[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 11: Quỷ Đập Tường

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:06:59
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thập Diệp tuy từng xuống núi, nhưng ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy. Trước ở Tàng Kinh Các, từng qua vài cuốn sách về phong tục nhân gian, đại khái y phục thể tùy tiện tặng .

Phàm là nam tặng nữ y phục, phần lớn là ý với đối phương. Chỉ là sách từng nam tặng nam y phục thì thâm ý gì, càng từng đề cập đến việc quỷ sai tặng y phục cho phàm thì mang tâm tư gì.

"Gió đêm trứng ốp la, sông xuân canh vịt già..." Bạch Huyên chắp tay lưng rảo bước bên sông Lăng Thủy, ngâm nga thơ thẩn, vẻ mặt vô cùng thư thái. Liễu rủ ven bờ, xen kẽ trong những tán cây là hoa đỗ quyên đủ màu khoe sắc.

Ánh hoàng hôn lướt qua đỉnh đầu Bạch Huyên, xuyên qua kẽ tóc rọi lên vầng trán mịn màng như gấm.

Dường như cảm nhận ánh mắt của Thập Diệp, Bạch Huyên sờ mặt hỏi: "Sao thế?"

Lúc chuyện, hai lúm đồng tiền nhàn nhạt hiện , như ẩn chứa nụ . Trời tối hẳn, đôi mắt nâu sẫm của toát lên vẻ thuần khiết thánh thiện.

Đây gọi là "tri nhân tri diện bất tri tâm". Thập Diệp thầm than, huống hồ tên chữ nghĩa chẳng bao nhiêu, chắc cũng chẳng tâm địa gì xa, cùng lắm chỉ c.h.ế.t sớm chút thôi.

Thập Diệp dời mắt, tiếp tục dọc bờ sông. Nơi giáp ngoại ô, vắng bóng nhà dân, chỉ còn vài gian hàng thưa thớt, phần lớn bỏ hoang. Duy nhất một quán rượu còn mở cửa, mái ngói tường rêu cũ kỹ, biển hiệu, chỉ lá cờ mới tinh cắm nghiêng nghiêng đề chữ "Quán rượu Lăng Phong Độ".

Tuy vẻ ngoài tồi tàn nhưng quán đông khách. Trong ngoài quán, những gã đàn ông lực điền uống rượu, bàn bày vò rượu đục cùng vài đĩa đồ nhắm đơn giản. Chẳng cao lương mỹ vị gì nhưng ai nấy đều uống say sưa, mặt đỏ tía tai, tiếng , cãi cọ, trêu đùa rôm rả.

Thập Diệp nhớ buổi sáng ở chợ, những bán hàng rong cũng , ăn món đơn giản nhất, mặc đồ mộc mạc nhất, nhưng niềm vui giản dị nhất.

"Có phát hiện gì ?" Bạch Huyên hỏi.

"Niềm vui lớn nhất đời , chẳng chỉ là cơm ngày ba bữa, đêm ngủ một giấc ngon thôi ." Thập Diệp .

Bạch Huyên đỡ trán: "Ta hỏi Thất Diệu Kiếm phản ứng gì ?"

Thập Diệp xòe tay , Thất Diệu Kiếm và Tụ Khuê Bàn vẫn im lìm.

Bạch Huyên: "Tịnh nhãn của ngươi thấy gì ?"

Thập Diệp lắc đầu: "Tịnh nhãn ban đêm rõ hơn." Ngừng một chút, hỏi : "Ngươi thấy ?"

"Thiên Nhãn Chú tốn năm hộc một , chỉ nửa nén nhang, phí phạm lắm."

"......"

Bạch Huyên buông tay: "Xem đành chờ trời tối thử vận may ."

Lần Thập Diệp cảm thấy chuyện thử vận may cũng cần não mới .

"Bạch Vô Thường đại nhân, ngài thể xa bần đạo một chút ?" Thập Diệp khéo.

Bạch Huyên khoanh tay dính sát , vai kề vai, lông mày nhíu chặt, ánh mắt cảnh giác như Môn Thần canh cửa. Hắn giữ tư thế gần hai canh giờ .

"Ngươi hiểu , cao như ngươi..." Bạch Huyên liếc Thập Diệp: “Đạo trưởng cao gầy thế đêm dễ gặp nguy hiểm nhất."

Thập Diệp liếc chiều cao chênh lệch giữa hai . Hắn đúng là cao hơn Bạch Huyên nửa cái đầu, nhưng chuyện thì liên quan gì đến đêm?

