ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 417: Tượng đất mang sát khí
Cập nhật lúc: 2026-07-15 00:49:07
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cách một ngày, Tần Lưu Tây châm cứu cuối cho Đông Dương Hầu, đưa "Hoàn Thiếu Đan" luyện xong cho ông, mang theo Đằng Chiêu lên đường đến Trang Táo Tử.
Người đến đón Tần Lưu Tây là con trai cả của Đặng Phú Tài, Đặng Đại Võ. Không vì sợ Tần Lưu Tây để thể hiện thành ý, Đặng Đại Võ đến Li Thành từ hôm , tìm quán trọ đợi ở cửa hàng Phi Thường Đạo từ sáng sớm tinh mơ.
“Đường đến Trang Táo T.ử ngắn, con thể nghỉ ngơi một lát, hoặc vận hành một đại chu thiên.” Tần Lưu Tây với Đằng Chiêu.
Đằng Chiêu gật đầu, xếp bằng nhắm mắt, hai tay kết ấn đặt đầu gối, nhanh nhập định.
Tần Lưu Tây chút vui mừng, cũng đả tọa trong xe ngựa để g.i.ế.c thời gian.
Cứ như , hai thầy trò lúc thì đả tọa tu luyện, lúc thì hỏi đáp, thảo luận về năm thuật của Huyền môn, thời gian trôi qua hề chậm chạp. Đến giờ Thân ( 3-5 giờ chiều), họ tới Trang Táo Tử.
Trang Táo T.ử cách Li Thành gần, nhưng cách Lăng huyện xa, chỉ cần qua một ngọn núi là đến địa giới Lăng huyện, mất ba canh giờ là thể đến thành Lăng huyện.
Mà ruộng đất ở Trang Táo Tử, mười phần thì đến tám phần là của Đặng gia.
Tần Lưu Tây mở cửa sổ nhỏ thông với chỗ đ.á.n.h xe, Đặng Đại Võ giới thiệu về tình hình Trang Táo Tử, quan sát phong thủy của thôn trang lớn .
Dù đông, đất trời một màu trắng xóa, nhưng vẫn thể thế "tựa sơn hướng thủy" của nơi , đúng là một địa thế .
“Đây là thế 'tựa sơn hướng thủy' ạ?” Đằng Chiêu cũng học theo nàng, đ.á.n.h giá tổng thể thôn trang, đem những sơ đồ phong thủy học áp , càng xem càng thấy đoán sai.
Tần Lưu Tây gật đầu: “Sơn thủy nơi đây, bên trái Thanh Long uốn lượn, bên Bạch Hổ phục, là một thế đất . Thảo nào Đặng gia giàu , xem ngoài việc nhiều đời hành thiện, cũng là nhờ nhà cửa tọa lạc mảnh đất phong thủy thịnh vượng.”
Phía núi, mặt sông, đất đai màu mỡ, hoa màu tươi . Phong thủy thể vượng , thêm việc tích âm đức, giàu cũng khó. Thảo nào Đặng Đại Võ thể dùng xe ngựa đón, trong nhà còn cả hầu.
“Xin thưa với đại sư, gia huấn của Đặng gia chúng là luôn việc , giúp đỡ . Nếu kẻ nào điều ác sẽ xóa tên khỏi gia tộc.” Đặng Đại Võ tự hào .
Tần Lưu Tây khen: “Có thể kiên trì việc thiện, ắt phúc báo.”
Xe thôn, mấy đứa trẻ đang đắp tuyết bên ngoài vẫy tay chào Đặng Đại Võ, gọi " Đại Võ".
Đặng Đại Võ lấy một nắm kẹo từ túi ném qua: “Chia mà ăn, đ.á.n.h .”
Bọn trẻ vui mừng reo hò, xúm tranh .
Xe ngựa nhanh chóng dừng một ngôi nhà ngói gạch xanh, chính là Đặng gia. Có mấy đứa trẻ đang chơi cửa, thấy Đặng Đại Võ liền chạy bổ nhào tới, hét lớn trong: “Cha về !”
Tần Lưu Tây và Đằng Chiêu xuống xe. Đặng Đại Võ ôm hai đứa trẻ chắc nịch lòng, dẫn chúng đến chào Tần Lưu Tây.
Tần Lưu Tây xoa đầu bọn trẻ, ngước Đặng gia, thấy phía cơ ngơi bao phủ bởi một luồng khí cát tường màu vàng, nàng kìm mà thầm gật đầu.
Đặng gia quả thật tệ.
Có tiếng bước chân vội vã vọng tới, Đặng Phú Tài nhanh chóng , chắp tay : “Đại sư, Đặng mỗ chờ ngài lâu.”
Tần Lưu Tây hàn huyên vài câu, cùng ông . Vừa mấy bước, thấy một phụ nhân mặt tròn phúc hậu nhưng thần sắc tiều tụy, lo âu, một thiếu phụ dìu tới.
“Mình , đây là Bất Cầu đại sư của Thanh Bình Quan.” Đặng Phú Tài giới thiệu Tần Lưu Tây với vợ .
