ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 731: Đúng là nữ quan có bản lĩnh

Cập nhật lúc: 2026-07-23 01:11:08
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quy củ của phủ Tổng đốc Hồ Quảng cực lớn, cũng nề nếp. Vào phủ đổi kiệu, kiệu còn êm ru, chút xóc nảy. Đến nơi an trí, bài trí đều toát lên vẻ điển nhã của thế gia. Tần Lưu Tây thầm than, cái kiêu ngạo của thế gia quả nhiên giả.

 

Nhóm Tần Lưu Tây đến nơi là buổi trưa. Nàng gặp cô mẫu của Lục Tầm (Úy phu nhân) , Úy Nhân tiếp đãi, dùng bữa trưa, nghỉ ngơi một lát. Chuyện chẩn trị tự nhiên đợi nàng nghỉ ngơi xong mới tính.

 

Lục Tầm ngủ trưa, mà cùng Úy Nhân uống trò chuyện ở một sân khác.

 

Cô mẫu của Lục Tầm khi gả cho Úy Đồng Phương thì " quý nhờ con", sinh hai trai một gái. Úy Nhân là đích trưởng tử, cưới Bạch thị vợ. Hai thành ba năm, sinh một con trai, vốn là chuyện vui. khổ nỗi Bạch thị khi sinh sức khỏe , sinh mắc chứng kinh phong (co giật), chữa mãi khỏi, lúc đỡ lúc tái phát, khiến tính tình nàng trở nên u sầu, tình cảm vợ chồng cũng phai nhạt.

 

Thấy biểu kém nửa tuổi quầng thâm mắt, vẻ mặt buồn rầu, Lục Tầm an ủi: “Y thuật của thiếu quan chủ cực , yên tâm , chắc chắn sẽ chữa khỏi cho . Đến lúc đó ở bên cạnh bầu bạn nhiều hơn, chuyện là .”

 

Úy Nhân bật : “Huynh thành an ủi . Lan tiểu thư mất ba năm , cũng ai bắt thủ tiết cho vị hôn thê. Cũng đến lúc thành chứ? Trưởng công chúa chắc chắn cũng đang sốt ruột.”

 

Lục Tầm rũ mắt: “Sắp . Hiện giờ Thánh thượng đang tuyển tú nữ, nương định nhân dịp chọn một khuê tú cho .”

 

Úy Nhân ngẩn một chút, : “Cũng .” Hắn đổi chủ đề: “Huynh vẻ tôn sùng vị thiếu quan chủ , nàng thực sự thần thánh như ?”

 

“Bệnh của chính là do nàng tay giải quyết. Nếu tự trải nghiệm, dám giới thiệu lung tung cho ?” Lục Tầm tự tin, nhưng nghĩ Tần Lưu Tây cũng thần tiên, bèn chừa đường lui: “Đương nhiên, nàng tuy là đạo y nhưng thần thánh, thể cải t.ử sinh cho tất cả . Cũng những và bệnh nàng chữa . Bệnh của , chỉ cần nàng xem qua, nắm chắc, nàng chắc chắn sẽ rõ ràng.”

 

Úy Nhân ý tứ chừa đường lui cho Tần Lưu Tây trong lời của Lục Tầm, khỏi liếc một cái. Đây là đang bảo vệ vị nữ quan ?

 

“Biểu ca, vị nữ quan đó trông khí khái, …”

 

Lục Tầm sững sờ, ngay đó hai tai nóng bừng, đỏ lên: “Đệ bậy bạ gì đó? Không như nghĩ !”

 

Úy Nhân ha hả.

 

“Đệ đừng như thế. Cũng ngàn vạn đừng càn rỡ vô lễ mặt thiếu quan chủ. Nếu chọc giận nàng , cũng giúp . Nàng giống mấy ni cô nữ quan trong miếu, mà là bản lĩnh thực sự.” Lục Tầm nghiêm mặt.

 

Thấy nghiêm túc, Úy Nhân liền : “Huynh yên tâm, ở chuyện đó, điểm hiểu mà. Chẳng qua em chúng ở đây chuyện phiếm thôi.”

 

Lúc , hạ nhân báo Úy Đồng Phương mời Lục Tầm qua chuyện.

 

Tần Lưu Tây ngủ trưa dậy, giờ, bèn cho truyền lời, tranh thủ hội chẩn sớm.

 

Hạ nhân vội vàng bẩm báo. Một lát , Úy Nhân đích tới đón, dẫn họ nội viện.

 

Chưa đến sân của , Úy Nhân thấy một bà t.ử hớt hải chạy . Nhận việc trong sân của vợ chồng , Úy Nhân vội gọi : “Đứng ! Có chuyện gì mà hoảng loạn thế?”

 

Bà t.ử thấy , vội quỳ xuống bẩm báo: “Bẩm đại gia, đại nãi nãi phát bệnh . Lão nô đang tìm phủ y.”

