[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 10: Dạ Du Thần đại nhân
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:06:58
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Du Du...
Mí mắt Thập Diệp khẽ giật giật. Đây là cái xưng hô đắn gì thế ?
"Tiểu Du Du" kêu "chít chít" hai tiếng, dùng m.ô.n.g —— hẳn là cái m.ô.n.g , Thập Diệp chắc chắn lắm —— húc húc chiếc rương đằng . Từ trong rương bay một đạo t.ử quang, xoay một vòng trung lơ lửng mặt Bạch Huyên. Nhìn kỹ thì đó là một phong thư màu tím, chữ bên lấp lánh bạch quang: "Côn Luân Mạch, Quân Thiên Bộ, Giác Túc Khu, Bạch Vô Thường Bạch Huyên nhận thư".
Bạch Huyên mừng rỡ nhận lấy phong thư, dùng hai ngón tay tách miệng phong bì, nheo một mắt dòm trong.
Cục đen lảo đảo vài bước, ngẩng đầu lên thấy Thập Diệp, nghiêng đầu kêu "chít" một tiếng.
Thập Diệp lùi nửa bước.
Cục đen tiến lên hai bước: "Chít chít."
Thập Diệp: "Bần đạo xin dập đầu."
Ai ngờ lời thốt , cục đen đột nhiên phình to một vòng, xù lông như con thú nhỏ: “vèo" một cái nhảy dựng lên lao Thập Diệp. Thập Diệp kinh hãi, nghiêng tránh đòn hiểm. Vừa đầu , cục đen giống như quả pháo thăng thiên lao về phía . Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, một bàn tay của Bạch Huyên đột nhiên xuất hiện, tóm gọn cục đen như diều hâu bắt gà con.
Biểu cảm của Bạch Huyên trông khó chịu, mày ngang mũi dọc, hệt như tên vô : "Dạ Du Thần, bổng lộc tính sai ?"
Cục đen bóp bẹp dí, hai con mắt đậu đỏ trợn trừng, nước mắt lưng tròng, trông đáng thương, miệng kêu "chít chít chít" gấp gáp như đang tranh luận điều gì.
Thập Diệp vội vàng tiến lên túm lấy cánh tay Bạch Huyên: "Ngươi gì ? Nó còn nhỏ như thế, đừng bắt nạt..."
"Phập!" Cục đen đột nhiên nhe cái miệng đầy răng nanh, c.ắ.n "rắc" một cái kẽ giữa ngón cái và ngón trỏ của Bạch Huyên. Bạch Huyên hét lên, điên cuồng vung tay. Cục đen hất văng tung tóe nhưng nhất quyết nhả . Chiếc rương cũng bay vòng vòng theo nó, tỏa ánh hào quang nhàn nhạt.
"Cứu cứu cứu !" Bạch Huyên la hét t.h.ả.m thiết.
Thập Diệp một tay giữ Bạch Huyên, một tay túm lấy cục đen. Răng nanh sắc nhọn của nó cắm phập da thịt trắng bóc của Bạch Huyên, ánh mắt hung tợn trừng trừng Thập Diệp.
Thập Diệp: "Buông ."
Cục đen vẫn nhúc nhích.
"Ta sai sai ! Bổng lộc tính sai, là bụng hẹp hòi nên mới hiểu lầm ngài!" Bạch Huyên tru tréo như sói.
Đôi mắt cục đen nhỏ một vòng. Không ảo giác của Thập Diệp , dường như thấy nó hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Sau đó, Thập Diệp phát hiện cục đen đang nhắm về phía tay nải của .
Mục tiêu của nó hình như là cái tay nải . trong đó chỉ mấy tấm bùa chú cùng mấy củ khoai tây nướng xong.
Lẽ nào nó đói?
Thập Diệp lấy củ khoai tây đưa : "Ăn ?"
Cục đen: "Chít chít chít!"
Bạch Huyên: "Đau đau đau!"
