[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 14: Động phòng hoa chúc
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:02
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thập Diệp sờ sờ khóe mắt. Hắn đến thế, nhưng sờ thấy cũng bình thường... Giá cái gương thì , cũng xem ánh mắt lúc trông thế nào.
Bạch Huyên vùng vẫy dậy nhưng khổ nỗi cổ chân đám Cỏ Tinh quấn chặt, đè nghiến xuống đất khiến vị Bạch Vô Thường đại nhân nào đó thể nhúc nhích. Bên Liễu Yêu vẫn đang lóc cầu xin ba thư sinh giúp đỡ. Thư sinh béo và thư sinh gầy mủi lòng định tiến lên thì "cô gia" cản .
"Cẩn thận lừa.” "Cô gia" : “Trấn hẻo lánh mà phồn hoa thế trái lẽ thường . Nhìn tư thế ngã và thời điểm ngã của bà lão cũng quá trùng hợp." Hắn quanh: “Người đường qua đều ngơ, e là ăn vạ ."
Hai thư sinh vội rụt tay về, nấp lưng "cô gia".
Thập Diệp ngạc nhiên. Cô gia theo kịch bản, giờ tính đây?
Bạch Huyên hừ mũi.
Liễu Yêu khựng một chút tiếp tục gào : "Các đừng bậy! Chúng là gia đình m.á.u mặt trong trấn, đời nào thèm ăn vạ!"
Dứt lời, một cành liễu phía nàng quất mạnh Bạch Huyên. Bạch Huyên run rẩy kêu "ối chao" một tiếng. Không do tiếng kêu quá giả tạo mà ánh mắt đề phòng của "cô gia" càng tăng lên.
Bạch Huyên túm vạt áo Thập Diệp giật giật.
Thập Diệp: "?"
Bạch Huyên mấp máy môi: Cứu bồ!
Thập Diệp thở dài, lục lọi trong đầu mớ kịch bản thoại bản từng , cuối cùng chọn một câu hợp lý nhất: "Ba vị công tử, nếu giúp đưa bà vợ vụng về về nhà, lão hủ xin hậu tạ."
Ai ngờ "cô gia" xong sắc mặt đại biến, kéo hai bạn đồng hành đầu bỏ chạy: "Chắc chắn là lừa đảo! Chỗ thể ở lâu, chạy mau!"
Liễu Yêu, đám Cỏ Tinh và Bạch Huyên đồng loạt trừng mắt Thập Diệp.
Thập Diệp: "..."
Hắn thấy diễn cũng đạt mà.
"Thôi, dùng phương án hai." Liễu Yêu dậy.
Đám Cỏ Tinh đang đè chân Bạch Huyên thở phào một cái, như đạn pháo b.ắ.n vọt , nhắm thẳng gáy ba thư sinh. "Bốp bốp bốp" ba tiếng giòn tan, gáy ba sưng lên ba cục u to tướng, lăn đất ngất xỉu.
Thập Diệp: "..."
Bạch Huyên dở dở : "Đây là cầu cướp rể thế?"
Liễu Yêu phất tay, đám Cỏ Tinh chui xuống ba thư sinh, khiêng họ lảo đảo về phía thung lũng. Đám Cỏ Tinh vẻ phấn khích, ríu rít ca hát. Gương mặt Liễu Yêu cũng giãn đôi chút: "Không , chỉ cần cô gia thấy tiểu thư nhất định sẽ ưng thuận mối hôn sự thôi."
Bạch Huyên sặc bụi, ôm thắt lưng dậy, mấy nhóc Cỏ Tinh ngáng chân, hắt một cái long trời lở đất. Thắt lưng kêu "rắc" một tiếng, cứng đờ.
Bạch Huyên: "Eo của ! Eo của !"
Thập Diệp thở dài, vận khí đẩy nhẹ thắt lưng . "Cạch" một tiếng, Bạch Huyên mới thẳng .
Thập Diệp: "Gân cốt ngươi kém quá."
Bạch Huyên: "Ta hơn sáu trăm tám mươi tuổi mà eo còn thế là thiên phú dị bẩm đấy."
Thập Diệp: "Chung Quỳ đại nhân bao nhiêu tuổi? Ta thấy thể cứng cáp hơn ngươi nhiều."
Bạch Huyên ho khan, đảo mắt lảng sang chuyện khác: "Ngươi ngửi thấy mùi gì lạ ?"
Chỉ thấy Bạch Vô Thường đại nhân mặt dày nào đó cố tình đ.á.n.h trống lảng. Thập Diệp nghĩ nhưng cũng nhận mùi đó.
