ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 445: Vị học trò... thật một lời khó nói hết

Cập nhật lúc: 2026-07-16 00:29:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe Đường sơn trưởng bệnh đau đầu (đầu phong), Tần Lưu Tây lập tức dậy, nhưng cảm thấy gì đó đúng. Hình như ông bệnh .

 

Tần Lưu Tây bất giác bấm ngón tay tính toán. Tính xong, nàng nhướng mày, gã sai vặt bên cạnh sơn trưởng với ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Gã sai vặt vội lảng tránh ánh mắt, trông chột , gượng hai tiếng. Lòng bàn tay nắm lấy ống quần ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng. (Sơn trưởng cũng thật là, thèm nghĩ xem đang dối ai, còn bịa lý do như .)

 

Tần Lưu Tây cũng khó , nàng dẫn theo hai đồ , lên xe ngựa của học quán.

 

Đường sơn trưởng thực cũng đang thấp thỏm chột . Ông đương nhiên bản lĩnh của Tần Lưu Tây, lừa nàng, cũng chắc nàng chịu đến . Quan trọng hơn là, nàng xuất quỷ nhập thần, đang ở cửa hàng .

 

May mắn, sự thấp thỏm của ông là thừa.

 

Biết Tần Lưu Tây tới, Đường sơn trưởng lập tức mặt mày hồng hào, mắt lộ rõ vẻ vui mừng.

 

Nhan Kỳ Sơn thấy , vô cùng tò mò. Bạn của kích động đến mức thể kiềm chế, xem là vì vị học trò . Biết rõ tính tình của bạn , giờ thấy ông như , Nhan Kỳ Sơn , lão già thật sự yêu thích học trò đó.

 

Giang Văn Lưu đang hầu bên cạnh cũng vài phần tò mò, là tài t.ử thế nào mà khiến Đường sơn trưởng yêu thích đến .

 

“Đến .” Đường sơn trưởng cửa, ánh mắt sáng lên.

 

Ngoài trời tuyết rơi. Có che ô trúc xuyên qua sân. Nàng mặc một thanh y đơn bạc, áo thêu vài phù văn khó hiểu. Vòng eo thắt đai lưng màu xanh đen, khiến eo trông càng nhỏ nhắn. Bên hông treo hai cái túi gấm lớn, một cái hồ lô ngọc và một tấm ngọc phù.

 

Theo nàng là hai tiểu đồng, một nam một nữ. Đứa lớn hơn một tay che ô, một tay dắt đứa nhỏ.

 

Bỗng nhiên, nâng dù lên, để lộ khuôn mặt. Làn da trắng lạnh, tóc đen búi cao, cố định bằng một cây trâm gỗ đơn giản. Đôi mắt nàng xuyên qua cửa sổ về phía họ, đôi môi đỏ tươi khẽ nhếch lên, khiến khuôn mặt vốn phần góc cạnh, lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn.

 

“Này, là nam nữ ?” Nhan Kỳ Sơn nhất thời .

 

Giang Văn Lưu chút bất ngờ: “Là nàng?”

 

Gương mặt , y mới thấy hôm qua, ngay bên ngoài Đinh phủ. Lúc đó y trong xe ngựa, động tĩnh bên ngoài, tuy xuống xe nhưng giọng của Tần Lưu Tây, y vẫn nhịn qua cửa sổ xe, thấy thiếu nữ đang cùng diễn kịch.

 

“Quỳnh Chương, con nhận ?” Nhan Kỳ Sơn ngạc nhiên học trò của .

 

Giang Văn Lưu lắc đầu: “Gần đây ở học quán Lộc Phong, học trò kết giao với vài vị. Hôm qua nhận lời mời của Đinh công tử, con trai Đinh tri phủ, đến nhà thưởng tuyết, việc lão sư .”

 

Nhan Kỳ Sơn gật đầu, chuyện ông , hỏi: “Không con về sớm ?”

 

“Lão sư học trò về sớm. Vừa đến Đinh phủ, còn cửa, liền thấy nàng và mẫu đang diễn một màn kịch ngay cửa Đinh phủ.” Giang Văn Lưu : “Lão sư, vị học trò của Đường là một cô nương. Nàng hẳn là cháu gái của tội thần Tần Nguyên Sơn.”

 

Nhan Kỳ Sơn kinh ngạc, về phía Đường sơn trưởng: “?”

 

Tuy ông dẫn học trò du học khắp nơi, nhưng công báo triều đình vẫn bỏ sót. Ông đương nhiên chuyện Quang Lộc Tự Khanh Tần Nguyên Sơn phạm tội. , quê quán của Tần Nguyên Sơn là ở Li Thành, Ninh Châu. Gia quyến ông đưa về quê, cho nên đây là cháu gái ông cũng gì lạ.

 

Chỉ là, bạn của ông thu nhận cháu gái của tội thần học trò?

 

Đường sơn trưởng : “Tội thần thì liên quan gì đến . Ta chỉ là hợp ý với nha đầu thôi. Hơn nữa, nàng cũng giống các cô nương thế gia bình thường, nàng rời nhà từ nhỏ, là một khôn đạo (nữ đạo sĩ) của Huyền môn.”

