[Đam Mỹ] Bạch Vô Thường Đã Ba Ngày Rồi Chưa Đến Câu Hồn Ta - Chương 15: Tâm Hoa
Cập nhật lúc: 2025-12-28 14:07:03
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thập Diệp từng nghĩ sẽ chứng kiến cảnh tượng , nhất thời hoảng hốt. Bạch Huyên định lao lên thì Chu Thanh Nguyệt quát lớn: "Kẻ nào dám bước tới một bước, c.h.ế.t ngay lập tức!"
Bạch Huyên khựng , cau mày Thập Diệp.
Thập Diệp hiểu ý, ngón tay kẹp chặt lá bùa, lùi nửa bước chờ thời cơ.
"A Nguyệt... Tại thế?" Mắt Sơn Quỷ long lanh ngấn nước, gương mặt tái nhợt như đóa mai vàng trong tuyết, vẻ khiến lòng đau xót.
Mắt Chu Thanh Nguyệt đỏ ngầu, khóe miệng trắng bệch run rẩy: "Hoặc là thả ! Hoặc là để c.h.ế.t!"
Sơn Quỷ lảo đảo bước tới. Ánh mắt Chu Thanh Nguyệt lóe lên quyết tuyệt, mũi d.a.o ấn sâu thêm nửa tấc. Thập Diệp rõ tiếng da thịt xé rách. Máu nhuộm đỏ nửa và đôi tay .
Sự tuyệt vọng trong mắt Sơn Quỷ hóa thành những giọt lệ xanh biếc lăn dài má: "A Nguyệt, kiếp thật sự chút tình cảm nào với ?"
Gân xanh cổ Chu Thanh Nguyệt nổi lên: "Đừng kiếp , dù là kiếp , đời đời kiếp kiếp, cũng bao giờ tình cảm với một yêu nghiệt như ngươi!"
Giọng như lưỡi d.a.o cắt nát màn đêm Yêu Cảnh. Bầu trời và những đám mây rung chuyển rên rỉ. Liễu Yêu và đám Cỏ Tinh bừng tỉnh, nhốn nháo tụ tập ngoài cửa.
"Tiểu thư! Cô gia!" Liễu Yêu kinh hãi: “Chuyện gì thế ?!"
Đám Cỏ Tinh định xông nhưng Sơn Quỷ quát dừng .
"Lời là thật?" Nước mắt Sơn Quỷ ngừng rơi. Đồng t.ử nàng ánh lên sắc xanh biếc như biển cỏ núi cao gợn sóng trăng.
"Nếu nửa điểm quan hệ với ngươi, nguyện tan thành tro bụi, hồn phi phách tán!" Chu Thanh Nguyệt thề độc.
Giọt lệ cuối cùng rơi xuống. Mái tóc đen của Sơn Quỷ xõa tung, chuyển sang màu đỏ ráng chiều. Áo cưới tan biến thành huỳnh quang, bằng váy trắng tinh khôi. Những cành hoa quấn quanh eo nàng nở rộ rực rỡ.
Nàng khẽ gật đầu: "Được, A Nguyệt, ."
"Tiểu thư, gì ?!" Liễu Yêu hét lên.
"Tiễn Chu công t.ử và hai bạn của rời ." Sơn Quỷ nhẹ giọng lệnh.
Liễu Yêu nhắm mắt đau đớn, phất tay. Đám Cỏ Tinh nhảy tới mặt Chu Thanh Nguyệt, trừng mắt một lúc lâu lăn về phía cửa.
Chu Thanh Nguyệt rũ mắt, tay vẫn giữ chặt chuôi dao, từng bước khó nhọc cửa.
"Rốt cuộc ngươi gì?" Bạch Huyên đột nhiên trầm giọng hỏi.
Thập Diệp giật nhận Bạch Huyên đang chuyện với Chu Thanh Nguyệt.
Chu Thanh Nguyệt dừng bước, c.ắ.n chặt môi, tiếp tục bước .
"Khoan ." Thập Diệp lấy lá bùa cầm máu: “Tuy phạm gân cốt nhưng mất m.á.u quá nhiều sẽ nguy hiểm tính mạng."
