ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 77: Vị đại sư này hung dữ quá!

Cập nhật lúc: 2026-07-05 03:49:16
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Lưu Tây thong thả nhấp từng ngụm , lặng yên lắng nữ quỷ kể lể nguyên do cự tuyệt việc đầu thai.

 

"... Ta tên là Lăng Dung, vốn là một thôn nữ bán mưu sinh. Tạ Khải Khang là biểu ca của . Sau khi phụ mẫu qua đời, liền đến nương nhờ nhà . Hắn chẳng thạo việc gì, chỉ cắm cúi sách. Phụ dãi nắng dầm sương bán , chắt bóp từng đồng từng cắc để chu cấp cho ăn học. Hắn từng thề thốt rằng, đợi khi đỗ tiến sĩ, sẽ để cho cha con hưởng vinh hoa phú quý, sẽ phong Cáo mệnh phu nhân. Vậy mà sự thật là, chỉ mới đỗ cái danh tú tài, lọt mắt xanh của Chu gia."

 

Tần Lưu Tây rũ mắt, cảm thấy chút tẻ nhạt vô vị. Cũng giống hệt như bao câu chuyện trong tiểu thuyết, nữ nhân si tình dốc hết ruột gan nuôi nam nhân ăn học, nam nhân khi công thành danh toại liền vứt bỏ vợ tào khang để rước lấy một thê t.ử giàu quyền quý. Lăng Dung cũng chẳng ngoại lệ.

 

Lăng Dung dường như nhận sự thiếu hứng thú của nàng, vẫn đắm chìm trong nỗi oán hận ngút trời: "Chu gia phú quý, thể dâng cho văn phòng tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên) loại nhất, hạ nhân hầu hạ. Hắn tận hưởng cuộc sống của một quý công tử, hai tai chẳng cần vướng bận chuyện bên ngoài, một lòng chỉ lo sách thánh hiền. Được mặc lụa là gấm vóc, ăn sơn hào hải vị, khao khát trở thành rể hiền của Chu gia, cùng chúng ăn màn thầu với dưa muối, sống rúc trong căn nhà rách nát ẩm thấp u tối nữa."

 

"Phụ là đồ vong ân bội nghĩa, định đến Chu gia vạch trần bộ mặt thật của . Ngờ , nhẫn tâm bóp cổ phụ cho đến c.h.ế.t." Lăng Dung càng kể, oán khí càng sục sôi mãnh liệt: "Lúc đó, m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng. Sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t phụ , còn lừa gạt rằng ông lên núi hái . Hôm đó trời mưa to, lừa tìm phụ , và chính tại triền núi hoang vắng một bóng , dùng đá đập nát đầu ."

 

Tần Lưu Tây ngẩng đầu lên, Lăng Dung mắt biến đổi hình dạng. Cả ả ướt sũng, nửa bên đầu đập nát bấy, đường nét khuôn mặt nhòe nhoẹt m.á.u thịt lầy lụa, căn bản thể nào dung mạo thật sự của ả nữa.

 

Đó chính là t.h.ả.m trạng lúc ả c.h.ế.t .

 

"Lúc đó bụng bắt đầu đau dữ dội, đứa trẻ sắp sửa chào đời. cho sống, cũng tuyệt đường sống của hài nhi . Ta c.h.ế.t, đứa trẻ cũng bức t.ử trong bụng. Chỉ thiếu một chút nữa thôi, nó thấy ánh sáng thế gian ." Lăng Dung cúi đầu đứa trẻ chân, nở nụ thê lương: "Tạ Khải Khang thật độc ác. Đôi tay chỉ cầm bút của , khi nâng hòn đá lên, chẳng chút mảy may run rẩy, ngược còn dùng lực mạnh. Cho đến nay, vẫn thể nào quên cảm giác hòn đá giáng xuống đầu ... Bịch, bịch, bịch..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-77-vi-dai-su-nay-hung-du-qua.html.]

"Dừng!"

 

Tần Lưu Tây lạnh lùng cắt ngang lời ả: "Không cần miêu tả chi tiết đến , hiểu ngươi chịu đựng những gì . nếu c.h.ế.t mười năm, tại bây giờ ngươi mới hiện hồn về báo thù? À, hết hãy thu cái bộ dạng thê t.h.ả.m của ngươi , sợ nhiều quá tối nay ngủ gặp ác mộng mất."

 

Lăng Dung: "..."

 

*Vị đại sư mà hung dữ quá!*

 

Ả tủi thu hồi nhân dạng đáng sợ, trở về với vẻ ngoài thanh tú thường ngày, nghẹn ngào kể tiếp: "Tạ Khải Khang cực kỳ tàn nhẫn. Sau khi g.i.ế.c , cũng từ lời đồn thổi sợ hóa thành lệ quỷ về báo thù. Hắn liền rước một tên đạo sĩ về, phong ấn trong một chiếc rương, đóng bảy chiếc Trấn Hồn Đinh (đinh trấn hồn), đó dùng dây xích quấn chặt , ném thẳng xuống đáy hồ, khiến con nhiều năm ròng thấy ánh mặt trời."

 

Nghe đến đây, sắc mặt Tần Lưu Tây bỗng trở nên nghiêm nghị. Đây là thủ đoạn tà ác chỉ bọn tà đạo mới sử dụng. Nàng liền hỏi: "Sau đó thì ?"

 

"Đầu năm nay, Trấn Hồn Đinh gỉ sét lỏng , hai con mới may mắn thoát . Khi hồn phách vô cùng suy yếu, đành liều mạng nuốt chửng vài âm hồn dã quỷ..." Càng , giọng của Lăng Dung càng nhỏ dần. Ả lo sợ Tần Lưu Tây vui sẽ lập tức tay thu phục . Thấy Tần Lưu Tây phản ứng gì quá khích, ả mới lấy can đảm tiếp: "Nuốt vài hồn phách xong, mới tìm Tạ Khải Khang. luôn đeo một miếng ngọc bội khai quang ở Phật tự (chùa), dám quá gần, chỉ thể bám theo quan sát từ xa. Mãi , khi đến chỗ ả ngoại thất , ngọc bội vô ý vỡ, mới tìm cơ hội tiếp cận. Ta dùng tay siết cổ , ngừng dùng oán sát chi khí để hành hạ . Ta cũng nếm trải cái cảm giác ngạt thở tuyệt vọng mà cha con từng chịu đựng. Đại sư, cả nhà chúng c.h.ế.t thật oan uổng. Tạ Khải Khang c.h.ế.t, nỗi uất hận trong lòng thể tiêu tan? Làm thể an tâm đầu t.h.a.i ?"

 

 

 

 

 

Loading...