai?
Quả thật đúng như Tần Lưu Tây , là cận ?
Chiêu phu nhân thức trắng đêm, trời sáng sai chuẩn xe ngựa đưa Chiêu Thanh Mạn khỏi thành, đích lên đạo quán cầu cứu.
Thật sự là cái cớ mượn mệnh quá mức đáng sợ, mà lá bùa bình an tự bốc cháy quá thần kỳ, khiến bà thể tin. Suy cho cùng, nếu lá bùa đó đỡ hộ một kiếp, chẳng cái mũi thương sắc nhọn đ.â.m trúng Chiêu Thanh Mạn ?
Mũi thương sắc bén như , nếu c.h.ế.t thì chắc chắn cũng thương nặng, dù là trường hợp nào cũng là điều bà thấy.
Thà tin là chứ thể tin, chuyện liên quan đến mạng sống của con gái ruột, bà chuyến .
Chiêu Thanh Mạn bước lên , bái lạy Tần Lưu Tây: "Tiểu nữ đa tạ tiểu đạo trưởng tặng bùa cứu mạng."
Mũi thương đó lao tới ngay mắt, suýt chút nữa là đ.â.m trúng nàng. chỉ vì lá bùa bình an tự bốc cháy, mà mũi thương cứ như ai đó tóm lấy dừng , quá mức huyền diệu.
Chính là lá bùa bình an mà Tần Lưu Tây tặng giúp nàng đỡ một kiếp nạn, hóa giải một họa đổ máu, ngài hề khoác nửa lời.
Chiêu phu nhân cũng đỡ bước tới, hành lễ bái tạ Tần Lưu Tây: "Đa tạ tiểu đạo trưởng cứu mạng con gái ."
"Đó là phúc báo mà cô nương đáng hưởng." Tần Lưu Tây mỉm nâng tay hiệu cần đa lễ.
Chiêu phu nhân vội vàng hỏi: "Nghe hạ nhân , đạo trưởng bảo con gái dạo xui xẻo là vì mượn mệnh, chuyện là thật ? Hôm qua con bé mũi thương mà khuyển t.ử đùa nghịch đ.â.m trúng, nhưng hóa giải, kiếp nạn qua ?"
"Chỉ cần phá giải thuật mượn mệnh , thì qua kiếp còn kiếp khác." Tần Lưu Tây đáp: "Cho đến khi cô nương còn mệnh để mượn, thì sẽ..."
Sắc mặt Chiêu phu nhân tái nhợt, vì quá kích động mà lồng n.g.ự.c nhói đau. Bà khom ho sặc sụa, dốc hết sức lực như ho cả phổi ngoài.
Đám bà t.ử nha đều vô cùng khẩn trương, thi tiến lên vuốt lưng cho bà.
Chiêu Thanh Mạn Tần Lưu Tây : "Gia mẫu ho lâu ngày khỏi, bây giờ đang kích động, thất lễ mặt đạo trưởng, xin đạo trưởng đừng trách."
"Không ." Tần Lưu Tây tiến lên, bảo nha đang vuốt lưng lui xuống, : "Phu nhân đắc tội , để trị ho cho phu nhân nhé?"
Cách một lớp y phục, nàng ấn xuống huyệt Thiên Đột của Chiêu phu nhân, lực đạo nặng nhẹ. Tiếp theo thuận chiều kim đồng hồ day ấn huyệt Đại Chùy, đó mới day ấn huyệt Liệt Khuyết.
Chiêu phu nhân tuy khiếp sợ vì Tần Lưu Tây là ngay, nhưng thấy nàng tuổi tác còn nhỏ như , nhất thời gì. Từ từ, bà thế mà tự ngừng ho, trong lòng khỏi cảm thấy vài phần thần kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-189-doan-chu-tim-nguoi.html.]
"Chiêu của đạo trưởng, ngài y thuật ?"
"Mười đạo sĩ thì chín y, cũng chút ít." Tần Lưu Tây nhẹ.
Chiêu Thanh Mạn lập tức : "Đạo trưởng, mẫu ho đờm dứt cũng một tháng , ngài phương t.h.u.ố.c nào để trị ?"
"Mạn nhi, hiện giờ chuyện của con mới là quan trọng nhất, nhắc đến bệnh của , nương ." Chiêu phu nhân vỗ vỗ tay nàng, sang với Tần Lưu Tây: "Đạo trưởng, chuyện của con gái , ngài xem cách nào giải quyết ? Là ai chuyện ?"
"Muốn mượn mệnh, theo lý là sinh thần bát tự của cô nương. Ai là thể , trong lòng phu nhân ắt hẳn rõ."
