ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 190: Phá thuật chú
Cập nhật lúc: 2026-07-08 01:50:54
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiêu phu nhân giúp con gái giải chú mượn mệnh , Tần Lưu Tây đương nhiên đồng ý. Suy cho cùng, lén lút mượn mệnh là một loại tà thuật, mà Chiêu Thanh Mạn vô tội xiết bao? Nàng gặp, tự nhiên thể khoanh tay .
Tần Lưu Tây tự chuẩn những vật dụng cần thiết để giải thuật chú, xin sinh thần bát tự của Chiêu Thanh Mạn, vẽ bùa Hóa Sát và bùa Bản Mệnh, đó lui xuống sắp xếp.
Trong lúc chờ đợi, Chiêu Thanh Mạn tới bên cạnh Chiêu phu nhân sắc mặt đang xanh mét, nhẹ nhàng an ủi: "Nương, thể , đừng quá để bụng mà sinh khí nữa."
"Con bảo mà giận cho ?" Chiêu phu nhân nghiến răng nghiến lợi : "Ta thương nó ốm yếu, lễ tết bốn mùa chuyển tiết, lúc nào gửi cho nó d.ư.ợ.c liệu bồi bổ và quần áo bốn mùa? Ngay cả con chim cu gáy , cũng là thấy nó suốt ngày ở nhà buồn chán, mới cất công mua từ tay thương nhân gửi đến cho nó giải khuây. Ta một dì, đối xử với nó như con ruột, chỗ nào với nó chứ?"
Chiêu Thanh Mạn trầm mặc, lên tiếng biện bạch cho Tình biểu tỷ vài câu, nhưng lời đến khóe miệng chẳng thể thốt chữ nào.
"Ta tự hỏi đối đãi vô cùng , đối với di mẫu của con, cũng trăm bề tôn kính. Ta di mẫu của con luôn ghen tị việc gả cho cha con, gia đạo êm ấm, con cái đủ nếp đủ tẻ, còn tỷ thì chỉ thể bất lực dượng con hết tới khác rước tân nhân về. Ta từng khoe khoang mặt tỷ , luôn cố gắng nhún nhường, đối với tỷ với biểu tỷ biểu của con, thứ gì mà gửi qua? tỷ gì ?"
Chiêu phu nhân càng càng kích động, nước mắt tuôn rơi: "Mượn mệnh đó, Mạn nhi! Đây là mượn mấy đồng bạc đơn giản như , mà là mạng sống. Tiểu đạo trưởng , mệnh mà mượn sạch thì sẽ ? Còn chẳng chỉ một chữ c.h.ế.t ?"
Chiêu Thanh Mạn khẽ thở dài, : "Nương, con rốt cuộc vẫn chút vận may, nếu thể phát hiện chuyện ngay đúng lúc mấu chốt chứ."
", mệnh của con , gặp ." Chiêu phu nhân đưa tay vuốt ve má con gái, xót xa : " Mạn nhi , lỡ như con xui xẻo thêm một chút, bỏ lỡ mất cơ duyên , chẳng nương sẽ mất con ? Thế chẳng là đòi mạng của nương ư?"
Chiêu Thanh Mạn ôm chặt lấy cánh tay bà, rúc cọ cọ.
Chiêu phu nhân vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng, thở hắt : "Chim cu gáy và chữ Tình, tiểu đạo trưởng lợi hại đến , cũng thể điều tra nó nuôi một con chim cu gáy? Tự nhiên là ngài phán vô cùng chuẩn xác . Ta cứ tạm coi như tất cả chỉ là trùng hợp, là chúng trách nhầm. Vậy cứ quyết thế , nếu bọn họ , thì đôi bên bình an vô sự, coi như nhắc tới. nếu thật sự là họ... c.ắ.n trả, thì đó chính là mệnh của nó."
Giọng bà đến cuối bỗng trở nên lạnh lẽo, cứng rắn: "Mỗi đều cái mạng của riêng , bọn họ trân trọng mạng sống, thì chỉ thể trách bản tự tạo nghiệt, nổi lên tâm tư lệch lạc, oán trách ai. Mạn nhi, con cũng nhớ kỹ, tâm hại thể , nhưng nếu chúng kẻ khác hại, thì chỉ thể thù báo thù, gậy ông đập lưng ông. Kẻ vứt bỏ tình , là bọn họ, chúng ."
"Nương, con hiểu."
Chiêu phu nhân vỗ vỗ tay nàng, bắt đầu ho khan.
Mộc Tích ngủ mãi đến khi mặt trời lên cao bằng ba con sào mới dậy. Vừa mới thức giấc Song Toàn báo rằng nhà họ Chiêu hôm qua tới, là tới tìm Tần Lưu Tây để giải quyết khốn cục, hiện giờ Tần Lưu Tây chuẩn .
"Tới thật ?" Mộc Tích nổi hứng thú, vuốt cằm : "Tên tiểu thần côn họ hôm nay chắc chắn sẽ trở , nên hôm qua mới xuống núi mà ở quan qua đêm, mà tới thật. Xem , tiểu thần côn cũng vài phần bản lĩnh thật sự đấy, cái cũng phán trúng."
"Thế t.ử gia, gọi là Bất Cầu đại sư. Vị Thanh Viễn đạo trưởng tuổi tác cha ngài cũng , mà vẫn tôn xưng ngài là sư , thể thấy địa vị của ngài tầm thường . Ngài đừng mở miệng là kêu tiểu thần côn nữa, bất kính lắm!" Song Toàn khuyên can.
