[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 12: Yêu Cảnh

Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:00
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần nữa đến quán rượu Lăng Thủy Độ thì trời gần sang canh Ba. Đám phàm nhân uống rượu giải tán từ lâu. Bên ngoài quán rượu cửa đóng then cài lúc náo nhiệt một cách khác thường. Hơn trăm cô hồn dã quỷ tụ tập, chủng loại phong phú hơn hẳn: đầu, cụt tay, cụt chân... ríu rít ồn ào.

Thập Diệp chen chúc giữa đám ma da, những mảng mỡ trắng bệch trôi nổi mặt bốc mùi ẩm mốc khiến vô cùng khó chịu. Sắc mặt Bạch Huyên cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng vì lý do khác.

"Ông nội nó, lắm cô hồn dã quỷ thế ? Thành Hoàng Phủ quản lý khu ăn kiểu gì ?"

Thập Diệp lén lấy Tụ Khuê Bàn xem. Kiếm ý Thất Diệu rung mạnh hơn, chứng tỏ oán tinh đang ở gần.

"Đạo gia, thứ đó đáng sợ quá, cất ?" Thư sinh c.h.ế.t đuối van nài.

Thập Diệp thu Tụ Khuê Bàn: "Sao các ngươi tụ tập ở đây?"

Quỷ treo cổ: "Cô hồn dã quỷ mười dặm quanh đây đều lão thụ tinh triệu đến bắt tìm thế . Đêm nào cũng đến nộp quỷ mới."

"Ta chỉ yêu tộc hút tinh khí sống, hút quỷ khí bao giờ.” Bạch Huyên : “Cách tu luyện của thụ tinh lạ đời thật."

"Nghe hút quỷ khí mà là sai khiến quỷ mới việc gì đó." Thư sinh : “Liễu Thụ Tinh đích tra hỏi, yêu cầu khắt khe lắm: sứt mẻ lấy, nhát gan lấy, lấy, lúc sống sở thích biến thái cũng lấy."

Bạch Huyên nhướng mày Thập Diệp.

Thập Diệp: "Sao ?"

Bạch Huyên: "Thấy quen ?"

Thập Diệp lắc đầu.

"Nhiếp Tiểu Thiến đó! Cuốn thoại bản tình duyên ma siêu ngược tâm nổi tiếng tam giới, ngươi ?"

"Bần đạo mấy thứ tào lao."

"Ta bản in đầu giữ kỹ lắm, chờ ngươi c.h.ế.t cho mượn."

"Khỏi."

"Vô Thường đại nhân, đạo gia, động tĩnh!" Thư sinh nhắc nhở.

Cửa quán rượu từ từ mở . Âm phong từ bên trong thổi thốc ngoài, nhiệt độ giảm mạnh, mặt đất đóng sương.

"Cửa mở, ——"

Giọng già nua vang vọng đất trời, chấn động đến mức mây trời cũng run rẩy. Thập Diệp rùng . Ngay lúc đó, Bạch Huyên đặt tay lên vai .

Tay Bạch Huyên lạnh như băng ngọc nhưng xua tan cái lạnh thấu xương của Thập Diệp.

"Có cảm giác gì ?" Bạch Huyên hỏi.

Thập Diệp giật , hiểu Bạch Huyên hỏi về Tụ Khuê Bàn và Thất Diệu Kiếm. Hắn ngưng thần cảm nhận, độ rung của Tụ Khuê Bàn đang tăng lên.

"Oán tinh chắc chắn ở trong đó." Thập Diệp .

Hơn mười con quỷ nương theo âm phong bay , quỷ hỏa xanh biếc soi đường. Mỗi con quỷ mới đều quỷ cũ dẫn đường, lao như thiêu .

"Sợ là chỉ quỷ mới ." Thập Diệp đoán.

"Chuyện nhỏ." Bạch Huyên khẽ, đầu ngón tay hiện lá bùa tím lấp lánh ký tự bạc. Hắn khẽ hô: "Chướng Nhãn Pháp - Khai", dán "bộp" lên trán Thập Diệp.