Một mùi hương u ám xộc mũi, pha lẫn chút mùi tanh nhàn nhạt.
Thập Diệp cau mày, mùi ... về phía ... tỏa từ vị "cô gia" .
Bạch Huyên: "Mùi thấy quen quen..."
"Vị thư sinh quanh năm thắp hương bái Phật, nhà bán cá." Thập Diệp đưa suy đoán hợp lý nhất.
Bạch Huyên: "..."
Thập Diệp: "Có gì ?"
"Mùi chắc chắn từng ngửi thấy ở đó . Hình như quen mà lạ, để nhớ xem..."
Có lẽ do Bạch Vô Thường đại nhân sống quá lâu, ký ức nhiều như lông trâu nên đến khi họ nhà Sơn Quỷ, vẫn nhớ là mùi gì.
Liễu Yêu vẻ vội, chỉ huy đám Cỏ Tinh và tiểu quỷ nhanh chóng bố trí xong sảnh chính, đặt ba thư sinh đang hôn mê lên ghế.
Thập Diệp và Bạch Huyên xếp ghế , tay cầm hai cuốn sổ nhỏ ghi vắn tắt cuộc đời ba vị thư sinh.
Thư sinh béo tên Hứa Đại Hữu, 21 tuổi, vợ và con một tuổi. Thư sinh gầy tên Lý Sam, 23 tuổi, nhà giàu, một thê một . "Cô gia" tên Chu Thanh Nguyệt, qua tuổi 20, con nhà dòng dõi thư hương, vợ.
Thập Diệp gật gù: Ai là vai chính, ai vai phụ, tên là ngay.
Đám Hoa Yêu váy dài ôm lư hương quanh ba thư sinh vài vòng. Trong phòng ngập tràn hương hoa ngọt ngào. Mí mắt thư sinh khẽ động, dấu hiệu tỉnh . Liễu Yêu bước lên, giọng trầm thấp như ma mị mê hoặc lòng : "Chu công t.ử ơn đưa Liễu lão phu nhân về nhà. Liễu lão gia và phu nhân cảm kích nên mời ba vị công t.ử quá bộ đến tệ xá nghỉ ngơi."
"Các nàng dám dùng Mộng Hương của yêu tộc đổi ký ức khác trong mơ.” Bạch Huyên thì thầm: “Đây là cưỡng ép sửa kịch bản trắng trợn mà."
Thập Diệp cau mày. Trong mùi hương ngọt ngào, mùi lạ Chu Thanh Nguyệt dường như càng nồng hơn.
Bạch Huyên thở dài: "Biết phiền toái thế thà đ.á.n.h thẳng cướp oán tinh cho xong, hóa trang diễn kịch mệt quá."
Thật đấy? Thập Diệp liếc Bạch Huyên. Miệng thì kêu ca nhưng tay vẫn lật xem lý lịch ba thư sinh say sưa, rõ ràng là đang diễn hăng say.
Mọi thứ xong xuôi. Liễu Yêu lùi về cạnh Bạch Huyên, vỗ tay nhẹ. Đèn trong phòng vụt sáng như ban ngày.
Ba thư sinh lơ mơ tỉnh dậy, ngơ ngác quanh.
Bạch Huyên lập tức nhập vai: "Ôi chao, đa tạ ba vị công t.ử tay nghĩa hiệp, nếu già chắc bỏ xác nơi đồng hoang ."
"Khụ khụ khụ khụ!" Thập Diệp suýt sặc.
Ba thư sinh kinh hãi Bạch Huyên.
"Khụ, ý phu nhân nhà là vô cùng cảm kích ba vị công tử." Liễu Yêu vội chữa cháy, cành liễu phía chọc mạnh lưng Bạch Huyên.
Bạch Huyên gật đầu lia lịa: " đúng đúng, ý là thế."
"Đã là ân nhân của Liễu gia, tiểu nữ tất nhiên bái kiến." Ngoài cửa vọng giọng dịu dàng của Sơn Quỷ.
Ba thư sinh giật , đồng loạt cửa.
Bạch Huyên: "Tới !"
Thập Diệp: "Ngươi phấn khích cái gì?"
"Ngươi câu 'xem náo nhiệt sợ chuyện lớn' ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-14-dong-phong-hoa-chuc.html.]
"......"
Bên ngoài, ánh đèn từ xa gần. Bốn thị nữ cầm lồng đèn dẫn đường yểu điệu bước tới, dạt sang hai bên cửa. Sơn Quỷ xách váy nhẹ nhàng bước .