Chu Thanh Nguyệt nhận, cũng chẳng thèm Thập Diệp, cứ thế thẳng ngoảnh đầu .
Thập Diệp cau mày sang Bạch Huyên, thấy đang vò đầu bứt tai, chằm chằm Sơn Quỷ trong phòng với vẻ rối rắm.
Sơn Quỷ ngơ ngác theo bóng lưng Chu Thanh Nguyệt khuất dần trong bóng đêm, bủn rủn bệt xuống đất. Liễu Yêu vội đỡ lấy nàng: "Tiểu thư, chứ?"
Sơn Quỷ vẫn cửa, ánh mắt thất thần, đôi con ngươi xanh biếc trống rỗng như mất hồn.
Mặt đất ầm ầm rung chuyển như vạn tiếng sấm rền lòng đất. Tường vách, mái nhà, nến đỏ, chữ hỷ đồng loạt hóa thành tro bụi tan biến. Bầu trời Yêu Cảnh vặn xoắn thành hình xoắn ốc đen kịt. Đèn đuốc trong trấn tắt ngúm. Hoa cỏ héo rũ. Đám Hoa Yêu và Cỏ Tinh ôm hoảng loạn.
Bạch Huyên: "Không , Yêu Cảnh sắp vỡ!"
Thập Diệp: "Cái gì?!"
"Yêu Cảnh duy trì bằng sức mạnh tinh thần của Sơn Quỷ. Giờ nàng tâm như tro tàn, tâm lực tan rã, thể duy trì nữa."
Bạch Huyên dứt lời, n.g.ự.c Thập Diệp rung lên bần bật. Kiếm ý Thất Diệu tỏa sáng chói lòa, bay vút khỏi n.g.ự.c , lao thẳng về phía Sơn Quỷ.
"Tiểu thư!" Liễu Yêu kinh hãi phóng vô cành liễu chặn đường kiếm, nhưng tất cả đều hóa thành tro bụi khi chạm kiếm quang.
Thập Diệp phi chộp lấy kiếm ý. Kiếm mạch đập mạnh trong tay như đang hô ứng với thứ gì đó.
Trái tim Sơn Quỷ lóe sáng đỏ thẫm. Tóc và váy áo nàng bay phần phật, sương đỏ bao phủ quanh , y hệt cảnh Trần lão gia oán tinh khống chế. Kiếm ý Thất Diệu trong tay Thập Diệp giãy giụa dữ dội.
Liễu Yêu sợ hãi Thập Diệp như c.h.ế.t trân tại chỗ.
Thập Diệp nắm chặt kiếm bằng cả hai tay, nghiến răng quát: "Bạch Huyên... giúp một tay!"
Bạch Huyên túm cổ tay Thập Diệp kéo : "Kiếm của ngươi phát điên cái gì thế?! Lúc cần thì động, lúc cần thì chạy lung tung!"
"Ngươi còn đùa ..." Thập Diệp toát mồ hôi hột: “Dùng sức chút ..."
"Ầm ầm!"
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên. Quỷ trảo đen khổng lồ x.é to.ạc bầu trời Yêu Cảnh đôi. Những sợi tơ xanh biếc từ vết nứt chảy xuống như m.á.u của Yêu Cảnh, rơi xuống đất hóa thành những con Cỏ Tinh rách nát, trụi lông, nhảy nhót định bay lên vá trời. Quỷ trảo đen ập xuống, đè bẹp một đám Cỏ Tinh.
"Là Hắc Sơn Lão Yêu! Tiểu thư!" Liễu Yêu ôm Sơn Quỷ hét lên. Oán tinh trong Sơn Quỷ chói lòa, chực chờ thoát . Sơn Quỷ ngơ ngác lên trời, phản ứng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/dam-my-bach-vo-thuong-da-ba-ngay-roi-chua-den-cau-hon-ta/chuong-15-tam-hoa.html.]
Bạch Huyên: "Oán tinh đang hút pháp lực và ý thức của nàng, giữ chặt !"
Thập Diệp: "Cái gì?!"