Không khoai tây. Thập Diệp kinh ngạc, móc một tấm bùa chú: "Ngươi cái ?"
Cục đen buông Bạch Huyên , hớn hở ngậm lấy tấm bùa, nhai rau ráu nuốt chửng. Chiếc bụng nhỏ của nó căng tròn, thở phì phò vẻ thỏa mãn.
Thập Diệp dở dở . Dạ Du Thần mà thích ăn bùa chú? Chuyện là ?
Cục đen ăn no, lườm Bạch Huyên một cái hừ một tiếng, đó nương theo gió đêm lăn tròn lên trung, chui tọt cánh cửa nhỏ biến mất.
Bạch Huyên xổm xuống đất thổi thổi tay. Trên bàn tay hằn rõ vòng dấu răng tím bầm, tuy chảy m.á.u nhưng sâu, phát hoảng.
"Ngươi ?" Thập Diệp hỏi.
Bạch Huyên hít mũi, xé vạt áo tự băng bó, loáng cái quấn bàn tay thành cái bánh chưng.
Lông mày Thập Diệp giật giật, gì.
Bạch Huyên cầm phong bì màu tím loay hoay nửa ngày, tư thế chắc là rút thứ gì đó bên trong , nhưng khổ nỗi tay băng bó như cái bánh chưng, căn bản dùng lực .
Thập Diệp nổi nữa, túm lấy cổ tay Bạch Huyên, tháo tung miếng vải "bánh chưng" , lấy một tấm bùa tiêu viêm dán lên vết thương, tỉ mỉ băng bó , để lộ năm ngón tay của Bạch Huyên một cách hảo.
"Tay nghề lắm." Bạch Huyên vui vẻ .
Thập Diệp lườm Bạch Huyên một cái. Đừng tưởng nhận , tên rõ ràng là cố ý.
Bạch Huyên rốt cuộc cũng rút thứ trong phong bì . Là một xấp giấy bùa màu tím, y hệt loại bùa dùng đó, chỉ khác là mặt giấy trống trơn, chú văn.
Chẳng lẽ mấy tấm bùa là bổng lộc của Bạch Huyên? Thập Diệp nghĩ thầm.
Ngay đó, suy đoán của chứng thực.
Chỉ thấy Bạch Huyên khoanh chân đất, chấm nước bọt lên ngón tay đếm từng tờ một: "Mười hộc, hai mươi hộc, ba mươi hộc, bốn mươi hộc..."
Da mặt Thập Diệp co giật. Hắn dịch sang bên cạnh đống lửa, vén vạt áo xuống, lấy khăn tay lau kỹ từng ngón tay một, lau xong cẩn thận cất khăn , tính mai tìm chỗ giặt sạch sẽ.
Bạch Huyên vẫn đang đếm, hai con ngươi chụm y hệt quả vải thiều.
Thập Diệp mới chỉ thấy quả vải trong sách tranh, mùi vị . Nghĩ đến ăn, bụng réo ùng ục. Thập Diệp cầm củ khoai nướng lên c.ắ.n một miếng.
Vỏ khoai nướng cháy, ban đầu ăn thấy đăng đắng, nhưng nhai kỹ thấy vị ngọt bùi. Nếu thêm bát nước suối thì tuyệt.
Sau Thất Tinh Quán một con suối, vị trí thanh tĩnh thâm u, nước suối ngọt lịm. Rừng thông khắp núi xanh , mỗi khi gió thổi qua rào rào như biển cả dậy sóng. Từ đó thể tiếng chuông chùa vang vọng, thấy các sư vội vã chạy tới đại điện lễ buổi sáng. Mái ngói vàng chánh điện kịp tu bổ, còn loang lổ vết thời gian...
"Ông nội nó, chỉ tám trăm tám mươi chín hộc! Ngay cả chín trăm cũng tròn cho ! Tên Ngũ Đạo càng ngày càng keo kiệt!"