Thập Diệp thấy tiếng hít hà của cả ba thư sinh lẫn Bạch Huyên. Hắn khó hiểu. Lúc Sơn Quỷ mặc váy lụa, búi tóc mây, trang điểm nhẹ nhàng, tuy nhưng tóc hóa đen, bớt vài phần mị hoặc so với nguyên bản, kém xa vẻ lúc mới gặp. Ba thư sinh thấy bao giờ nên ngạc nhiên cũng , nhưng Bạch Huyên ở đây kinh ngạc cái gì?
"Ta nhớ mùi Chu Thanh Nguyệt là gì !" Bạch Huyên thì thầm.
Hóa là vì chuyện .
"Là gì?" Thập Diệp hỏi.
Bạch Huyên ghé sát mặt , lông mày nhướng lên tận trán: "Tò mò lắm ? Muốn ? Có thấy thế giới thú vị hơn ?"
Thập Diệp ghét bỏ đẩy mặt .
Bạch Huyên: "Cứ cho ngươi đấy."
Tuy mồm cứng nhưng ánh mắt mong chờ của hiện rõ dòng chữ: "Mau hỏi , hỏi , sắp nhịn !"
Thập Diệp thở dài: "Làm thế nào ngươi mới chịu ?"
"Hai đổi vai, ngươi bà lão, ông lão."
Thập Diệp quyết định lờ .
Trong lúc hai thì thầm to nhỏ, bên trao đổi xong xuôi. Lý Sam đến ngẩn ngơ, mắt như rớt dính lên Sơn Quỷ. Chu Thanh Nguyệt phản ứng kỳ lạ. Thân thể đầu tiên khựng , loạng choạng, ngây vài giây, mắt mở to, đáy mắt đỏ lên, môi mím chặt, mạch m.á.u ở cổ giật giật như đang cố kìm nén điều gì.
"Đây là Đại tiểu thư Liễu gia chúng , Liễu Vân Nhi." Liễu Yêu giới thiệu.
Sơn Quỷ Liễu Vân Nhi yểu điệu thi lễ: "Bái kiến ba vị ân công."
Hứa Đại Hữu và Lý Sam như ong chích, nhảy dựng lên luống cuống đáp lễ, tay chân thừa thãi để .
Chu Thanh Nguyệt nhanh chóng lấy bình tĩnh, thẳng Liễu Vân Nhi, chậm rãi dậy thi lễ. Liễu Vân Nhi khẽ gật đầu, khóe miệng mỉm . Mắt Chu Thanh Nguyệt chớp liên hồi, bàn tay chắp run rẩy.
Đám Cỏ Tinh nấp chân Bạch Huyên khúc khích như đang reo hò.
"Chúng vui cái gì thế?" Bạch Huyên hỏi.
Liễu Yêu : "Đương nhiên là chúc mừng cô gia và tiểu thư 'nhất kiến chung tình'."
Biểu cảm Bạch Huyên trở nên kỳ quái: "Ngươi chắc chắn họ 'nhất kiến chung tình'?"
"Đương nhiên, chín trăm năm qua kiếp nào cũng thế." Liễu Yêu lau nước mắt: “Cảnh tượng đẽ bao nhiêu cũng chán."
Bạch Huyên huých vai Thập Diệp: "Ngươi thấy ?"
Thập Diệp cau mày: "Ta thấy biểu cảm của Chu Thanh Nguyệt khi Sơn Quỷ lạ."
"Lạ thế nào?"
"Giống như kẻ thù."
"Phụt!"
"Quỷ đạo sĩ các ngươi hiểu tâm tư nữ nhi." Liễu Yêu nhét tờ giấy cho Bạch Huyên: “Nhanh lên, theo kịch bản ."
Bạch Huyên liếc qua tờ giấy chi chít chữ, dúi sang tay Thập Diệp: "Nhiều chữ quá đau mắt, ngươi ."
Kịch bản mấy mô típ cũ rích: Liễu gia độc đinh một cô con gái rượu, kén rể hiền. Liễu gia ruộng đất cò bay thẳng cánh, cửa hiệu đầy phố, giàu nhất trấn Lăng Thủy. Thấy Chu công t.ử văn chữ , nhân phẩm quý trọng tâm đầu ý hợp với tiểu thư nên nguyện kết lương duyên, bạc đầu giai lão.
Thập Diệp lời thoại khô khốc như cơm nguội, cảm thấy diễn quá tệ, nhưng dường như chẳng ai quan tâm.