Thập Diệp cảm thấy như giọt nước lạnh thấm da, sờ lên thì bùa biến mất. Thân thể trở nên bán trong suốt, đạo bào gió mà bay, phiêu dật lạ thường. Chân vẫn chạm đất nhưng xuống thấy trống , đôi giày tàng hình.

Hóa quỷ là cảm giác , cũng tệ.

Thập Diệp khá hài lòng.

"Vô Thường đại nhân, đạo gia, hai định thật ?" Thư sinh thì thầm.

"Dẫn đường ." Bạch Huyên gỡ quỷ hỏa đầu quỷ treo cổ đội cho Thập Diệp: “Mượn chút nhé."

Quỷ treo cổ ức mà dám , chỉ gật đầu lia lịa: "Cứ tự nhiên, dùng xong nhớ trả là ."

Bên trong cánh cửa là hành lang tối om và dài hun hút. Trên tường thỉnh thoảng hiện lên những dây leo phát sáng, ngọ nguậy như sinh vật sống, phát tiếng sột soạt. Phía , quỷ hỏa lúc mờ lúc tỏ, Thập Diệp rõ vị trí quỷ c.h.ế.t đuối, chỉ bám sát lưng Bạch Huyên.

Đỉnh đầu Bạch Huyên cũng ngọn quỷ hỏa, qua thì giống đám quỷ , nhưng kỹ sẽ thấy tâm lửa ánh lên sắc đỏ như viên bảo thạch đang cháy.

Thập Diệp tuy ngụy trang thành quỷ nhưng bản chất vẫn là , ngũ giác vẹn nguyên. Hắn dần cảm thấy cái lạnh thấu xương như ngàn vạn kim châm da thịt. Hắn cố nhịn kêu, thấy Bạch Huyên đưa tay ngoắc ngoắc.

Thập Diệp quyết định lờ .

Càng sâu , đau đớn càng tăng, ngón tay nắm chặt, tai bắt đầu ù .

Đột nhiên, một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt cổ tay Thập Diệp. Tiếng ù tai biến mất, cơn đau như thủy triều rút lui.

Thập Diệp giật định giằng .

"Đừng động." Bạch Huyên thấp giọng: “Ta ngờ Liễu Thụ Tinh trăm năm thể tạo Yêu Cảnh, là sơ suất, xin ."

Thập Diệp ngẩn .

Tại xin ?

"Người phàm Yêu Cảnh sẽ đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm. Ta tạm dùng Chữa Bệnh Chú giúp ngươi chống đỡ, cố chút nữa, sắp tới ."

Thập Diệp lúc mới thấy giữa tay Bạch Huyên và cổ tay luồng sáng xanh nhạt như lá non mùa xuân, ngừng truyền sinh cơ sang cho .

Thì đây là Chữa Bệnh Chú. Thập Diệp nhớ lúc Bạch Huyên thương vai cũng từng dùng chú trị liệu cho bản . Vì ... trong lòng Thập Diệp nảy sinh cảm giác kỳ lạ... theo , chăm sóc như , chẳng lẽ chỉ vì câu hồn lấy bổng lộc thôi ?

Phía le lói ánh sáng. Từng con quỷ bạch quang bao phủ biến mất. Cuối cùng cũng đến lối .

Thập Diệp ngửi thấy hương hoa thoang thoảng lẫn mùi trái cây ngọt ngào. Tầm mắt mở rộng, mắt là bãi cỏ xanh mướt, sương trắng lãng đãng. Những chú chim nhỏ bay lượn vén màn sương như vén rèm. Một gốc liễu già sừng sững bãi cỏ, cành liễu mềm mại rủ xuống như mưa tuyết.

Thập Diệp cảm thấy như gột rửa, tinh thần sảng khoái dễ chịu vô cùng.

Đám quỷ cũng lộ vẻ hưởng thụ, quỷ hỏa đầu dần tắt, hóa thành đốm sáng tan cơ thể.

"Khá đấy, còn thanh lọc quỷ khí." Bạch Huyên lấy quỷ hỏa giả đầu Thập Diệp xuống dập tắt, vỗ tắt luôn cái của : “Thất Diệu Kiếm thế nào?"