 

Nhan Kỳ Sơn: “...”

 

(Khoan , ông là học trò của ông, nhưng bảo nàng nhập đạo. Chẳng lẽ ông cũng bái nhập Huyền môn, xuất gia ?)

 

Đường sơn trưởng ho một tiếng: “Chuyện dài dòng, hãy .” (Ông thể huỵch toẹt là, thực hai quan hệ thầy trò thật sự. Đây chẳng là tự vạch trần ?)

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-445-vi-hoc-tro-that-mot-loi-kho-noi-het.html.]

Đường sơn trưởng tuy cũng tò mò chuyện nàng và diễn kịch cửa Đinh phủ, nhưng cơ hội hỏi, vì .

 

Tần Lưu Tây cửa, tiên liếc hai gương mặt xa lạ trong phòng. Khi thấy luồng khí điềm lành Giang Văn Lưu, nàng thầm nghĩ: (Trùng hợp thật).

 

Nàng tiến lên chào hỏi Đường sơn trưởng. Đường sơn trưởng ha hả nhận lễ, giới thiệu Nhan Kỳ Sơn và Giang Văn Lưu cho nàng.

 

Mọi chào hỏi lẫn . Đường sơn trưởng tò mò về phía Đằng Chiêu và Vong Xuyên, hỏi: “Nghe Minh Thuần con nhận hai đồ , chính là chúng nó ?”

 

Tần Lưu Tây gật đầu, bảo Đằng Chiêu và Vong Xuyên tiến lên chào hỏi .

 

Đường sơn trưởng chuẩn quà gặp mặt, nhưng đây vốn là nơi ở của ông, nên ông liền tặng mỗi đứa một miếng ngọc bội và một cái nghiên mực.

 

Nhan Kỳ Sơn càng chuẩn , đành tháo miếng ngọc bội và một chiếc nhẫn ban chỉ (nhẫn đeo ngón cái) tặng. Còn thiếu một phần, mà ông còn gì , nên chút hổ.

 

“Tặng một cái túi tiền cũng .” Tần Lưu Tây .

 

Nhan Kỳ Sơn: “...”

 

Ông đành thật sự lấy túi tiền lẻ của đưa. Tần Lưu Tây chút khách khí nhận lấy. (Thật là bình dân.)

 

Giang Văn Lưu nhíu mày, cảm thấy nàng giống ham tiền tài, lầm?

 

Nhan Kỳ Sơn về phía Đằng Chiêu, kỹ, ông sững sờ: “Đứa trẻ trông vài phần quen mắt. Lão Đường, ông xem.”

 

Đường sơn trưởng liền tập trung : “Tiểu Đằng Thiên Hàn?”

 

“Là nó! Rất giống Đằng Vân Nhai, ?” Nhan Kỳ Sơn vỗ đùi, gọi tên tự của cha Đằng Chiêu.

 

Giang Văn Lưu cũng . (Là của Đằng gia?)

 

“Nha đầu, đứa trẻ chẳng lẽ thật sự là...?” Đường sơn trưởng Tần Lưu Tây.

 

Tần Lưu Tây gật đầu: “ , là đại đồ "bắt cóc" từ chỗ Đằng đại nhân về đó!”

 

Mọi : “...” (Bắt cóc?)

 

Nhan Kỳ Sơn bạn . (Vị "học trò" của ông, đúng là một lời khó hết.) Ông hỏi: “Ta nhớ Đằng Vân Nhai chỉ một mụn con trai thôi mà, ông nỡ cho con nhập đạo?”

 

Đằng Chiêu: (Không thể , là nước mắt lưng tròng.)

 

Tần Lưu Tây đắc ý: “Tự nhiên là dựa tài ăn như rồng bay phượng múa của ... , là thấy bản lĩnh cao cường.”

 

Giang Văn Lưu nàng thật sâu. (Ăn như rồng bay phượng múa? Nói cũng chuẩn đấy. Cái miệng lưỡi đúng là lợi hại, hôm qua y chứng kiến .)

 

“Hơn nữa, Đằng đại nhân chỉ một con trai. Qua Tết ông sẽ tái hôn, nhanh sẽ thêm .” Tần Lưu Tây : “Tiên sinh nếu giờ thúc ngựa về kinh, khi còn kịp uống một ly rượu mừng.”

 

Điểm , nàng bừa, mà là từ tướng mạo của Đằng Chiêu mà . Cung Phụ Mẫu (cha ) của đầy đặn, hồng nhuận trở , chứng tỏ vị trí vốn trống vắng lấp . (Mẹ kế cũng là mà.)

 

(Dám mai cho cha ngay mặt đồ , như ?)

 

Đằng Chiêu thì ? Cậu vẫn mắt mũi, mũi tim, lẳng lặng nhẩm pháp chú trừ tà mới học, vẻ "ai cũng đừng hòng cản một lòng hướng đạo".

 

 

 

 

Loading...