Ký ức tiếng c.h.ử.i đổng của Bạch Huyên quét sạch sành sanh. Thập Diệp khựng , củ khoai nướng tay, bỗng nhiên chẳng còn hứng thú ăn uống.
Không sư phụ hiện giờ đang gì? Nếu Thất Diệu Kiếm thành nông nỗi , liệu giậm chân c.h.ử.i mắng ? Thập Diệp nghĩ ngợi.
Hắn xòe bàn tay . Kiếm ý Thất Diệu to bằng thanh chủy thủ hiện lên, kiếm quang dập dờn. Đây là thứ hai Thập Diệp triệu hoán Thất Diệu Kiếm, nhưng vẫn bất kỳ điềm báo chỉ dẫn phương hướng nào. Thậm chí Tụ Khuê Bàn mà Đào Cảnh đưa cho cũng phản ứng, như thể oán linh rải rác thế gian đều tàng hình.
"Oán tinh đối với quỷ tộc và yêu tộc là thứ thể gặp thể cầu, phỏng chừng sớm kẻ giấu . Đừng nóng vội, cứ từ từ tìm." Bạch Huyên gấp xấp bùa tím , vỗ hai tay , xấp bùa tan biến lòng bàn tay .
Thập Diệp cau mày, đang định thu hồi Thất Diệu Kiếm thì đột nhiên, lão Trương đất hừ hừ mở mắt . Nhìn thấy Thập Diệp cùng khuôn mặt trắng bệch của Bạch Huyên ánh lam quang, lão hét lên một tiếng, sợ đến vãi cả quần. Không do tiếng hét quá t.h.ả.m thiết vì lý do gì mà Thất Diệu Kiếm khẽ run lên, nghiêng về một hướng, chỉ thẳng bóng của lão Trương.
Thập Diệp: "..."
"Ôi chao, thật là uổng công phu." Thân hình Bạch Huyên lóe lên, túm lấy cổ áo lão Trương, nhe răng : "Đại , chúng tâm sự chút nào."
Lão Trương hai chân bủn rủn ngã oạch mấy , đầu thấy Bạch Huyên ngay sát sạt, hai mắt trợn ngược định ngất tiếp.
Bạch Huyên: "Ngươi mà dám ngất, ăn thịt ngươi!"
Lão Trương ú ớ cố tỉnh , mắt đảo qua thấy Thập Diệp liền gào lên như heo chọc tiết: "Đạo trưởng cứu mạng a!"
Thập Diệp thở dài, dậy phủi áo, bước tới hỏi: "Ngươi gặp quỷ ở ? Nó trông thế nào?"
Lão Trương run rẩy chỉ Bạch Huyên: "Quỷ... quỷ... quỷ treo cổ!"
"Ngươi mới là quỷ treo cổ ! Ngọc thụ lâm phong như mà giống quỷ treo cổ hả?!" Bạch Huyên giận dữ.
Thập Diệp: "Ngoài thì ?"
Bạch Huyên: "Này!"
"Trấn... Cây liễu... Quỷ..." Lão Trương nghiêng đầu sang bên, ngất lịm.
Bạch Huyên xách cổ áo lão lên lắc lắc, khinh thường hừ mũi: "Tên sợ đến mất hồn , tỉnh chắc cũng ngẩn ngơ mấy ngày."
Thập Diệp Thất Diệu Kiếm trong tay, nhíu mày.
Lão Trương ngất, Thất Diệu Kiếm liền trở về vị trí cũ, dường như mất tín hiệu của oán tinh.
"Gần đây thị trấn nào ?" Thập Diệp hỏi.
"Hắc hắc, ngươi hỏi đúng ." Bạch Huyên : “Đi về phía Đông ba dặm con sông tên Lăng Thủy, bên bờ sông trấn Lăng Thủy. Chợ sáng ở đó náo nhiệt lắm, ăn gì cũng ."
Hai canh giờ , Thập Diệp ở đầu phố trấn Lăng Thủy.
