ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 32: Quy củ sao? No rửng mỡ mới đòi quy củ!

Cập nhật lúc: 2026-07-02 00:49:49
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm , Tần Lưu Tây dùng bữa sáng ngay tại tiểu viện của , dắt theo Trần Bì ngoài. Hôm nay nàng hẹn chẩn bệnh.

 

Nàng sớm nên chẳng hề bên phía Tần lão thái thái, đang chờ mòn mỏi mà vẫn thấy nàng tới thỉnh an. Sự vắng mặt khiến Tạ thị như bắt vàng, ngừng đ.â.m thọc châm ngòi với Lão thái thái: “Một cô nương gia mà quy củ chẳng quy củ. Trước thì đành chịu vì kèm cặp, nhưng nay trưởng bối đều ở đây cả , dạy dỗ quy củ cho nó thật đàng hoàng. Bằng bước ngoài, chê cho.”

 

Vạn di nương nhịn , chen lời: “Ở cái thành Ly , ngài ngoài, nếu tự xưng danh phận thì ai rảnh rỗi mà ngài là cô nương của Tần gia chứ.”

 

Tạ thị đen mặt quát: “Vạn di nương, mẫu và Đại tẩu còn lên tiếng, lấy phần cho ngươi xen mồm ? Đại tẩu cũng chiều sinh hư ngươi , thứ quy củ.”

 

vốn chướng mắt cái tính tình chậm chạp, bảo của Cố thị, càng chướng mắt dáng vẻ cố vẻ hiền lương thục đức của Vương thị, lúc nào cũng đối xử với đám di nương như ruột thịt, đúng là quá mức đạo đức giả.

 

Vương thị nhàn nhạt lên tiếng dẹp loạn: “Nhị thì một lòng đau đáu lo lắng cho quy củ giáo dưỡng của Tần gia chúng , còn thì đang sứt đầu mẻ trán sầu lo cho chi phí ăn mặc bề bộn của cả cái nhà đây. Mẫu , miệng ăn núi lở, chút tiền bạc ít ỏi trong tay dẫu chắt bóp tằn tiện đến mấy, e là sang năm cũng nhẵn túi. Chúng hiện tại nguồn thu, ngay cả tế điền ở quê cũng quan phủ niêm phong cả .”

 

Mọi lời , lập tức im bặt, mặt thi lộ rõ vẻ hoang mang lo sợ.

 

Vương thị chỉ sợ bọn họ thấu rõ những ngày tháng sắp tới gian nan , liền tiếp: “Khoan bàn đến chuyện bên phía phụ đang cần tiền lo lót, chỉ tính riêng chi tiêu trong nhà thôi, nam nhi lớn lên kiểu gì cũng đến học đường, còn đủ thứ chi phí lặt vặt đổ lên đầu. Xa xôi , nay tiết trời dần sang thu, nay mai sắm sửa áo rét, còn chuẩn than sưởi cho mùa đông... Năm nay e là nhà chịu cảnh mùa đông lạnh lẽo .”

 

Quy củ ? Đều là đám no rửng mỡ mới rảnh rỗi bộ tịch, bày vẽ cái tác phong của đại gia tộc lúc !

 

Mọi đồng loạt tái mặt.

 

Than sưởi ấm dùng cho mùa đông ngốn một khoản tiền lớn, đặc biệt là loại Ngân Sương thán thượng hạng càng đắt đỏ vô cùng. Cả một đại gia đình đông đúc nhường , dù chen chúc ngủ để lấy ấm thì một mùa đông cũng tiêu tốn ít than.

 

Cho nên, đốt than cũng chính là đốt bạc đốt tiền. Mà tiền bạc, chẳng là đành c.ắ.n răng chịu trận run rẩy qua mùa đông giá rét ?

 

Tới lúc , ai mà còn tâm trí để bụng tới mấy cái quy củ rườm rà nữa. Chuyện cần lo đau đáu bây giờ là liệu thể sống sót qua mùa đông kìa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-32-quy-cu-sao-no-rung-mo-moi-doi-quy-cu.html.]

 

Tần lão thái thái mang thể ốm yếu khỏi hẳn, vẫn cố gượng chống đỡ tinh thần cùng . Nghe Vương thị phân tích cặn kẽ, bà tiên trừng mắt lườm Tạ thị một cái cảnh cáo, đó mới cất giọng: “Tiền bạc thì chắt bóp tiêu pha cho thỏa đáng. May nữ quyến trong nhà đều nữ công gia chánh. Thế , Vương thị, con sai mua ít chỉ thêu và vải lụa về. Lúc nào rảnh rỗi thì cùng thêu thùa khăn tay, hà bao đem tới tú phường ký gửi để kiếm thêm thu nhập.”

 

Sắc mặt ai nấy đều hoảng hốt. Thật sự rơi bước đường cùng cực ?

 

"Mẫu , con tự ngoài tìm một công việc mưu sinh." Tần Mai Nương bỗng dưng lên tiếng.

 

Tần lão thái thái sững . Vương thị cũng kinh ngạc đưa mắt sang.

 

Tần Mai Nương rũ mắt cúi gằm mặt. Không nàng ích kỷ cống hiến sức lực cho gia đình, mà là nàng mang danh nhà chồng ruồng bỏ hưu thư đuổi về, đèo bòng thêm hai đứa con gái nhỏ, tình cảnh hiện tại thể là nan giải, hổ và vô vọng nhất. Nàng dẫu cũng dốc sức tính toán lo liệu cho tương lai của ba con. Vài năm nữa các con gái cũng đến tuổi xuất giá, nếu chút của hồi môn dắt lưng, nhà chồng thể coi trọng cho ? Vứt bỏ thể diện để ngoài bươn chải đương nhiên điều nàng mong , nhưng vì các con, nàng cũng c.ắ.n răng mà .

 

Hai tỷ Tống Ngữ Yên và Tống Ngữ Tình cạnh mẫu đều rũ đầu xuống, cất tiếng thút thít.

 

"Mai Nương, con dẫu cũng là con gái ruột thịt của Tần gia, trong cái nhà kiểu gì cũng lo đủ miếng cơm manh áo cho ba con con, cứ an tâm ." Tần lão thái thái cố nén bi thương đang trào dâng, an ủi: “Cho dù là , chuyện của hồi môn của bọn Ngữ Yên, Tần gia chúng cũng nhất định sẽ tìm cách lo liệu chu .”

 

Đây chính là lời hứa hẹn chắc nịch rằng khi hai đứa trẻ xuất giá, Tần gia sẽ gánh vác phần của hồi môn.

 

Sắc mặt Tạ thị đổi liên tục, há miệng định tranh cãi, nhưng bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Lão thái thái quét tới, bà đành ngậm miệng dám ho he thêm nửa lời.

 

Vương thị cũng xoa dịu: “Mọi dùng bữa sáng , chuyện cứ từ từ tính, cần vội.”

 

Đám lượt cầm đũa lên. Chỉ là khi nồi cháo trắng loãng, rổ màn thầu cùng đĩa dưa muối mỏng dính bàn, nghĩ đến chuỗi ngày dài đằng đẵng gian nan phía , ai nấy đều nuốt trôi trôi.

 

 

 

 

 

Loading...