Chiêu phu nhân nhíu mày. Sinh thần bát tự là thứ quan trọng bậc nhất của một , thể tùy tiện tiết lộ ngoài. Những bát tự của con gái bà, đếm quá một bàn tay, đều là những ruột thịt vô cùng gần gũi. Làm họ thể lấy bát tự của Chiêu Thanh Mạn tà thuật cơ chứ?
"Nếu phu nhân thực sự nghĩ , thể giúp phu nhân đoán một chữ để tìm ?" Tần Lưu Tây xuống, với Chiêu Thanh Mạn: "Cô nương nhắm mắt , trong lòng thầm niệm hỏi ai là mượn mệnh, cho một chữ."
Đoán chữ là ? Thần kỳ đến ư?
Chiêu Thanh Mạn theo bản năng sang Chiêu phu nhân, bà gật đầu. Trước tiên thử xem đạo pháp của cũng , nếu ngài bản lĩnh, bà sẽ mời cao tăng thần đạo khác đến giải kiếp nạn cho con gái.
Chiêu Thanh Mạn thấy mẫu gật đầu, bèn cũng xuống, nhắm mắt nghĩ về chuyện mượn mệnh, một chữ.
Chữ 'Mượn' (Tá - 借).
"Chữ 'Tá' (Mượn - 借), bộ Nhân ( - 亻), âm Tích (昔 - xưa/cũ), ý nghĩa là vay mượn đồ của khác. Tích (昔) nghĩa là qua, khi thấy cô nương đến phần chữ Tích (昔) bên cạnh, chim chóc bay tới, là chim Thước (khách - 鹊), mang ý nghĩa tu hú đẻ nhờ (Cưu chiếm thước sào)." Tần Lưu Tây phán: "Chữ Tích (昔) ngũ hành thuộc Kim, Hỏa khắc Kim. Chữ Tích (昔) tách thành bộ Thảo đầu (艹) và chữ Nhật (日). Nếu trong tên của cô nương chữ Thanh (青), chữ Nhật (日) hợp với chữ Thanh (青) sẽ thành chữ Tình (晴), ngũ hành thuộc Hỏa, chính là Hỏa khắc Kim."
Tần Lưu Tây ngẩng đầu lên, đám Chiêu Thanh Mạn : "Nữ t.ử trong nhà nuôi chim cu gáy (ban cưu) tên là Tình, chính là kẻ mượn mệnh của cô nương."
Ngón tay Chiêu Thanh Mạn run lên.
Chiêu phu nhân thì mặt mũi tái xanh, hiển nhiên là nghĩ điều gì đó, lồng n.g.ự.c bắt đầu đau nhói.
Bà v.ú già thì ấp úng lẩm bẩm: "Phu nhân, biểu tiểu thư chẳng ..."
Chiêu phu nhân liếc mắt sang một cái, bà v.ú già vội vàng cúi gằm mặt xuống, nuốt nước bọt cái ực.
Chuyện cũng quá đáng sợ . Kẻ dùng tà thuật mượn mệnh, thế mà là biểu tiểu thư ?
Đó chính là cháu gái ruột của phu nhân! Phu nhân thương xót nàng ốm yếu, bình thường cũng gửi tặng đồ tẩm bổ dưỡng sinh. Đối với tỷ tỷ ruột cũng mực tôn kính và thiết. Ngay cả , bà cũng mang theo thể bệnh tật đích tới phủ thành chúc thọ.
Thế nhưng cố tình chính là loại như , tay với cô nương nhà . Nếu một chuyến đến Thanh Bình Quan , tình cờ gặp Tần Lưu Tây vạch trần chuyện, thì cô nương nhà bọn họ dù mất mạng cũng lừa gạt giấu giếm ?
Đây là mượn mệnh đó, g.i.ế.c thấy máu!
Bà v.ú già rùng ớn lạnh, lo lắng cô nương nhà .
Chiêu phu nhân lấy tinh thần, mặt là vẻ lạnh lùng sắc bén, : "Tiểu đạo trưởng, thuật thể giải , xin đạo trưởng hãy giải kiếp nạn cho con gái ."
"Thực cũng khó, cơ mà phu nhân cần điều tra xem chữ đoán chuẩn ?"
"Không cần. Ta từng hạ nhân , một khi phá bỏ chú , kẻ thi triển thuật pháp và kẻ mượn mệnh đều sẽ c.ắ.n trả? Nếu , tự nhiên sẽ gì, còn nếu , đó chẳng qua là tự bậy thể sống, trách ai !" Chiêu phu nhân lạnh lùng : "Trên thế gian , bất kỳ ai quan trọng hơn con gái ."