ĐẠI TIỂU THƯ LUÔN MUỐN LÀM CÁ MUỐI - Chương 843: Nhận đi thôi, đồ tốt đừng để người khác hưởng lợi!

Cập nhật lúc: 2026-07-27 02:44:10
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thấy Ngọc Trường Không thực sự buông bỏ gánh nặng, đám Ngọc Thừa Kỳ và các vị lão tổ tông đều phát điên. Quỷ khí cứ thế cuồn cuộn ập đám tộc lão như thể mất tiền mua. Đều tại đám con cháu ngu xuẩn c.h.ế.t tiệt , đầu óc bã đậu, cái hố sâu mà lấy trí khôn lấp , cứ thích đổ nước cho úng thêm.

 

Bây giờ thì , khó khăn lắm mới xuất hiện một hậu bối mang đại khí vận tài năng, thế mà bọn họ cho thất vọng đến mức buông xuôi. Đến cả tông tộc cũng định từ bỏ, lũ ngu đúng là tức c.h.ế.t mà.

 

Các tộc lão nước mắt nước mũi giàn giụa, hắt liên tục, hận thể ngất cho xong. Lạnh quá, cái lạnh thấu tận xương tủy.

 

Ngọc Thừa Kỳ thấy Ngọc Trường Không ương ngạnh lay chuyển, đành bất lực sang Tần Lưu Tây cầu cứu.

 

Tần Lưu Tây nhận ánh mắt , chỉ khoanh tay ngực, chằm chằm ngôi mộ lớn.

 

Ngọc Thừa Kỳ hết cách, đành sang Hắc Vô Thường, kéo một góc, từ trong tay áo len lén nhét ba thoi vàng qua, : “Vô Thường đại nhân, ngài xem chuyện ...?”

 

Hắc Vô Thường hoảng hồn, vội vàng đẩy mấy thoi vàng trở : “Ngươi đừng thế, cũng chỉ đến ăn dưa... nhầm, đến xem kịch thôi, , chỉ là hỗ trợ gọi các lên thôi. Lời chắc ai cũng .”

 

“Đại nhân, chỗ còn một tòa tháp vàng chín tầng, tỉ lệ vàng ròng cực , để ở chỗ cũng chật chội, đầu gửi qua phủ cho ngài ngắm nghía nhé?” Ngọc Thừa Kỳ lành.

 

âm phủ, mấy thứ ngân phiếu giấy tiền giá trị bằng vàng thoi nguyên bảo hàng thật giá thật. Đặc biệt là mấy món chế tác tỉ mỉ, khi đốt tế xuống, nhận ở sẽ nhận y nguyên như thế.

 

Hắc Vô Thường khựng một chút, : “Vậy... để thử xem . Nói nhé, lời của mặt vị cũng quá nhiều trọng lượng .”

 

Ánh mắt Ngọc Thừa Kỳ lóe lên: “Ngài yên tâm, tiểu nhân kẻ hiểu chuyện.”

 

“Phải, , ngươi cũng là kẻ xui xẻo, chiều hư đám hậu bối nên giờ mới lo sốt vó lên.” Hắc Vô Thường thở dài vẻ thương cảm, nhanh tay đút mấy thoi vàng túi.

 

Ngọc Thừa Kỳ nghẹn ứ trong lòng: Tuy là sự thật, nhưng ngài thể nào để ý đến cảm nhận của một chút ?

 

Hắc Vô Thường đến mặt Tần Lưu Tây, đối diện với ánh mắt như của nàng, sờ mũi, ôm gậy tang lặng lẽ hì hì: “Cái đó ... dạo chi tiêu âm phủ cũng đắt đỏ quá mức, há miệng mắc quai... Ngài xem, chuyện cũng giải quyết cho êm chứ nhỉ?”

 

“Hừm, ngươi tiếp tục bịa .”

 

Hắc Vô Thường cẩn trọng : “Người đầu Ngọc thị hiện tại ngu thì ngu, nhưng thể phủ nhận gia tộc truyền thừa mấy trăm năm, nội lực vẫn còn đó. Nếu dẫn dắt , tích công đức tạo phúc cho vạn dân thì gì. Chỉ riêng ...”

 

Hắn chỉ tay về phía Ngọc Trường Không: “Nếu đầu Ngọc thị, nắm quyền chèo lái con thuyền , thì Ngọc thị sẽ trở thành như thế nào, chẳng đều do quyết định ? Muốn biến đổi thế nào thì biến. Nghe Ngọc thị tích lũy của cải khá, d.ư.ợ.c liệu quý hiếm, sách cổ tàng thư, vàng bạc châu báu...”

 

“Ngươi cần nữa!” Tần Lưu Tây chặn lời , đến bên cạnh Ngọc Trường Không, : “Trước đó chúng , phá thì xây , hiện tại chính là một cơ hội.”

 

Ngọc Trường Không nàng.

 

“Ngọc thị cải cách, đương nhiên là do đầu quyết định. Nếu ngay cả quyền lợi cũng thì cũng chẳng ý nghĩa gì. Ngọc lão tiền bối đúng ? Không phá thì xây mà.” Tần Lưu Tây Ngọc Thừa Kỳ .

 

Ngọc Thừa Kỳ lập tức đáp: “Điều đương nhiên lý. Chỉ cần Lệnh Từ chịu tiếp nhận, tương lai Ngọc thị phát triển , đều do nó quyết định.”

 

“Chỉ sợ một cũng phục. Rốt cuộc quyền lực đang nắm trong tay, ai mà nỡ buông?” Tần Lưu Tây bóng gió, liếc mắt về phía đám tộc lão.