"Phong chú... khai!" Bạch Huyên phóng lá bùa tím. Ba cơn lốc xoáy cuốn bộ Cỏ Tinh mặt đất về, chất thành núi nhỏ lưng Bạch Huyên. Đám Cỏ Tinh lụt cả đất.
"Dám càn mặt Bạch gia , c.h.ế.t!" Bạch Huyên hóa thành cơn gió trắng lao thẳng lên trời.
"Bạch Huyên!" Thập Diệp kinh hãi, một tay giữ chặt kiếm ý, tay vung vòng kim quang hộ thể bao quanh Bạch Huyên. Bạch Huyên như viên đạn bọc thép ánh sáng b.ắ.n quỷ trảo. Hồng quang, kim quang, hỏa quang, hắc khí nổ tung như pháo hoa bầu trời.
Thập Diệp xa rõ, chỉ thấy Bạch Huyên và quỷ trảo đ.á.n.h ngang ngửa, nhưng chút bổng lộc ít ỏi của trụ bao lâu.
Tệ hơn là oán tinh của Sơn Quỷ ngày càng mạnh, kích thích Thất Diệu Kiếm càng thêm hung hãn, Thập Diệp sắp giữ nổi nữa.
"Đưa tiểu thư nhà ngươi mau!" Thập Diệp hét lên.
Liễu Yêu vội dìu Sơn Quỷ chạy trốn, đám Cỏ Tinh lăn lông lốc theo .
Đột nhiên lòng bàn tay Thập Diệp nóng rực như gai nung đ.â.m . Thất Diệu Kiếm tách một phần kiếm ý lao về phía Sơn Quỷ. Liễu Yêu chắn mặt chủ nhân, đám Cỏ Tinh kết thành tấm khiên cỏ bảo vệ.
Thập Diệp kinh hãi xoay mạnh cổ tay, bẻ hướng phần kiếm ý tách . Kiếm quang sắc bén quét qua mép khiên cỏ, đ.á.n.h bay một đám Cỏ Tinh nhưng tắt, phần còn vẫn lao tới Sơn Quỷ. Phía Liễu Yêu mọc rễ cây khổng lồ chặn . Kiếm ý lam quang vỡ tan thành những đốm sáng li ti chạm trán Sơn Quỷ.
Sơn Quỷ chấn động dữ dội, đôi mắt trống rỗng bừng sáng. Nàng ngẩng đầu trời, sắc mặt đại biến, thể hóa thành luồng sáng bay vụt lên.
Ngay khi Sơn Quỷ bay , Thất Diệu Kiếm biến trở thành lam quang ôn nhu chui Thập Diệp. Hắn kịp thở phào thì thấy Bạch Huyên rơi tự do từ trời xuống, kèm theo tiếng hét thất thanh.
"Không chứ, hết pháp lực nhanh thế ?!"
Thập Diệp vận hết tốc lực bình sinh lao tới đón Bạch Huyên. Quỷ khí và gió lửa sượt qua thái dương nóng rát. Hắn xuyên tay qua bạch y của Bạch Huyên đỡ lấy y. Lực rơi quá mạnh khiến cả hai ngã lăn đất. Không do Bạch Huyên đè do áp lực gió mà xương sườn đau điếng. Hắn ngờ c.h.ế.t vì ngã thế ...
"Bộp!" Thập Diệp rơi một đống nhung xanh mềm mại. Tiếng kêu "ai ui" của đám Cỏ Tinh vang lên. Một con Cỏ Tinh chui tọt mũi khiến hắt một cái. Ngay đó, bên cũng truyền đến tiếng hắt kinh thiên động địa.
Có thứ gì đó đẩy Thập Diệp khỏi đống Cỏ Tinh. Bạch Huyên chui đầu , xoa cái mũi đỏ ửng, hắt liên tục. Trên đầu hiện lá bùa phát sáng với hai chữ đỏ chót "THÂM HỤT!".
"Hắt xì! Vô lý, mới dùng hai mươi Hỏa Chú, mười ba Phong Chú, một Lơ Lửng Chú, cạn sạch ? Rõ ràng còn một trăm hộc... Ách!" Bạch Huyên sực nhớ điều gì, liếc Thập Diệp đầy hổ.
Thập Diệp nghiến răng: "Ta bảo cần quần áo rách gì mà!"