Mộc Tích cãi bướng: "Dù là đại sư thì cũng là đạo sĩ, thế chẳng thần côn , gọi sai chỗ nào?"
"Vâng . dù ngài cũng thu liễm một chút, tôn trọng một chút . Chính ngài cũng bảo ngài vài phần bản lĩnh, lỡ như giở trò gì với ngài, mấy lá bùa của ngài mất linh thì ?" Song Toàn đáp: "Người trong Huyền môn là đáng sợ nhất đấy. Hôm qua ngài cũng chuyện của nhà họ Chiêu , mượn mệnh đó, mới thôi rùng ớn lạnh !"
Mộc Tích nhướng mày: "Ngài dám thế với ?"
"Người , ngài thể chắc? Giống như Chiêu cô nương , nếu nhờ Bất Cầu đại sư chỉ điểm, họ mượn mệnh? Thấy , đạo trưởng của Huyền môn mà thật sự mấy trò âm ty mờ ám, thì thể khiến thần quỷ , đó mới thật sự là bản lĩnh thông quỷ thần, hạng như là khó đề phòng nhất." Song Toàn mang khuôn mặt đầy vẻ kính sợ.
Những chuyện âm ty thông với quỷ thần, giống như đ.á.n.h bằng đao thương s.ú.n.g kiếm ngoài sáng, kẻ hiểu đạo , căn bản còn đối phương gì, thì cầm chắc thất bại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-190-pha-thuat-chu.html.]
Cho nên, nhất vẫn là đừng tự tìm đường c.h.ế.t mà đắc tội với thì hơn.
Mộc Tích cằn nhằn đến phát phiền, xua xua tay: "Dù ngài cũng là đại sư, loại tiểu nhân hiểm độc như ngươi . Được , tiểu gia tự chừng mực, hóng chuyện náo nhiệt đây."
Hắn cũng chẳng thèm để ý tới Song Toàn, vắt chân lên cổ mà chạy. Song Toàn chỉ đành vội vã ôm lấy áo choàng chạy như bay đuổi theo. Trên núi lạnh lẽo, thể để chủ t.ử đông lạnh .
Mộc Tích chạy quanh một vòng, cũng thấy Tần Lưu Tây , ngược thì thấy Ngọc Trường Không đang thắp nhang trong chính điện.
"Tiểu thần côn ?"
Ngọc Trường Không cau mày, khẽ nghiêng đầu : "Chẳng lẽ Thừa Ân Hầu dạy ngươi quy củ lễ nghi, trong đạo quán chùa chiền lớn tiếng gọi nhỏ, càng ồn ào huyên náo ? Ngươi còn dám ăn ngông cuồng, là chê bùa chú pháp khí quá nặng nề ?"
"Hê, cha còn thèm dạy dỗ , ngươi lên mặt dạy đời ?" Mộc Tích vô cùng bất mãn.
Ngọc Trường Không rũ mắt, thong thả cắm từng nén nhang lên lư, điềm đạm đáp: "Trưởng bối nhà ngươi dạy, ắt sẽ họ dạy."
"Ngươi!"
Ngọc Trường Không xoay bước tới ngọn đèn Trường Minh của song , lặng lẽ một lát, mới bước ngoài.
Mộc Tích lầm bầm đuổi theo, tới hậu điện, nhưng chặn . Lý do là bên trong đang pháp sự, ngoài tiện bước .
Ngọc Trường Không thấy Mộc Tích xông tới, bèn túm chặt cổ áo , trầm giọng cảnh cáo: "Đừng càn. Quấy rầy đang phép, sẽ khiến đối phương rối loạn tâm thần, vô cùng tổn hại đến thể xác và tinh thần!"
Mộc Tích bĩu môi, hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng xông trong nữa.
Bên trong hậu điện, Tần Lưu Tây lập một tế đàn nho nhỏ, đốt nhang trong lư, tự khoác một bộ đạo bào màu vàng kim, áo thêu hình thần tượng Tổ sư gia sống động như thật. Trước n.g.ự.c nàng đeo một pháp khí Thông Bảo linh ngọc, thần sắc đoan trang, nghiêm nghị.
Trước bàn thờ, thắp sáng tám ngọn đèn dầu, trong đó một ngọn là Bản Mệnh đăng ghi sinh thần bát tự của Chiêu Thanh Mạn.
"Chiêu phu nhân, chắc chắn chứ? Thuật chú một khi phá, kẻ mượn mệnh ắt sẽ c.ắ.n trả, tuổi thọ chắc chắn sẽ hao tổn."
Mượn mệnh vốn dĩ là chuyện ngược ý trời. Một khi phá, ắt sẽ c.ắ.n trả, cũng ắt gặp thiên khiển, bởi vì đây là chuyện mưu hại khác tổn thương thiên lý. Trừ khi là cam tâm tình nguyện cho mượn mạng, nhưng dù thế cũng vẫn sẽ tổn thọ.
Chiêu Thanh Mạn chút căng thẳng, sang mẫu .
Chiêu phu nhân đăm đăm ngọn đèn Bản Mệnh , vẻ mặt dửng dưng, lạnh nhạt : "Mời đạo trưởng phép. Ta chỉ cần con gái sống , những kẻ khác, chẳng quản nữa."
Là phúc họa, đành để xem mạng của nó thôi!