Tần Lưu Tây sải bước nhanh khỏi phòng của Chu thị, thở hắt một . Vừa định về phòng , khóe mắt nàng bắt gặp Tề Khiên bèn khựng .
"Sao nào, Tề công t.ử cũng cảm thấy là kẻ lạnh lùng vô tình, thấy c.h.ế.t cứu ư?"
Tề Khiên nhạt giọng: "Sao thế . Bất Cầu đại sư đường đường chính chính, ngài cứu ắt hẳn là đạo lý riêng, Khiên dám tự tiện suy đoán."
Tần Lưu Tây lộ vẻ mặt *coi như ngươi điều*.
Tề Khiên bước theo, tiếp: "Nếu Tần đại phu chịu giải đáp thắc mắc cho Khiên, Khiên vô cùng cảm kích."
Tần Lưu Tây mỉm : "Muốn ? Ta cứ đấy!"
Ném một câu như thế, nàng bèn dẫn Trần Bì rời . Còn trong căn phòng sống c.h.ế.t , liên quan quái gì đến nàng.
Tề Khiên chôn chân tại chỗ, cạn lời một hồi lâu.
"Tề công tử, vị tiểu công t.ử , hành xử..." Đinh Lão phu nhân bước tới, mở lời.
Tề Khiên đầu , lạnh lùng ngắt lời: "Đinh Lão phu nhân gì? Không rõ ngọn ngành thì đừng vội đưa phán xét. Bổn vương tưởng rằng Đinh Tri phủ xuất tiến sĩ, hẳn là cả nhà Đinh gia từ xuống đều nên hiểu rõ đạo lý mới đúng, xem là ."
Sắc mặt Đinh Lão phu nhân thoắt cái trắng bệch, toan quỳ xuống thỉnh tội ngay tại chỗ.
"Đêm khuya sương xuống lạnh, Lão phu nhân tuổi cao sức yếu, nên nghỉ ngơi sớm một chút, giữ gìn sức khỏe vẫn hơn." Tề Khiên bỏ câu lưng bước thèm ngoảnh đầu .
Đinh Lão phu nhân quỳ cũng , thẳng cũng xong, cả run rẩy như khụy ngã.
"Tổ mẫu, Duệ Quận vương ngài ..." Đinh Tố Mạn đỡ lấy Lão phu nhân, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng trắng bệch. Nàng ngốc, tự nhiên hiểu rõ câu của Tề Khiên rõ ràng là đang châm chọc hai bà cháu, thậm chí là mỉa mai cả Đinh gia.
"Đừng nữa, chúng về phòng, sáng mai sớm." Đinh Lão phu nhân mím chặt môi, gương mặt trầm xuống u ám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-76-lam-ma-cung-phai-giu-dao-duc.html.]
...
Tần Lưu Tây đến cửa phòng , bước chân khựng . Nàng đẩy cửa bước đóng kín , hướng về phía vô định thản nhiên : "Ngươi dám tới chỗ ? Thật sợ thu thập các ngươi ?"
Nếu lúc Tề Khiên ở đây, e rằng sẽ cho là Tần Lưu Tây điên , lẩm bẩm một trong căn phòng vắng vẻ thế .
Thế nhưng, ánh mắt Tần Lưu Tây ghim chặt một chỗ. Bầu gian tĩnh lặng vốn như mặt gương phẳng lặng bỗng gợn lên một tầng sóng mỏng, một bóng ướt sũng nhợt nhạt hiện giữa trung.
Đó là một nữ nhân trẻ tuổi mặc áo vải thô, gương mặt hung tợn vặn vẹo, cả tỏa sát khí nồng nặc. Dưới chân ả còn một đứa trẻ con, đang cầm một nắm rong rêu chơi đùa, miệng phát những tràng lanh lảnh, chói tai và rợn .
"Ngài thu thập ." Nữ quỷ tuy gan lớn dám tìm đến, nhưng vẫn dè chừng dám tới gần Tần Lưu Tây. Ả cảm nhận nếu tiến sát nữ t.ử – đúng , ả Tần Lưu Tây là nữ nhi – chỉ cần tới gần, hồn phách của ả sẽ lập tức tan biến.
Tần Lưu Tây thong thả xuống cạnh bàn, rót cho một ly , như : "Nghe cái giọng điệu vẻ như ngươi nuối tiếc lắm thì ? Sao nào, mò tới đây là siêu độ cho ngươi đầu t.h.a.i hả?"
Nữ quỷ đến hai chữ "đầu thai", oán sát chi khí bỗng nhiên bùng phát dữ dội, khiến nhiệt độ trong phòng, thậm chí là cả cái dịch trạm , bỗng trở nên lạnh lẽo âm u. Căn phòng của Tần Lưu Tây chỉ lạnh buốt mà còn nồng nặc một mùi tanh tưởi buồn nôn.
*Cạch.*
Tần Lưu Tây đặt mạnh ly trong tay xuống bàn. Tiếng động khiến nữ quỷ giật b.ắ.n , phản xạ lùi phía hai bước.
"Ở chỗ , hãy témém cái oán sát chi khí của ngươi . Làm cho phòng lạnh buốt còn bốc mùi tanh hôi thế , lát nữa ngủ kiểu gì?" Tần Lưu Tây lạnh nhạt cảnh cáo: "Làm , , ma cũng giữ đạo đức chứ, tùy tiện bẩn phòng khác, đặc biệt là phòng của ."
Nữ quỷ: "!"
Không chứ, dẫu cũng là quỷ cơ mà, ngài thể cho chút thể diện, tỏ sợ hãi một chút ?
Nữ quỷ toan mở miệng phản bác, nhưng khi bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tần Lưu Tây, ả liền tiu nghỉu, ngoan ngoãn thu liễm oán khí , tủi rên rỉ: "Ta, đầu t.h.a.i !"