"Nhất là ở chỗ , mương sâu nước xiết, dễ tụ tập ma da quỷ nước nhất." Bạch Huyên thêm.

Điều thì đúng. Đêm xuống, trăng non lên, sông Lăng Thủy hiền hòa ban ngày giờ trở nên khác hẳn. Gió sông lạnh lẽo, dòng nước đen ngòm chảy xiết, liễu rủ trong gió đêm lắc lư điên cuồng như ma quỷ.

"Bần đạo xuất Thất Tinh Quán, giỏi nhất là bắt quỷ." Thập Diệp đành nhắc nhở Bạch Huyên rằng phế vật.

Bạch Huyên: "Ngươi giỏi đến cũng chỉ là phàm."

Thập Diệp thấy Bạch Huyên chắc hai chữ "tế nhị", bèn thẳng: "Đường đường là quỷ sai đại nhân lù lù ở đây, còn con quỷ nào dám bén mảng tới nữa?"

"Ra là thế." Bạch Huyên bừng tỉnh đại ngộ, dịch xa nửa bước: “Vậy xa chút."

Thập Diệp trừng mắt .

Bạch Huyên lùi thêm nửa bước.

"......"

"Không xa hơn nữa , nguy hiểm lắm!"

Thập Diệp thở dài, xoay rảo bước thẳng.

"Này , đừng chạy lung tung! Nhỡ chuyện gì tìm ..." Bạch Huyên vội đuổi theo, cách ba bước chân thì tóm lấy vai Thập Diệp.

Thập Diệp phát điên: "Bạch Huyên, ngươi thôi ..."

Một luồng hàn khí từ vai truyền thẳng xuống sống lưng khiến Thập Diệp toát mồ hôi lạnh. Bàn tay vai ướt sũng, da trắng bệch, kẽ móng tay đầy bùn đen. Đây tay Bạch Huyên. Tay Bạch Huyên thon dài, xương khớp rõ ràng, da trắng như ngọc... Thập Diệp hoảng hốt trong giây lát buồn . Bạch Huyên chắc chắn Bạch Vô Thường mà là Thần Quạ Đen, miệng quạ đen chính hiệu.

"Vị công t.ử , trời tối sương lạnh, vì ai mà gió?" Phía vang lên giọng nam u ám, điệu bộ vô cùng sến súa.

Lại còn là con quỷ ngâm thơ, Thập Diệp thầm khen ngợi, ít cũng văn hóa hơn Bạch Huyên.

Vai Thập Diệp khẽ run, hất bàn tay quỷ , nghiêng lách sang bên, nhẹ nhàng đối diện con quỷ . Đó là một nam t.ử trung niên mặc trường sam, mặt mày thanh tú, tóc xõa ướt sũng rũ xuống, nước nhỏ tong tong xuống đất. Trên vai còn dính mấy lá bèo tấm, gió thổi bay lất phất, trông cũng vài phần phong nhã.

Có lẽ ngờ Thập Diệp thoát nên sững sờ, vẫn giữ nguyên tư thế giơ tay, mặt nghệt .

"Bần đạo lễ." Thập Diệp thi lễ, nhanh chóng quan sát xung quanh.

Sông vẫn là sông, cây vẫn là cây, gió thổi nước gợn sóng, mùi tanh vẫn thế, chỉ thấy Bạch Huyên . Thập Diệp nheo mắt, cảm thấy kỳ quái. Cành liễu lắc lư tạo những vòng sóng yếu ớt trong trung, như thể bốn phía bao phủ bởi một màn nước mỏng tang.

Là "Quỷ Đập Tường". Không ngờ con quỷ trông tầm thường thể tạo bức tường quỷ che mắt cả Bạch Huyên, quả thực khiến Thập Diệp bằng con mắt khác.

"Ngươi thấy ?" Nam quỷ hỏi.

Thập Diệp: "Đương nhiên."

Con quỷ vội vàng chỉnh trang dung nhan —— vò đầu cho tóc rối thêm, trầm mặt xuống, vẻ hung ác, bóp cổ họng hỏi: "Ngươi sợ ?"

"Trang phục đài tuy luộm thuộm, nhưng cũng coi như..." Thập Diệp bộ đồ ướt sũng của : “Sạch sẽ."

Ai ngờ dứt lời, khóe miệng con quỷ toác tận mang tai, lớn: "Huynh tỷ ơi, tên nhóc to gan !"