Bà Đặng (Đặng Thành thị) bước lên, hành lễ với Tần Lưu Tây, kích động : “Đại sư, cuối cùng cũng mong ngài tới.”
“Cô nương hẳn vẫn .” Tần Lưu Tây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-417-tuong-dat-mang-sat-khi.html.]
“Từ lúc nhà nhận bùa bình an của đại sư về, chúng đặt lên n.g.ự.c con bé, nó vẻ an hơn, nhưng vẫn tỉnh .” Đôi mắt bà Đặng đỏ hoe: “Đại sư thể đến đây một chuyến, chúng vô cùng cảm kích.”
“Đại sư đường xa đến đây, là nhà uống chén nóng hẵng xem bệnh cho con gái ?” Đặng Phú Tài dù nóng lòng nhưng cũng họ đường mệt mỏi, nên cố nén , gượng mời.
Ông dẫn hai thầy trò Tần Lưu Tây đến phòng khách. Nha bưng lên, Tần Lưu Tây uống vài ngụm. Dù đang chuyện, nhưng thấy vợ chồng ông Đặng yên, thần sắc bần thần, nàng liền chủ động đề nghị xem Đặng Thủy Lam.
Nhà họ Đặng rộng, ba gian nhà chính. Gian thứ hai là nơi ở của Đặng Đại Võ và con trai thứ. con thứ đang học ở phủ thành, vợ con cũng theo hầu hạ. Gian cuối cùng là nơi ở của vợ chồng Đặng Phú Tài cùng cô con gái út và hai con trai thành .
Phòng chính là phòng ngủ của vợ chồng Đặng Phú Tài, còn các phòng phụ ở hai bên là phòng của cô con gái út.
Tần Lưu Tây ở cổng vòm của gian nhà thứ ba đưa mắt một vòng. Khoảng sân nhỏ sát khí nhàn nhạt, nhưng phúc lộc chi khí của gian phòng chính đè nén, tỏa ngoài , nên cũng nồng đậm.
Nàng xác định phương hướng của sát khí, nhấc chân về phía phòng phụ ở hướng đông.
Vợ chồng Đặng Phú Tài , trong lòng giật , vội vàng theo.
“Đại sư, khi nhà trở về kể , chúng lật tung phòng con gái lên tìm nhưng cũng phát hiện thứ gì nên .” Bà Đặng .
Tần Lưu Tây đến căn phòng phía đông, : “Có lẽ là các vị tìm .”
Nàng bước phòng, sát khí quả nhiên nồng hơn một chút. Nàng quanh bốn phía, về phía nơi sát khí nồng nhất – đó là phòng ngủ.
Trên chiếc giường gỗ đỏ treo rèm lụa màu hồng, một bé gái chừng bốn năm tuổi bất động, hai mắt nhắm nghiền, thở nhẹ như lông vũ. Nếu lồng n.g.ự.c còn khẽ phập phồng, ai cũng nghĩ là cô bé c.h.ế.t.
“Nhờ bùa bình an của đại sư, sắc mặt con bé mới hồng hào lên một chút. Trước đó, mặt nó cứ xanh mét.” Bà Đặng với vẻ sợ hãi: “Đại sư, nơi thật sự thứ gì dơ bẩn ? Có nó lá bùa của đại sư trấn áp và xua ?”
“Nếu xua thì con bé tỉnh .” Tần Lưu Tây ấn đường của cô bé mây đen che phủ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái xanh, âm khí quấn , sinh khí.
Đứa trẻ đang hút tinh khí. Sắc mặt Tần Lưu Tây chút khó coi, tầm mắt nàng dừng ở đầu giường của cô bé.
Nơi đó sát khí nặng nhất. Vợ chồng Đặng Phú Tài vẫn luôn dõi theo ánh mắt của Tần Lưu Tây, cũng về phía đó, nhưng thấy gì cả. Thấy Tần Lưu Tây vẫn chăm chăm rời mắt, tim họ bất giác thắt .
Đầu giường của cô bé kê sát tường. Trên bức tường một viên gạch trông khác với những viên gạch còn , và từ bên trong, âm sát khí đang từ từ rò rỉ ngoài.
“Kia là ngăn bí mật ?” Tần Lưu Tây vén rèm lụa, chỉ viên gạch đó.
Đằng Chiêu theo tay nàng, đôi mắt khẽ híp .
Đặng Phú Tài ngẩn : “Đâu .” ông kỹ , cũng thấy gì đó đúng, viên gạch đó lồi .
Ông đưa tay kéo thử theo bản năng, viên gạch lập tức rút , một luồng khí âm hàn phả thẳng ngoài.
“Cái đào từ khi nào?” Đặng Phú Tài kinh hãi thất sắc.
“Thứ gì ?” Bà Đặng run rẩy chỉ cái hốc gạch rút , thét lên lùi về phía .
Đặng Phú Tài trong, bất thình lình đối diện với một đôi mắt đỏ ngầu, sợ đến mức lùi hai bước, sắc mặt trắng bệch.
Tần Lưu Tây một tay kết ấn, tay thò hốc gạch, lôi thứ bên trong .
Đó là một con búp bê đất nặn đang mặc quần áo.