Vừa qua giờ Thìn, chợ sáng đang lúc đông đúc nhất. Trấn nhỏ, đường rộng nhất cũng chỉ chừng một trượng, chật ních , lừa, ngựa, thêm mấy con ch.ó hoang chạy rông kiếm ăn. Con mèo mướp già đầu tường vươn vai nhảy phắt xuống quầy bán lược, chủ quán mắng sa sả mới vẫy đuôi chạy mất. Người gánh hàng rong miệng liên tục hô "nhường đường, nhường đường" lách qua vai Thập Diệp. Xe lừa chở nước ướt sũng cả đoạn đường, m.ô.n.g con lừa đen tai dài vẫn còn dính phân, rớt đường. Mùi phân lừa ẩm ướt bốc lên hôi thối nồng nặc. Đám đàn ông chuẩn thuê xổm bên quán ăn sảng khoái.
Bạch Huyên vuốt cằm ngó nghiêng: "Thập Hoa, ngươi ăn gì?"
Thập Diệp: "Ta đói."
Bạch Huyên: "Thật đói ?"
Thập Diệp nghiêm mặt, bụng phản chủ réo lên ùng ục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-10-da-du-than-dai-nhan.html.]
Bạch Huyên bật . Thập Diệp rảo bước nhanh hơn, chân như gió lướt qua đám đông, phát huy tinh túy của Cửu Thiên Bát Phong Bộ đến cực hạn, để chút mùi hôi thối nào dính .
Bạch Huyên thong thả theo . Hắn mặc y phục ngắn trắng tinh nhiễm bụi trần, gương mặt tuấn tú, giữa con hẻm bẩn thỉu trông lạc lõng vô cùng. Người qua đường đều dám tới gần, sợ bẩn bộ xiêm y như mây trắng , thành thong dong. Đi một đoạn, mắt Bạch Huyên bỗng sáng lên, gọi lớn: "Thập Hoa!"
Thập Diệp , thấy Bạch Huyên đang một cửa tiệm may mặc. Tấm biển vàng "Vân Thường Các" phản chiếu ánh nắng ban mai, trông chút mơ hồ.
Thập Diệp: "..."
Từ bao giờ tên để ý chuyện ăn mặc thế?
"Hắc hắc, duyên phận đúng là đến là đến." Bạch Huyên bước . Chưa đầy một giây , một tiểu nhị từ trong tiệm lao , chẳng chẳng rằng lôi tuột Thập Diệp trong: "Khách quan mau !"
Thập Diệp: "Khoan ..."
"Mời hai vị khách quý lên nhã tọa!" Tiểu nhị hô to.
Thập Diệp kéo loạng choạng, hoa cả mắt. Định thần , phát hiện đang trong một khuôn viên rộng rãi, cây xanh rợp bóng, hoa nở khoe sắc. Hơn mười chiếc bàn vuông nhỏ đặt xen kẽ giữa các bụi hoa. Dăm ba nam t.ử dáng vẻ thư sinh đó trò chuyện khẽ khàng. Dây leo mềm mại quấn quanh giàn trúc uốn lượn, dệt thành mái hiên che nắng. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rọi xuống đất. Cánh hoa đào bay lả tả trong trung, hương thơm ngào ngạt xộc mũi.
Bạch Huyên bóng hoa rực rỡ vẫy tay: "Thập Hoa, bên ."
Thập Diệp ngạc nhiên quan sát bốn phía. Không khí trong lành, gió bụi, rõ ràng chốn nhân gian.
Bạch Huyên kéo Thập Diệp xuống, rót cho chén : "Ăn cơm ."
Thập Diệp: "Đây là... Yêu Cảnh?"
"Sữa đậu của Vân Thường Các từ đậu đen đặc sản núi Cửu Thiên, thể tinh lọc thần quang, cường tráng thể. Ngươi uống thêm hai bát ."
"Bạch Huyên!"
Bạch Huyên bịt miệng Thập Diệp: "Suỵt, bé mồm thôi. Nếu nhận , kịp ăn đuổi thì khổ..."
