Tần Lưu Tây thực sự tức giận .
Nói thật thì, mang một linh hồn dị thế, nàng chẳng chút tình cảm sâu đậm nào với nhà họ Tần. Lúc nàng xuyên tới đây cũng đúng lúc xác nguyên chủ năm tuổi, ném về lão trạch gửi nuôi bỏ mặc cho tự sinh tự diệt.
Dẫu tự nguyện, nhưng lỡ chiếm dụng xác thì cũng coi như gieo nhân quả với Tần gia, nàng hiển nhiên gánh lấy phần nghiệp duyên . Thế nhưng, nếu bàn về độ thiết và coi trọng, thẳng , nhà họ Tần còn xách dép cho hai chị em Kỳ Hoàng, Trần Bì túc trực hầu hạ bên cạnh nàng.
Giờ phút , Tần lão thái thái còn ngoan cố tin nàng, cứ một mực ngăn cản nàng cứu , điều thật sự chọc giận Tần Lưu Tây.
"Lão thái thái, ngài chắc chắn cản ? Cứ dây dưa thêm nữa, kết cục của bà sẽ là một xác ba mạng đấy." Tần Lưu Tây hờ hững chỉ tay về phía giường đẻ.
"Mẫu , Tam sắp trụ nổi nữa ." Tần Mai Nương nấc lên.
Mọi giật hoảng hốt, đồng loạt đầu .
Chỉ thấy sắc mặt Cố thị còn lấy nửa hạt máu, hai mắt nhắm nghiền, lồng n.g.ự.c phập phồng yếu ớt đến mức gần như thể thấy nữa.
Bộ dạng , dẫu mời đại phu tới thì e là cũng muộn.
Khuôn mặt già nua của Tần lão thái thái xám ngoét như tro tàn, bà lảo đảo lùi một bước, giọt nước mắt đục ngầu trào lăn dài khóe mắt.
"Lão thái thái, xin hãy để Đại tiểu thư châm kim , trễ thêm chút nữa là cứu vãn ." Bà đỡ cũng run rẩy lên tiếng cầu xin. Tuy bà nghề quen cảnh một xác hai mạng, nhưng mắt là ba sinh mạng sống sờ sờ. Nếu cứ thế mà mất , quả là tạo nghiệt quá lớn.
Hơn nữa bà đỡ, ai chẳng sản phụ tròn con vuông, như mới giữ danh tiếng.
Vương thị mím môi, khuyên nhủ: "Mẫu , chỉ thể thế thôi."
Còn nước còn tát, giờ chỉ đành phó mặc cho mệnh.
Tần lão thái thái nhắm nghiền mắt, mặt , nặng nề gật đầu.
Là phúc họa, là họa khó tránh, giờ đành xem ông trời chịu mở mắt .
Kỳ Hoàng nhanh nhẹn châm một nén hương giúp ngưng thần định khí an định tâm can, lấy lá bùa Tần Lưu Tây chuẩn từ hòa nước ấm bưng tới bên giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-6-troi-rang-sang-tieng-khoc-tre-tho-chao-doi.html.]
Thấy bọn họ cuối cùng cũng thỏa hiệp, Tần Lưu Tây khẽ hừ lạnh. Nàng điềm nhiên vê mũi kim vàng, dứt khoát đ.â.m thẳng đại huyệt của Tần Tam thái thái.
"Á!" Hai tiếng kêu thất thanh chợt vang lên từ những xem.
Tần Lưu Tây phắt , lạnh lùng trừng mắt lườm bọn họ: "Ồn ào quá!"
Tần lão thái thái cũng dọa cho mặt mày trắng bệch, đôi tay run lẩy bẩy ngừng.
Trúng kim châm, Cố thị thốt một tiếng rên rỉ thong thả tỉnh . Đôi con ngươi từ từ lấy tiêu cự, nhưng tận sâu trong đáy mắt vẫn là một vùng tuyệt vọng mịt mù.
"Uống ." Tần Lưu Tây nhận lấy chén nước bùa từ tay Kỳ Hoàng, kề sát miệng Cố thị.
Giọng của nàng trong trẻo tĩnh lặng, hệt như dòng suối lạnh lướt qua mang tai. Cố thị hành động theo bản năng, ngoan ngoãn hé miệng. Trước những ánh mắt kinh ngạc sững sờ của , nàng uống cạn chén nước chừa giọt nào.
Tần Lưu Tây rút thêm vài cây kim vàng, lượt đ.â.m hai bên huyệt Chí Âm, huyệt Hợp Cốc và huyệt Tam Âm Giao cơ thể Cố thị. Tốc độ hạ kim vô cùng vững vàng và dứt khoát.
"Có chí khí lên một chút. Nếu Tam thúc thể nhận tin báo hỉ tròn con vuông của ngài, chặng đường lưu đày ít nhiều cũng an ủi phần nào. Còn nếu như xảy t.h.ả.m kịch một xác ba mạng, e là ông cũng chẳng sống nổi nữa . Thử nghĩ xem, còn nhỏ mà mồ côi cả cha lẫn thì sẽ thê t.h.ả.m tới mức nào?"
Lời lẽ của nàng sắc bén ngoa độc, nhưng tựa như một liều t.h.u.ố.c trợ lực đ.á.n.h thẳng tâm trí Cố thị. Nó ép nàng trào nước mắt, bỗng chốc như rót đầy sức lực.
Không, nàng thể c.h.ế.t! Nàng sống, sống để che chở cho các con của nàng!
"Bà đỡ, đây." Tần Lưu Tây liếc mắt bà đỡ một cái, còn bản nàng thì vê kim kích huyệt, lẩm nhẩm niệm một câu thần chú kỳ lạ chẳng ai hiểu.
Bà đỡ "" lên một tiếng, dặn dò Cố thị vài câu lấy đà bắt đầu xoa đẩy bụng nàng .
Cảnh tượng lọt mắt đám Tần lão thái thái khiến họ Tần Lưu Tây hệt như đang một con quái vật, trong lòng trào dâng một cỗ kinh sợ khó tả.
Cô nương đang mắt bọn họ đây... dường như chẳng giống bất kỳ một tiểu thư khuê các bình thường nào.
Ngoài hiên, trời rạng sáng. Cùng lúc đó, tiếng trẻ thơ lanh lảnh vang lên phá tan bầu khí tĩnh mịch.