Thập Diệp cảm ứng một chút lắc đầu: "Không khác gì ở ngoài."

Bạch Huyên: "Phiền đây, Yêu Cảnh rộng thế , chẳng lẽ lật từng tấc đất lên tìm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-12-yeu-canh.html.]

Thập Diệp đáp, cảm nhận luồng khí tức khác thường ập đến. Dưới chân, tiếng cỏ lay động rào rào như sóng biển. Hoa dại đua nở, cánh hoa mềm mại hứng lấy nhành liễu trắng từ cao rủ xuống như con thơ đón nhận cái vuốt ve của .

Ánh mặt trời chiếu xuống, lá liễu rung rinh tỏa hào quang như vàng lá, buông xuống thành tấm rèm châu tuyệt . Một bàn tay vén rèm lên. Ngón tay thon dài, móng tay tròn trịa bóng bẩy... Đám quỷ nín thở (dù cần thở) - chủ nhân bàn tay thế chắc chắn là mỹ nhân.

Thập Diệp Bạch Huyên hít hà, thầm nghĩ quỷ sai cũng mê gái ? Ai dè Bạch Huyên bỗng lộ vẻ mặt t.h.ả.m thương, ngay đó đám quỷ xung quanh đồng loạt kêu rên, ôm đầu bỏ chạy.

Người rèm châu là một nữ t.ử mặc y phục màu phỉ thúy, trạc tuổi Thập Diệp, tóc búi đơn giản, mặt mày thanh tú. Tuy đến mức khuynh nước khuynh thành nhưng cũng chẳng đáng sợ đến thế.

"Đáng sợ quá!" Mắt Bạch Huyên lồi như ếch: “Nữ yêu thế mà khuôn mặt giống Diêm La Vương!"

Thập Diệp ngạc nhiên: "Diêm La Vương trông cũng thanh tú đấy chứ."

Bạch Huyên: "Hả?"

Hai trân trối. Giây cả hai cùng phản ứng . Bạch Huyên dán bùa tím lên mí mắt, hô khẽ: "Thiên Nhãn Chú - Khai". Bùa lóe sáng, trong mắt Bạch Huyên hiện lên kim quang rực rỡ.

"Ông nội nó, hóa là Tâm Chướng Pháp! Suýt nữa dọa ông c.h.ế.t khiếp." Bạch Huyên lẩm bẩm.

Thập Diệp: "Thuật gì cơ?"

"Một loại ảo thuật của yêu tộc, khiến thấy thứ sợ nhất hoặc khao khát nhất."

Thập Diệp mở to mắt: Vậy sợ Diêm La Vương thích Diêm La Vương?

"Ngươi thấy gì?" Bạch Huyên hỏi.

"Nữ t.ử áo lục.” Thập Diệp : “Chắc là nguyên hình của nàng ."

Bạch Huyên Thập Diệp như sinh vật quý hiếm sắp tuyệt chủng.

"Đám gan bé quá, cút hết !" Liễu Yêu phất tay áo, gió lốc cuốn đám tiểu quỷ sợ c.h.ế.t khiếp bay biến, chỉ còn dăm ba con cùng Bạch Huyên và Thập Diệp.

Liễu Yêu ngoắc tay, Thập Diệp cảm thấy lực hút kéo . Bạch Huyên tặc lưỡi, giả vờ hút theo, cùng bay đến mặt Liễu Yêu.

Liễu Yêu đôi lông mày lá liễu dài, quan sát hai một lượt gật đầu: "Hai tiểu quỷ tệ, ai đưa tới?"

"Là thưa Liễu đại nhân." Thư sinh c.h.ế.t đuối vội tranh công.

Liễu Yêu: "Lúc sống bọn chúng thế nào?"

"Cái ..." Thư sinh toát mồ hôi, liếc Bạch Huyên cầu cứu.

"Bẩm đại nhân, họ Bạch, nhà nghèo, bệnh nặng sống nổi nên nhảy sông tự vẫn, đại ca c.h.ế.t đuối vớt về đây ạ." Bạch Huyên bịa chuyện.