"Bạch gia lời xa cách quá, ngài nào đến đây chẳng ăn gói mang về?" Một giọng mềm mại như gió thơm lướt tới. Rèm mây khẽ động, một nữ t.ử áo trắng bước , tiểu nhị cung kính theo .
Nữ nhân .
Thập Diệp chỉ liếc qua là , bởi nàng khí chất quá mức thoát tục. Mắt liễu mày ngài, đôi mắt long lanh như hồ thu, môi đỏ như son. Không hiểu Thập Diệp bỗng liên tưởng đến Chung Quỳ.
Biểu cảm của Bạch Huyên chút hổ, gượng hai tiếng: "Chung , khéo quá nhỉ."
"Không khéo khéo, ngày ngày mong quân đến, đêm đêm ngóng quân về, khắc sâu trong tâm khảm." Nữ t.ử lướt qua xuống, .
"Ngàn vạn đừng như thế, gánh nổi !" Bạch Huyên như lửa đốt mông, xua tay lia lịa: “Lời mà để lão Chung , gánh nổi hậu quả !"
Chẳng lẽ nữ t.ử quan hệ đặc biệt với Chung Quỳ? Thập Diệp nghĩ thầm.
Có lẽ do ánh mắt Thập Diệp quá kinh ngạc, nữ t.ử sang , nhướng mày. Độ cong của đôi lông mày quả thực giống hệt Chung Quỳ.
Nữ tử: "Vị đạo trưởng là...?"
Thập Diệp ôm quyền: "Bần đạo Thất Tinh Quán, Thập..."
"Hắn là Thập Hoa.” Bạch Huyên cắt ngang: “Vị mỹ nhân là Chung Tinh.” Hắn hạ giọng thì thầm: "Muội của Chung Quỳ."
Thì là , thảo nào giống đến ba phần.
Thập Diệp: "Chào Chung cô nương."
"Khách quý thật đấy, ngờ Vân Thường Các ngày còn tiếp đãi nhân tộc bằng xương bằng thịt." Chung Tinh gõ nhẹ lên bàn hai cái. Tiểu nhị lập tức khom lưng, lát bưng lên một khay thức ăn: hai bát sữa đậu đen, một đĩa quẩy giòn tan và một bát tào phớ trắng nõn. Trên mặt tào phớ rưới lớp mật ong màu đỏ cam vàng óng ánh, hòa quyện với các màu xanh nhạt sền sệt, ánh mặt trời lấp lánh như bảo thạch.
"Đây là món Đậu hũ Cầu Vồng nổi tiếng nhất Vân Thường Các, nếm thử ." Bạch Huyên đẩy bát về phía Thập Diệp.
Đậu hũ Cầu Vồng...
Thập Diệp quyết định lờ cái tên sến súa , cẩn thận múc một thìa bỏ miệng. Ăn xong, cả ngẩn ngơ.
Đó là một hương vị thể diễn tả bằng lời, phảng phất như măng non ngủ say vạn năm bừng tỉnh, tranh đội đất mọc lên, reo hò, nhảy múa, tỏa ánh cầu vồng rực rỡ.
Thập Diệp biểu cảm của lúc , chắc là trông buồn nên Chung Tinh đến run cả .
"Bạch gia, vị bằng hữu của ngài thú vị thật, là mời ở Vân Thường Các chơi vài ngày ."
"Đừng hòng.” Bạch Huyên dựng cái thìa chắn giữa Thập Diệp và Chung Tinh: “Hắn là xí phần ."
Tay múc đậu hũ của Thập Diệp run lên.
Tuy ý của Bạch Huyên là gì, nhưng câu thế nào cũng thấy tự nhiên.
Chung Tinh chống cằm, ánh mắt lướt qua Thập Diệp: "Cũng , Bạch gia cô đơn sáu trăm năm , Ngũ Đạo tướng quân chắc cũng giục giã ghê lắm nhỉ."