 

Sắc mặt Úy Nhân biến đổi, sang Tần Lưu Tây.

 

“Dẫn đường .”

 

Úy Nhân : “Đi theo .” Lại dặn bà tử: “Đi mời mẫu đến tọa trấn, và gọi cả phủ y tới hỗ trợ.”

 

Có lẽ vì lo lắng cho bệnh tình của vợ, thêm chân dài bước rộng, Úy Nhân cực nhanh. Tần Lưu Tây cũng rảo bước theo .

 

Vào Thiều Niên Viện, cảnh tượng bên trong hỗn loạn như gà bay ch.ó sủa, tiếng trẻ con ré lên.

 

Úy Nhân quát lớn: “Hoảng cái gì?”

 

Thấy v.ú nuôi bế đứa con trai đang xé lòng dỗ dành mái hiên, nhíu mày: “Còn ôm Trùng Nhi ở đây gì? Mau bế nó hoa viên dỗ dành !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-731-dung-la-nu-quan-co-ban-linh.html.]

 

Vú nuôi mặt trắng bệch, mắng đến luống cuống, bước xuống bậc thềm thì chân mềm nhũn, suýt ngã.

 

Tần Lưu Tây nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy: “Cẩn thận chút.”

 

“Cảm ơn.” Vú nuôi kinh hồn táng đảm cảm tạ.

 

Tần Lưu Tây đứa trẻ sơ sinh đến đỏ mặt tía tai, như sắp tắt thở, liền đưa tay vuốt nhẹ lên trán nó, : “Ngoan nào, đừng nữa.”

 

Cảnh tượng thần kỳ xuất hiện. Đứa trẻ đang gào t.h.ả.m thiết như hiểu tiếng , từ từ nín bặt, chỉ còn nức nở khe khẽ, nước mắt lưng tròng đáng thương.

 

“Chuyện …” Vú nuôi kinh ngạc Tần Lưu Tây.

 

Ngay cả Úy Nhân cũng ngạc nhiên. Con trai , nó là cái giống nửa canh giờ mới thôi. Vậy mà Tần Lưu Tây chỉ một câu nín?

 

* là nữ quan bản lĩnh thực sự!*

 

Lời biểu ca văng vẳng bên tai.

 

Tần Lưu Tây đứa bé gầy yếu và quầng thâm mắt nó, : “Đứa bé tì vị yếu, dễ kinh hãi. Vừa chắc cũng là dọa sợ.”

 

“Vâng, đúng .” Vú nuôi : “Đại nãi nãi đang chơi với tiểu thiếu gia thì đột nhiên phát bệnh, …”

 

Tần Lưu Tây lấy một lá bùa bình an nhét tã lót của đứa bé, tiếng kêu sợ hãi bên trong, Úy Nhân : “Vào xem đại nãi nãi .”

 

“Thiếu quan chủ mời bên .” Giọng Úy Nhân cung kính hơn nhiều.

 

Trong phòng còn loạn hơn bên ngoài. Mấy nha , v.ú già đang đè chặt một thiếu phụ trẻ tuổi.

 

“Đại gia đến !”

 

Úy Nhân bước nhanh tới, trầm giọng quát: “Tránh hết!”

 

Nha , v.ú già tản , để lộ tình trạng của phụ nữ . Tần Lưu Tây cũng tiến lên, liền chuyện gì xảy .

 

Tứ chi co giật, miệng méo xệch , chứng co giật (động kinh). Đây là bệnh kinh phong tái phát.

 

Tần Lưu Tây lấy ngân châm bên hông , một câu: “Đắc tội.”

 

Úy Nhân chỉ kịp thấy đầu ngón tay nàng kẹp ba cây kim bạc. Lời dứt, kim châm cắm mấy đại huyệt vợ .

 

Bạch thị run lên bần bật, nhưng nhanh yên tĩnh . Cơ thể còn co giật, lưng đang uốn cong cũng dần thả lỏng.

 

Úy Nhân trong lòng đại hỉ. Biểu khoác, quả thực bản lĩnh.

 

Bệnh đến nhanh, cũng nhanh, nhưng Bạch thị giày vò một trận như , trán và lưng đầm đìa mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, hai mắt đỏ hoe. Nhìn thấy Úy Nhân, vành mắt nàng càng đỏ hơn, lộ vẻ đau khổ.

 

Nàng hận mắc căn bệnh quái ác . Có lúc nàng hận thể c·hết quách cho xong, đỡ hơn là giày vò thế , nhưng nàng nỡ bỏ đứa con thơ dại.

 

Úy Nhân nắm tay nàng, dùng tay áo lau mồ hôi trán nàng, : “Nương tử, đừng sợ. Biểu ca mời thần y đến cho chúng , nàng sẽ khỏi thôi. Nàng xem, đây là vị thiếu quan chủ .”

 

 

 

 

 

Loading...