 

Ngọc Thừa Kỳ hừ một tiếng: “Không đến lượt bọn chúng . Dù những việc bọn chúng cũng chẳng chuyện của con , sống cũng đủ lâu , đến lúc xuống hầu hạ mặt đám lão tổ tông chúng .”

 

Đám tộc lão: “?”

 

Này... ý là bắt bọn họ theo ?

 

“Lão tổ tông, chúng con sai .” Các tộc lão rạp xuống nền tuyết lạnh băng.

 

“Trong lòng các ngươi tự rõ, những chuyện khốn nạn thì cũng chẳng sống bao lâu nữa .” Ngọc Thừa Kỳ hừ lạnh, sang với nhóm Ngọc Trường Không: “Chỉ cần con tiếp nhận, chúng thể tạm thời ở , giúp con dạy dỗ đám con cháu phục tùng .”

 

Còn về cách dạy dỗ ư?

 

Mấy chiêu trò của ma quỷ, bọn họ ma bao năm nay , rành rẽ lắm! Không phục thì đ.á.n.h cho tới khi nào phục thì thôi!

 

Ngọc Trường Không trầm mặc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dai-tieu-thu-luon-muon-lam-ca-muoi/chuong-843-nhan-di-thoi-do-tot-dung-de-nguoi-khac-huong-loi.html.]

Tần Lưu Tây tiếp tục khuyên: “Ngọc thị trong tay , gì thì . Dù cũng thể vứt bỏ cái họ của cha . Muốn khai tông lập tộc mới cũng trải qua thời gian dài, cải cách ngay cái sẵn? Ta nghĩ cha cũng thấy một Ngọc thị khác biệt bàn tay của , đó chẳng là cống phẩm nhất để tế vong linh họ ?”

 

Cô ghé sát , thì thầm bằng giọng chỉ đủ cho thấy: “Ngọc thị truyền thừa mấy trăm năm, nhiều bảo tàng của cải như , tự nhiên dâng cho kẻ khác hưởng thì lỗ vốn to!”

 

Ngọc Trường Không nheo mắt, nàng đầy thâm ý. Đây mới là trọng điểm ?

 

Tần Lưu Tây đúng, nếu thể tạo một Ngọc thị khác, đó chính là cống phẩm nhất tế cha . Còn cái Ngọc thị đang đặt thần đàn giả tạo , sớm kéo nó xuống .

 

Ngọc Trường Không Ngọc Thừa Kỳ, : “Nếu để con quyền chủ, lời ai dám cãi nửa câu, thì con sẽ nhận.”

 

“Được , con yên tâm, chúng sẽ phò tá con.”

 

“Chỉ cần để con thuận lợi nắm quyền kiểm soát Ngọc thị là . Còn về , con sẽ dám phiền các vị lão tổ tông nữa.”

 

Ngọc Thừa Kỳ nghẹn lời, ho khù khụ.

 

“Vậy bây giờ?”

 

“Tiền bối chọn mười tạm thời ở .” Tần Lưu Tây : “Lão Hắc, phiền ngươi cấp cho mấy tấm giấy chứng nhận để họ tạm trú tại Ngọc thị, tránh cho các âm sai khác đến bắt .”

 

Ngọc Thừa Kỳ mừng rỡ.

 

Có giấy chứng nhận, bọn họ ở dương gian sẽ danh chính ngôn thuận, âm sai quấy rầy cho rằng bọn họ gây chuyện, bọn họ cũng thể tranh thủ ngắm thế giới hiện đại.

 

Quả nhiên, bỏ một tòa tháp vàng là đúng đắn.

 

đắc tội với vị tiểu thiên sư mặt cũng là quyết định sáng suốt. Tìm Vô Thường đại nhân đúng là tìm nhầm .

 

“Lão tổ tông, !” Ngọc Hiển Chính bước khỏi hàng, lạnh lùng quét mắt đám tộc lão, : “Ta cũng xem xem, con cháu Ngọc thị sự dẫn dắt của lũ ăn hại biến thành cái dạng gì .”

 

Vị đúng là tính tình nóng như pháo.

 

Ngọc Thừa Kỳ chiều theo ý ông , nhanh chọn vài để Hắc Vô Thường đóng dấu ấn ký. Những còn đều Hắc Vô Thường dẫn .

 

Đám tộc lão: “……”

 

Ngày lành của bọn họ dường như thực sự chấm dứt !

 

“Các vị hãy đến từ đường Ngọc thị , ở đó bài vị của các vị, thể trú ngụ, hưởng hương hỏa từ đường che chở, đến mức tổn hại hồn thể.” Tần Lưu Tây với nhóm Ngọc Thừa Kỳ.

 

“Còn các ?”

 

“Ta và Trường Không còn một chuyến đến nơi cha qua đời.”

 

Ngọc tộc trưởng đột ngột ngẩng đầu lên: “Ngươi thể !”

 

Ngọc Trường Không lạnh: “Ông sợ phát hiện những chân tướng càng thể chấp nhận ?”

 

“Tổ phụ sẽ hại con. Tên Thanh Cốc T.ử đó là kẻ tàn nhẫn độc địa, nếu con rơi tay , lỡ như...”

 

“Hắn xuất hiện thì càng , khéo dùng để tế vong linh cha .” Ngọc Trường Không lạnh lùng ông : “Tộc trưởng, ông đừng dùng ánh mắt lo lắng và cho để nữa, thấy chỉ buồn nôn thôi. Chúng .”

 

Tần Lưu Tây dẫn biến mất tại chỗ.

 

Ngọc tộc trưởng ngẩn ngơ về hướng bọn họ biến mất, khóe miệng trào một dòng máu, mặt xám như tro tàn, ngất lịm .

 

Ngọc Thừa Kỳ lạnh lùng mấy còn : “Sớm ngày , hà cớ gì lúc thế?”

 

 

 

 

 

Loading...