Tiếng hô vang lên, Thập Diệp thấy bốn phương tám hướng vang lên tiếng "bộp bộp". Từ sông, cây, trong bụi cỏ, gốc hoa, từng đóa quỷ hỏa bay , theo gió tụ biến thành một đám quỷ. Kẻ ướt sũng, kẻ tóc che mặt, kẻ mặt xanh nanh vàng, kẻ thè lưỡi dài m.á.u me đầm đìa... Nào là quỷ c.h.ế.t đuối, quỷ cờ bạc, quỷ treo cổ... đủ các thể loại.

Đám quỷ vây quanh Thập Diệp như vây trăng. Dưới ánh quỷ hỏa xanh biếc, mặt mũi chúng càng thêm ghê rợn. Nếu là thường chắc sợ mất mật, nhưng Thập Diệp nghĩ: Thảo nào Quỷ Đập Tường uy lực lớn thế, hóa là lấy thịt đè .

"Là đạo sĩ?"

"Trông cũng đấy chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-11-quy-dap-tuong.html.]

"Cao ráo, tràn trề sức sống."

"Hắn thấy chúng sợ kìa!"

"Tốt lắm, lắm!"

Đám quỷ vẻ phấn khích, xì xào bàn tán. Thập Diệp dám đ.á.n.h rắn động cỏ, lén lút triệu hồi Tụ Khuê Bàn. Kiếm quang khẽ run, chứng tỏ trong đám khí tức oán tinh nhưng yếu, lẽ lây nhiễm từ nơi khác.

Xem tìm hiểu thêm.

Thập Diệp thu hồi kiếm ý: "Không chư vị..."

"Đạo trưởng hứng thú xuống sông c.h.ế.t đuối cùng ?" Tên thư sinh c.h.ế.t đuối cầm đầu hỏi.

Thập Diệp: "Khụ..."

"Cút , ma da , lúc nào cũng ướt nhẹp khó chịu c.h.ế.t ." Một con quỷ khác lết cái lưỡi dài thòng tới: “Làm quỷ treo cổ sướng hơn. Ngươi xem, đồ nghề chuẩn xong cả ."

Nói xong, vung lưỡi quấn quanh cành cây, buộc thành cái thòng lọng vặn cho Thập Diệp chui đầu .

"Huynh đài ưng ?" Quỷ treo cổ hỏi, vẻ mặt đầy mong chờ và đắc ý. Thập Diệp ngại từ chối thẳng thừng, nghĩ mãi mới nặn một câu: "Đầu lưỡi của ngài trông cũng đấy."

Thư sinh c.h.ế.t đuối chịu thua, bốc nắm bèo dán lên mặt quỷ treo cổ, hét: "Đạo trưởng đừng lừa! Đầu lưỡi quỷ treo cổ vướng víu lắm, vấp ngã, đuổi theo thế cũng kịp. Làm ma da bọn sướng hơn, ngày ngày ngâm nước, da dẻ trắng trẻo mịn màng!"

"Ngã thì , mặt ma da các ngươi mọc đầy rêu kìa!"

"Sao cái lưỡi các ngươi lê lết đất bẩn thỉu?"

"Làm quỷ treo cổ sướng!"

"Làm ma da sướng!"

Hai phe lao đ.á.n.h túi bụi, lý lẽ đầy . Bên bảo treo cao ngắm cảnh , bên bảo nước sông mát mẻ. Thi thoảng mấy con quỷ cờ b.ạ.c xen định đục nước béo cò liền phe ma da đông đảo đuổi cổ.

Thập Diệp giữa chịu trận, chút hổ.

Tuy thấy c.h.ế.t kiểu gì cũng , nhưng dù cũng là t.ử Thất Tinh Quán, c.h.ế.t khó coi quá cũng mất mặt. Huống hồ bên ngoài còn kẻ đang chăm chăm cái mạng của , sợ là c.h.ế.t qua loa cũng xong.

"Chư vị quỷ bình tĩnh, bần đạo tạm thời thể c.h.ế.t ." Thập Diệp .

Đám quỷ đang ồn ào bỗng im bặt. Những đôi mắt quỷ đỏ lòm, âm phong quét qua, quỷ hỏa lay động.

"Đạo trưởng nghĩ còn sống mà khỏi đây ?" Thư sinh c.h.ế.t đuối lạnh.

"Ngươi bước một chân Quỷ Môn Quan , sống c.h.ế.t do bọn định đoạt!" Quỷ treo cổ gầm lên, cái lưỡi như mãng xà đỏ lòm lao tới Thập Diệp.