Bạch Huyên: "Ngươi cũng lẻ bóng ba trăm năm , Quỷ Vương đại nhân cũng lo sốt vó đấy thôi!"
Hai , nhưng Thập Diệp cảm thấy nụ rõ ràng là bằng mặt bằng lòng.
"Thôi , nhảm nữa. Tìm việc gì? Đừng chỉ để ăn bát tào phớ nhé?" Chung Tinh hỏi.
Bạch Huyên: "Gần đây yêu ma quỷ quái nào xuất hiện ?"
Thập Diệp nuốt miếng đậu hũ: Tên cuối cùng cũng nhớ đến chính sự.
Chung Tinh thở dài, nhấp ngụm : "Vân Thường Các mới dọn đến đây bao lâu, việc ăn còn khởi sắc. Ngược mấy ngày nay bờ sông Lăng Thủy náo nhiệt, còn định hôm nào qua đó bày bán đây."
"Bờ sông Lăng Thủy?" Bạch Huyên liếc Thập Diệp một cái , móc trong n.g.ự.c bọc vải đỏ ném cho Chung Tinh. Chung Tinh mở liếc qua, mặt sầm , ném trả cho Bạch Huyên: "Bạch gia, ngài mua cái mới cho . Rách nát thế thì Chức Nữ thượng thần cũng bó tay."
"Khâu vá vẫn dùng chán." Bạch Huyên cất cái lưỡi , rút một tấm bùa tím đập lên bàn. Trên bùa hiện lên chuỗi chú văn màu bạc lấp lánh.
"Ôi chao, một trăm hộc pháp lực! Bạch gia rốt cuộc cũng chịu trả món nợ hai trăm năm !" Chung Tinh trầm trồ: “ là mặt trời mọc đằng Tây mà."
"Khụ, nợ nần tính . Ta định mua một bộ y phục mới." Bạch Huyên xoa mũi: “Lấy loại Thiên Sơn Mạch Nguyệt Tàm Ti ."
Chung Tinh ngẩn : "Tơ tằm Nguyệt Tàm Ti màu đen tuyền, hợp với phận Bạch gia?"
"May kiểu đạo bào."
"Phụt... khụ khụ khụ!" Thập Diệp suýt sặc đậu hũ, ngẩng phắt đầu Bạch Huyên.
Đạo bào?
Bạch Huyên: "Tiện thể thêm đôi giày cho êm chân."
Thập Diệp: "Bạch Huyên?"
Bạch Huyên: "Thêm cái tay nải cùng bộ nữa."
Thập Diệp chộp lấy khuỷu tay Bạch Huyên.
Chung Tinh che miệng hít hà, lông mày nhướng lên tận trán.
Bạch Huyên giả vờ giật : "Ngươi gì thế?"
Thập Diệp: "Ngươi gì?"
"Mua quần áo cho ngươi."
"Bần đạo cần."
"Ta cần.” Bạch Huyên : “Quần áo ngươi mù, đau cả mắt."
"......"
"Ta ngươi định vô công bất thụ lộc chứ gì." Bạch Huyên vỗ vai Thập Diệp: “Yên tâm, chút pháp lực cỏn con tính là hối lộ ."
Nói lăng nhăng gì thế, ông gà bà vịt!
Thập Diệp: "Ngươi thể dùng chút bổng lộc ít ỏi đó việc chính đáng hơn ... Ngươi cái gì mà !"
Bạch Huyên tít mắt, hai lúm đồng tiền rạng rỡ như hoa xuân nở rộ ánh mặt trời.
"Ta cứ thích thế đấy." Hắn .
Thập Diệp tức c.h.ế.t.
Chung Tinh bật thành tiếng, tay lướt qua mặt bàn, tấm bùa tím hóa thành luồng bạch quang chui đầu ngón tay nàng: "Mai tới lấy, đảm bảo Bạch gia và tiểu đạo trưởng sẽ hài lòng."
...