ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 51: Lọt vào mắt xanh của nàng

Cập nhật lúc: 2026-07-04 02:35:49
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố thị vẫn chấp nhận lòng của Tần Lưu Tây, dẫu phụ của bọn trẻ đang đường lưu đày, lỡ như xảy chuyện gì rủi ro, hai đứa con trai chính là gốc rễ cuối cùng của tam phòng bọn họ.

 

Cố thị c.ắ.n răng quyết định ích kỷ một . Bà Tần Lưu Tây : “Tây nhi, bây giờ tam thẩm sẽ báo đáp con thì chẳng khác nào đang vẽ bánh nướng ôm mộng viển vông, nên thẩm cũng mấy lời đó nữa. Tam thẩm chỉ một câu, tấm lòng , ân tình của con, tam phòng chúng sẽ mãi mãi khắc cốt ghi tâm.”

 

Ơn bằng giọt nước, báo bằng dòng xuân. Đạo lý , từ lúc con bà bình an vượt cạn, tam phòng sớm ghi tạc trong lòng .

 

Tần Lưu Tây mỉm : “Tam thẩm cứ an tâm tĩnh dưỡng cho , phúc khí vẫn còn ở phía .”

 

Trong lòng Cố thị khẽ xao động, nét mây sầu giữa trán bỗng chốc tan biến, quang đãng rạng rỡ. Phúc khí ở phía ?

 

suy nghĩ quá nhiều nữa, bảo nhũ mẫu ẵm hai đứa nhỏ tới để chào Tần Lưu Tây.

 

Tần Lưu Tây đối với hai đứa trẻ sơ sinh vô cùng khoan dung dịu dàng. Thấy lúc cả hai đều đang thức, đôi bàn tay nhỏ xíu cũng quấn chặt mà đang mút mát bên khóe môi, nàng bất giác bật .

 

Nàng cầm lấy tay đứa bé, đặt một ngón tay lên cổ tay bé xíu bắt mạch. Hồi lâu nàng mới buông , chuyển sang bắt mạch cho đứa thứ hai.

 

"Nếu bọn trẻ chỗ nào khỏe, thẩm cứ cho tìm Kỳ Hoàng. Nàng theo con nhiều năm, cũng am hiểu chút thuật kỳ hoàng (y thuật)." Tần Lưu Tây Cố thị dặn dò.

 

"Được." Cố thị gật đầu.

 

Tần Lưu Tây vuốt ve đầu hai đứa nhỏ thêm một cái mới cáo từ.

 

"Bảo nhi, tiễn Đại tỷ tỷ của con ngoài ." Cố thị sang cô con gái đang nép bên cánh cửa.

 

Tần Minh Bảo rụt rè bước , e dè Tần Lưu Tây, khẽ cúi hành lễ, cất giọng mềm mỏng ngọt ngào: “Đại tỷ tỷ, Bảo nhi tiễn tỷ.”

 

Tần Lưu Tây cất bước ngoài, theo là Tần Minh Bảo. Khi bước khỏi phòng, đến giữa sân viện, gấu áo của nàng đột nhiên ai đó kéo . Nàng khỏi cúi đầu xuống.

 

Tần Minh Bảo buông tay , ngẩng đầu con cao lớn giống tỷ tỷ giống ca ca mặt. Đôi mắt to tròn chớp chớp, khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh nhịn đến mức đỏ bừng.

 

Trước khi Tần gia xảy chuyện, cô bé từng gặp mặt Tần Lưu Tây. Chỉ lờ mờ qua lời mẫu kể rằng còn một vị Đại tỷ tỷ, vì sức khỏe từ nhỏ ốm yếu nên gửi nuôi ở lão trạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-51-lot-vao-mat-xanh-cua-nang.html.]

 

Sau gặp , cô bé mới thấy vị Đại tỷ tỷ thật lợi hại. Không chỉ cứu sống mẫu , mà còn cứu cả hai nữa. Đại tỷ tỷ chắc chắn là vị tiên nhân do thần tiên phái xuống.

 

"Bịch" một tiếng, Tần Minh Bảo đột nhiên quỳ sụp xuống, vô cùng nghiêm túc dập đầu hành đại lễ với Tần Lưu Tây.

 

Tần Lưu Tây: “!”

 

Cú bẻ lái bất ngờ khiến nàng cũng trở tay kịp.

 

Nàng vội vàng đỡ cô nương nhỏ dậy, hỏi: “Đang yên đang lành, quỳ gì?”

 

Tần Minh Bảo ngẩng đầu nàng, ánh mắt chan chứa sự kính mộ và lòng ơn sâu sắc, giọng non nớt cất lên: “Đại tỷ tỷ cứu nương và các của . Muội lấy gì báo đáp, chỉ đành hành đại lễ tạ ơn tỷ. mà, khi năng lực, nhất định sẽ báo đáp tỷ tỷ, xin thề!”

 

Nghe , nụ môi Tần Lưu Tây càng thêm rạng rỡ, cũng xen lẫn thêm vài phần chân thành. Nàng quan sát cô bé con mặt tròn mắt to, chiếc cằm phúng phính thịt, tóc chỉ cột thành búi bằng một sợi dây đỏ. Cả mặc bộ đồ vải thô, ngang eo thắt hờ một dải vải, trông chẳng khác nào con cái của những hộ nông dân chân lấm tay bùn, nhưng mất nét hồn nhiên trong trẻo.

 

Nàng đưa tay véo nhẹ má cô bé, ngẫm nghĩ một lúc luồn tay tay áo, rút một tấm ngân phiếu nhét tay cô bé, : “Đây là lễ mắt Đại tỷ tỷ bù cho . Cứ giữ lấy, mua quà vặt mà ăn.”

 

Tần Minh Bảo ngạc nhiên, cúi đầu liếc mệnh giá tấm ngân phiếu, hai mắt lập tức trợn tròn. Lúc ngẩng đầu lên, gấu áo của tỷ tỷ biến mất cánh cổng viện.

 

Tần Minh Bảo đuổi theo vài bước nhưng thấy nàng nữa, liền chạy vội phòng Cố thị, đưa tấm ngân phiếu cho bà kể đầu đuôi sự việc, giọng điệu chút bất an: “Nương, nương xem con nên đem trả cho Đại tỷ tỷ ?”

 

Cố thị tấm ngân phiếu mệnh giá một trăm lượng, xoa nhẹ đầu con gái, thở dài một cất giọng: “Con , cũng là một đứa phúc vận. Nếu Đại tỷ tỷ cho con thì con cứ giữ lấy mà cất . Chỉ là con nhớ kỹ ân tình , báo đáp gấp ngàn vạn .”

 

Nếu cái phúc vận , thể lọt mắt xanh của Tần Lưu Tây cơ chứ?

 

Tần Minh Bảo tấm ngân phiếu, vẻ mặt nửa hiểu nửa .

 

**[Thư Sách]**

 

 

 

 

Loading...