Thập Diệp thở dài, lùi nửa bước, kẹp một xấp Tịnh Quỷ Chú phóng . Bùa chú lóe sáng, dán "bộp bộp" lên cái lưỡi dài. Quỷ treo cổ rú lên t.h.ả.m thiết, miệng phun khói đen. Đám quỷ hoảng sợ lùi , mấy tên quỷ treo cổ vấp lưỡi ngã lăn .

"Chư vị quỷ , bần đạo tới đây để hỏi chuyện." Thập Diệp . đám quỷ chẳng thèm , chúng náo loạn, la hét chói tai, chạy tán loạn như kiến bò chảo nóng.

"Đạo sĩ khó xơi quá! Là đạo sĩ thật!"

"Cứu mạng!"

"Bọn c.h.ế.t còn mạng mà cứu!"

Đột nhiên, phía vang lên tiếng "rầm" như vỏ trứng vỡ. Một bàn tay trắng bệch x.é to.ạc kết giới Quỷ Đập Tường. Thập Diệp hoa mắt, Bạch Huyên như cơn gió lốc lao tới mặt, bạch y tỏa sáng quét sạch quỷ hỏa.

"Thập Hoa, ngươi ... Khụ, ngươi cũng khá đấy chứ." Biểu cảm Bạch Huyên chuyển từ lo lắng, kinh ngạc sang an tâm hổ, diễn biến tâm lý vô cùng phức tạp.

Đám quỷ cứng đờ. Ma da chảy nước ròng ròng, quỷ treo cổ rụt lưỡi . Giây , chúng đồng loạt quỳ xuống lóc van xin. Tên thư sinh c.h.ế.t đuối to nhất, nước mắt to như hạt đậu rơi xuống đất cỏ mọc xanh um.

"Bạch Vô Thường đại nhân cứu mạng!"

"Đạo sĩ g.i.ế.c bọn ! Ô ô ô..."

"Đạo sĩ hung dữ quá! Hu hu hu..."

Bạch Huyên Thập Diệp, dở dở : "Ngươi cái gì mà dọa chúng nó khiếp vía thế?"

Thập Diệp: "..."

Trời đất chứng giám, vô tội mà.

"Oán tinh? Là cái gì? Ta từng thấy." Đám quỷ hình vẽ oán tinh đất, đồng loạt lắc đầu.

Thập Diệp triệu hồi Tụ Khuê Bàn và Thất Diệu Kiếm. Kiếm quang trong Tụ Khuê Bàn khẽ rung, cảm ứng mơ hồ.

Đám quỷ thấy Thất Diệu Kiếm sợ xanh mặt, ôm run cầm cập.

"Gần đây các ngươi những ?" Thập Diệp hỏi.

"Bọn là quỷ c.h.ế.t ở đây, xa nhất cũng tới nửa dặm.” Thư sinh c.h.ế.t đuối : “Cùng lắm là sông tắm hoặc leo cây hóng gió..."

Lúc , mắt lấm lét, dám thẳng Thập Diệp và Bạch Huyên, rõ ràng đang giấu diếm.

Bạch Huyên lạnh, giơ ngón tay lên. Thư sinh c.h.ế.t đuối hút tới như con diều, Bạch Huyên tóm cổ.

Đám quỷ hét lên bỏ chạy tán loạn.

"Kẻ nào dám chạy?!" Bạch Huyên quát lớn.

Đám quỷ cứng đờ giữa trung, tóc tai quần áo bay phần phật như tất rách phơi gió.

Bạch Huyên liếc thư sinh: "Ta là tuân thủ pháp luật, công chính liêm minh. Các ngươi hại c.h.ế.t bao nhiêu ở đây, tính sơ sơ cũng đủ cho vạc dầu chiên ba năm mười năm !"

"Oan quá đại nhân ơi! Bọn ở đây nửa tháng hại ai cả!" Thư sinh lóc: “Bọn họ gan bé quá, đáp ứng yêu cầu của bọn ."

"Ý là ?" Thập Diệp hỏi.

"Bọn tự nguyện tìm thế , là yêu quái ép buộc!"

Bạch Huyên : "Chuyện lạ nha, yêu quái nào mà ép cả cô hồn dã quỷ, xem nào!"

"Là bà chủ quán rượu Lăng Thủy Độ.” Thư sinh : “Mụ là Liễu Thụ Tinh trăm năm."

...

 

Loading...