"Không , thấy một Sơn Quỷ cân tất ." Bạch Huyên gượng.
Sơn Quỷ và Hắc Sơn Lão Yêu đ.á.n.h bất phân thắng bại. Váy lụa của Sơn Quỷ trải rộng trung hóa thành ngàn vạn cánh hoa rực rỡ sắc màu. Mỗi cánh hoa là một lưỡi d.a.o sắc bén lăng trì móng vuốt và da thịt quỷ trảo, quét sạch cả quỷ khí thoát .
Bạch Huyên nheo mắt hồi lâu: "Oán tinh ?"
"Ngay khi Sơn Quỷ tỉnh thì mất cảm ứng với oán tinh." Thập Diệp .
Bạch Huyên: "Chẳng lẽ ý thức mạnh mẽ thể áp chế oán tinh?"
Thập Diệp đáp. Hắn cũng nghĩ đến khả năng , nhưng theo lời Đào Cảnh, oán tinh là kết tinh của oán khí sâu nặng nhất thiên địa, dễ áp chế thế .
Hoặc thể lúc kiếm ý Thất Diệu chạm Sơn Quỷ giúp nàng áp chế oán tinh? Thất Diệu Kiếm rõ ràng oán tinh cho mất kiểm soát, thể giúp áp chế ?
"Chẳng lẽ là... tương sinh tương khắc?" Thập Diệp lẩm bẩm.
"Này , ngươi thấy gì sai sai ?" Bạch Huyên ngẩng đầu : “Sao Hắc Sơn Lão Yêu chỉ một cái tay? Chẳng lẽ cụt tay ?"
Thập Diệp giật lên. Quỷ trảo đang đ.á.n.h với Sơn Quỷ là tay trái. Nếu nhớ nhầm, xé rách kết giới là tay .
"Không đúng, giấu một tay !" Thập Diệp lấy bùa rà soát đất nhưng thấy gì. "Không ở đất thì là..."
Bạch Huyên: "Trên trời!"
Những cánh hoa bay đầy trời ầm ầm tản như mưa hoa rơi rụng. Sơn Quỷ đang tấn công dũng mãnh bỗng khựng , ngơ ngác lơ lửng giữa trung, mặt lộ vẻ kinh hoàng tột độ. Váy dài pháp lực đứt gãy từng đoạn.
Kết giới Yêu Cảnh sụp đổ vỡ vụn như vỏ trứng phát sáng, lộ bầu trời đêm đen kịt. Một quỷ trảo đen sì treo lơ lửng cao, hai ngón tay kẹp một . Là Chu Thanh Nguyệt.
[Sơn Quỷ, nếu tên c.h.ế.t, hãy dùng thứ trong tim ngươi để đổi!]
Giọng Hắc Sơn Lão Yêu vang rền như ngàn tiếng chuông đồng, chấn động đất trời. Thập Diệp cảm thấy khí huyết đảo lộn, suýt thổ huyết.
Sơn Quỷ mấp máy môi thành tiếng: A Nguyệt...
Mặt Chu Thanh Nguyệt trắng bệch. Thân thể trong quỷ trảo mỏng manh như tờ giấy, chỉ cần siết nhẹ là nát vụn. Máu loang lổ n.g.ự.c thấm đẫm nửa áo, càng nổi bật gương mặt trắng như tuyết.
biểu cảm bình thản, đôi mắt đen tĩnh lặng Sơn Quỷ, như thể thế gian chỉ còn nàng.
Trong lòng Thập Diệp dâng lên cảm giác kỳ lạ. Ánh mắt Chu Thanh Nguyệt dường như ẩn chứa điều gì đó khiến tim nhói lên.
"Thả , đổi!" Sơn Quỷ hét lên. Cánh hoa trong tay ngưng tụ thành d.a.o găm, nàng hung hăng đ.â.m n.g.ự.c , moi trái tim đẫm m.á.u ngoài.
Cuồng phong thổi qua. Trái tim Sơn Quỷ biến thành đóa hoa đỏ thẫm đang e ấp, bên trong cánh hoa bao bọc quỷ quang oán tinh ẩn hiện.