Liễu Vân Nhi và Chu Thanh Nguyệt từ lúc gặp mặt, ánh mắt dính chặt như bôi keo. Hứa Đại Hữu và Lý Sam ban đầu còn ghen tị, nhưng Liễu gia biếu mỗi năm mươi lượng lộ phí liền vui vẻ bán Chu Thanh Nguyệt ngay.
Thế là đầy một nén nhang, Liễu phủ chăng đèn kết hoa, cô dâu chú rể bái đường tống động phòng.
Trên Liễu phủ hỉ khí dương dương. Đám dã quỷ thuê trả công bằng nến thơm thượng hạng, hớn hở về. Liễu Yêu, Hoa Yêu cùng Hứa Đại Hữu, Lý Sam uống rượu trái cây say bí tỉ. Đám Cỏ Tinh la liệt khắp sân, ngủ lăn lóc, chắc đang mơ lắm.
Thập Diệp rửa sạch mặt mũi, đạo bào, cầu bán nguyệt ở hậu viện Liễu phủ, về phía tân phòng sáng đèn đỏ rực, cau mày.
Tụ Khuê Bàn vẫn cảm nhận động tĩnh của oán tinh, yên ắng như thể nó đang ngủ say trong cơ thể Sơn Quỷ. Sự yên tĩnh an tâm mà ngược càng thêm lo lắng, như sự tĩnh lặng cơn bão.
Gió mát thổi tới. Bạch Huyên đạp gió bay đến, theo ánh mắt Thập Diệp: "Chẳng lẽ ngươi định náo động phòng?"
Thập Diệp liếc : "Ngươi nãy giờ?"
Lúc Liễu Yêu thả đám tiểu quỷ về, Bạch Huyên hiệu cho ở còn thì lẻn ngoài, mất một nén nhang mới về. Theo quy đổi thời gian, một nén nhang trong bằng ba bốn canh giờ bên ngoài.
Đủ để Bạch Huyên ăn vài bữa thịt .
Bạch Huyên , xoay vắt vẻo lan can cầu, đôi giày trắng tinh vểnh lên, vẻ phong nhã ngắm trăng. Đêm trong Yêu Cảnh tối hơn bên ngoài, xung quanh lấp lánh huỳnh quang như dải lụa mỏng. Bạch y của phiêu dật trong vầng sáng, tựa như băng tuyết.
Tạo hình , tiếc là khán giả thưởng thức, chỉ tên đạo sĩ thối hiểu phong tình bên cạnh.
"Ta xác nhận suy đoán của . Tiện thể xóa một khoản nợ lớn." Bạch Huyên xong nhướng mày Thập Diệp, lúm đồng tiền hiện lên bên khóe miệng.
Thập Diệp biểu cảm là tên định dụ dỗ .
Hắn cũng dựa lan can, lười để ý.
Không động tác chọc đúng chỗ ngứa nào của Bạch Huyên mà hì hì: "Đời ba chuyện vui: tha hương ngộ cố tri, động phòng hoa chúc, kim bảng đề danh. Ngươi xem Sơn Quỷ toại nguyện khi nào cao hứng tặng luôn oán tinh cho chúng ?"
Thập Diệp: "... Ngươi vẫn luôn tơ tưởng chuyện đó ?"
"Đi thôi..." Bạch Huyên túm tay Thập Diệp nhảy lên, đạp gió bay đến cửa tân phòng, giơ tay định gõ cửa náo động phòng thật.
Thập Diệp đen mặt, định phất tay áo bỏ thì đột nhiên ngửi thấy mùi m.á.u tươi nồng nặc.
Mùi m.á.u phát từ trong tân phòng.
"Không !" Bạch Huyên biến sắc. Thập Diệp tung cước đá văng cửa.
Bên trong tân phòng tối om, mùi m.á.u tanh xộc mũi. Thập Diệp ném chuỗi Linh Quang Chú chiếu sáng căn phòng.
Bạch Huyên hít hà, Thập Diệp sững sờ.
Sơn Quỷ mặc áo cưới đỏ thẫm bên giường, mặt trắng bệch, sợ hãi, run rẩy dữ dội. Chu Thanh Nguyệt đối diện nàng, n.g.ự.c cắm một con dao, lưỡi d.a.o ngập sâu hơn tấc, m.á.u chảy ròng ròng xuống đất. Chuôi d.a.o vẫn trong tay Chu Thanh Nguyệt.
Lúc sắc mặt Chu Thanh Nguyệt vàng như giấy nến, giọng vặn vẹo tựa u hồn địa ngục: "Chu Thanh Nguyệt dù c.h.ế.t cũng bao giờ lấy yêu nghiệt nhà ngươi!"
...