Liễu Yêu sang Thập Diệp: "Hắn là đạo sĩ?"

Bạch Huyên: "Đạo sĩ rởm đấy ạ. Hắn lừa tiền chữa bệnh của nên mới c.h.ế.t. Ta hận quá nên lúc c.h.ế.t kéo theo đệm lưng luôn."

Liễu Yêu nhướng mày: "Trông giống kẻ lừa đảo."

"Lừa đảo thì mã mới lừa chứ ạ.” Bạch Huyên : “ tiểu đạo trưởng?"

Thập Diệp: "Bần đạo bao giờ lừa ."

Bạch Huyên giẫm mạnh lên chân .

Thập Diệp bổ sung: "Lòng tham lam, cần lừa cũng tự chui đầu lưới."

Câu khiến cả thư sinh c.h.ế.t đuối lẫn Liễu Yêu, và cả Bạch Huyên đều kinh ngạc.

"Quả nhiên là cao thủ!" Liễu Yêu hài lòng: “Quỷ c.h.ế.t đuối, ngươi công, thưởng cho ngươi." Nàng phất tay, một chuỗi nến trắng bay lòng thư sinh. Hắn rối rít tạ ơn chạy biến.

Thập Diệp và Bạch Huyên , cảm thấy gì đó sai sai.

Sao cứ như bán còn giúp đếm tiền thế nhỉ?

"Hai ngươi theo ." Liễu Yêu , mỗi bước chân đều nở hoa, hoa kết trái tím rụng lộp bộp tỏa hương thơm ngát.

Thập Diệp , Bạch Huyên cảnh báo: "Không ăn ."

Thập Diệp: "Ngươi tưởng ngốc ?"

"Ta thấy , linh lực ở đây dồi dào vượt xa yêu khí của Liễu Yêu ." Bạch Huyên cảnh giác: “Sợ là đại yêu quái trấn giữ."

Trước mặt là một sơn cốc rộng lớn, cỏ xanh cao ngang hông, lấp lánh nắng.

Một đám quỷ đang bận rộn việc: cắt cỏ, san đất, bắc cầu, xây tường... Những con Cỏ Tinh tròn vo lăn lộn đất. Giữa đám cỏ là một ngôi nhà tường trắng ngói đen xây xong. Từng đoàn thị nữ váy dài trong sân. Thập Diệp để ý thấy họ đều thực thể, quỷ cũng chẳng .

"Là Hoa Yêu." Bạch Huyên thì thầm: “Đây chắc là hang ổ của đại yêu, bám sát ."

Hắn định nắm tay Thập Diệp nhưng né.

"Thất Tinh Quán chỉ giỏi bắt quỷ mà còn giỏi bắt yêu." Thập Diệp .

Bạch Huyên: "..."

Thập Diệp thấy thú vị. Lần đầu tiên thấy Bạch Huyên trợn mắt nhíu mày thế , trông thuận mắt hơn hẳn.

Liễu Yêu dẫn hai đến sảnh chính, gõ cửa.

"Tiểu thư, quỷ c.h.ế.t đuối đưa tới hai con quỷ mới, xem ạ?"

"Được." Cửa mở , hương thơm nồng nàn như trái chín lan tỏa. Thập Diệp hoa mắt, Bạch Huyên che chắn phía .

Lưng Bạch Huyên căng cứng, gân xanh cổ nổi lên.

Thập Diệp nghiêng đầu qua vai Bạch Huyên.

Một nữ nhân tuyệt mặc váy trắng kết đầy hoa xuân, mái tóc đỏ mềm mại xõa tung, đầu đội vương miện hoa cỏ. Làn da trắng sứ tỏa hương thơm ngát, đôi mắt trong veo như trời. Nàng đó tựa như vòng xoáy hút hết linh khí đất trời.

Thập Diệp hít sâu một . Hắn từng thấy nàng trong thơ ca cổ tịch.

"Mắt ngóng , mỉm như mơ Dáng thiết tha, dịu dàng, xinh ."

Đó là Sơn Quỷ.

 

 

Loading...